Chương 992: Chiến thắng trở về
Chương 992: Chiến thắng trở về
Mười ngày sau, trận bão tuyết tàn phá nhiều ngày đã hoàn toàn yên ắng trở lại, quân Hán cũng bắt đầu chuẩn bị lên đường trở về, khác với quân Hung Nô bị tuyết lớn vây ở phương bắc, quân Hán có điều kiện rút lui về phía nam, đầu tiên là đường Lạc Xuyên không chịu nhiều ảnh hưởng của trận bão tuyết nên quân Hán hoàn toàn có thể theo đường Lạc Xuyên rút về Quan Trung, thứ hai là quân Hán có lương thực và nhân lực dồi dào, có thể ung dung đối phó với tai họa băng tuyết.
Khó khăn chính khi rút lui về phía nam là ở đoạn từ huyện Cao Nô đến khe núi Thanh Thạch, dài khoảng năm mươi dặm, nơi đây bị lớp tuyết dày gần ba thước bao phủ, không chỉ người không thể đi lại mà ngay cả chiến mã cũng rất khó hành quân.
Vì thế, Lưu Cảnh hạ lệnh cho ba vạn tù binh Hung Nô mở đường, họ mất khoảng bốn ngày để khai thông một con đường dài năm mươi dặm, rộng một trượng trên cánh đồng tuyết mênh mông, giúp quân Hán có thể thẳng đường Lạc Xuyên để vào khe núi Thanh Thạch.
Sáng sớm, Tiểu Kiều cùng đi với hai thị nữ tới câu cá trong hầm băng phía sau tòa nhà, họ cũng là vì cảm thấy buồn chán nên tìm mấy việc để giết thời gian, Tiểu Kiều đã ở huyện Cao Nô được mười ngày.
Nhưng huyện Cao Nô cơ bản không có cư dân, càng không có cửa hàng, chỉ có quân đội đóng giữ, nàng cũng không dám ra khỏi cửa, cả ngày chỉ ở trong nhà, hoặc là đọc sách, hoặc thêu thùa, hàng ngày đều trôi qua rất nhàm chán, Lưu Cảnh cũng chỉ trở về khi hoàng hôn, sáng sớm hôm sau lại quay về quân doanh, không có thời gian ở bên nàng.
Hai ngày nay, cuối cùng nàng đã tìm được một cách tiêu khiển, đó là câu cá, hậu viện có một cái ao, ở đó nuôi hàng trăm con cá chép, chỉ có điều trên mặt nước đều đóng lớp băng dày, phải đục động băng câu cá.
Đây cũng là do Tiểu Kiều vô tình phát hiện ra khi trượt băng trên hồ nước, lúc nàng trượt băng ngã một phát là thấy không hứng thú, nhưng câu cá thì lại rất thú vị, hàng ngày nàng đều câu được mười mấy con cá chép to, rồi lại thả ngay xuống hồ nước.
Trong lúc Tiểu Kiều cũng có chút chán ghét câu cá, Lưu Cảnh lại quay về vào buổi sáng, một thị nữ chạy qua hành lang dài nói gấp: - Phu nhân, điện hạ tới.
Tiểu Kiều mừng rỡ, vứt cần câu liền chạy ra phía ngoài nghênh đón, nàng gặp Lưu Cảnh trong sân trung đường, Tiểu Kiều có vẻ đỏ mặt hỏi:
- Hôm nay sao lại về vào ban ngày?
Nàng có chút nhớ nhung, mấy ngày nay nàng và Lưu Cảnh hàng đêm viên phòng, cũng là chuỗi ngày vui sướng nhất của nàng, giờ vẫn là buổi sáng, chàng lại quay về, lẽ nào chàng lại muốn.
Lưu Cảnh lại không ý thức được suy nghĩ tinh tế của Tiểu Kiều, hắn cười nói: - Ta đến báo cho nàng biết, buổi trưa chuẩn bị xuất phát quay về Quan Trung, các nàng dọn dẹp một chút đi!
Tiểu Kiều lập tức luống cuống, luôn miệng oán giận nói: - Sao giờ mới bảo với thiếp, thiếp làm sao kịp chứ?
Lưu Cảnh áy náy nói: - Cũng là vừa mới quyết định, ta quay về để giúp nàng thu dọn đồ đạc mà.
- Cứ để cho thiếp đi! May mà đồ đạc không nhiều, dọn dẹp nhanh tay một chút, có lẽ sẽ kịp.
Tiểu Kiều vội kêu hai thị nữ đi về phòng, vừa đi được vài bước, nàng lại quay đầu cười nói: - Xem ta vội đến mức hồ đồ rồi, tướng quân giờ trở về quân doanh, hay là ở đây ăn cơm trưa?
- Quân doanh cũng phải thu dọn đồ đạc, ta quay về đó trước, đợi lát nữa sẽ có binh lính tới giúp các nàng xếp hành lý lên xe, trước khi đi ta sẽ tới đón nàng.
Lưu Cảnh mỉm cười, xoay người bước nhanh rời đi, lúc này, trong lòng Tiểu Kiều bỗng có một cảm giác mất mát, trở về Quan Trung, cuộc sống vui vẻ như thế này của nàng e rằng sẽ không còn nữa, khi đó, Hán Vương sẽ không còn là chồng của một mình nàng, nghĩ tới đây, nàng không khỏi cúi đầu thở dài.
Không lâu sau bữa cơm trưa, đội quân cuối cùng đã xuất phát, Tiểu Kiều ngồi trong một chiếc xe ngựa, đi trước đội quân, bốn phía đều là thị vệ của Lưu Cảnh, mười mấy nữ thị vệ cũng cưỡi ngựa theo sau, cùng với tiếng trống vang long trời lở đất, đội quân bắt đầu chậm rãi lên đường, mười vạn đại quân tính cả ba vạn tù binh kéo dài hơn hai mươi dặm, trùng trùng điệp điệp tiến về phía Quan Trung.
Mười vạn quân của Lưu Cảnh rời khỏi huyện Cao Nô, mất khoảng sáu bảy ngày là tới quận Phùng Dực của Quan Trung, Quan Trung cũng là thế giới tuyết trắng xóa, nhưng tuyết rơi không dữ dội như ở huyện Cao Nô, lớp tuyết động chỉ tới mắt chân người, trên đồng vẫn nhìn thấy những nông dân túm năm tụm ba đào móc kênh dẫn nước, họ dừng công việc trong tay, kinh ngạc nhìn đội quân trùng điệp ở phía xa.
Lưu Cảnh ngồi trên lưng ngựa, ngắm nhìn dân tình hai bên đường, hắn đã tới thị sát quận Phùng Dực một lần khi giành được Quan Trung vào năm kia, khi đó Quan Trung đổ nát hoang vu, dân số thưa thớt, qua gần hai năm phát triển, thay đổi của quận Phùng Dực vô cùng lớn, trên đường xuôi xuống phía nam, chỗ nào cũng có thể thấy thôn xóm tập trung và đồng ruộng bát ngát.
Lúc này, trong những nhà dân ở phía xa, phất phơ màn khói bếp màu trắng bốc lên, mơ hồ có thể thấy mấy đứa bé đang chạy như bay ra đường, mấy con chó chạy ở phía trước, hai bên đường mặc dù bị tuyết trắng bao phủ, nhưng vẫn thấy được bên dưới tuyết là những cánh đồng vuông vắn.
Điều này khiến Lưu Cảnh có chút cảm khái trong lòng, trong lịch sử, Quang Vũ Đế Lưu Tú lập đô ở Lạc Dương, đó là vì Quan Trung bị quân Xích Mi phá hoại nghiêm trọng, không thể khôi phục được sự thịnh vượng của đế quốc Đại Hán.
Nhưng qua hai trăm năm thống trị của Đông Hán, Quan Trung và Trường An đều dần dần khôi phục từ trong đổ nát, sự phá hoái của quân Xích Mi hẳn đã trở thành lịch sử, nhưng tới đời Tây Tấn vẫn định đô ở Lạc Dương, vẫn không chọn Trường An, sử sách ghi lại là vì vẫn chưa khôi phục lại được những phá hoại của loạn Đổng Trác và Lý Thôi đối với Trường An.
Tuy nhiên Lưu Cảnh biết, đây không phải là lý do thật sự, nguyên nhất thật là vì phía bắc Quan Lũng đã bị Hung Nô, Khương Đê và các dân tộc du mục chiếm lĩnh, Quan Trong đứng trước đe dọa nghiêm trọng, Trường An cũng nguy hiểm, vương triều Tây Tấn bất lực trong việc xua đuổi Hung Nô nên cũng không muốn để cho đô thành bị các dân tộc du mục ở phía bắc và phía tây uy hiếp, vì thế định đô ở Lạc Dương, cho đến loạn Vĩnh Gia, kinh thành Lạc Dương bị người Hung Nô công phá, toàn bộ phương bắc rơi vào tay giặc.
Còn hiện giờ, quân Hán trải qua gần hai năm khổ chiến, đã chinh phục được dân tộc Khương Đê ở Lũng Tây và Hà Tây, còn đánh bại được Ô Hoàn và Hung Nô đang chiếm giữ phía bắc Quan Trung, tiêu diệt Ô Hoàn, đuổi quân Hung Nô về thảo nguyên, mối đe dọa của Quan Trung và Trường Anh đã được giải trừ, như thế định đô ở Trường An cũng không còn trở ngại nào nữa.
- Điện hạ đang nghĩ gì vậy? Giả Hủ thúc ngựa lên, đi song song với Lưu Cảnh.
- Sao Quân sư không ngồi xe ngựa?
Lưu Cảnh cười hỏi.
- Đến Quan Trung rồi không muốn ngồi xe ngựa nữa.
Giả Hủ nhìn phong cảnh hai bên đường cười nói: - Trước đây đã thấy nhiều đồng ruộng, cư dân ở Thành Đô, luôn hướng đến phong cảnh tự nhiên thưa thớt người ở, nhưng hôm nay trở về Quan Trung, lại thấy cảnh tượng nhân gian đẹp đẽ như thế này, đây mới là phong cảnh đẹp nhất.
Lưu Cảnh gật đầu.- Ta cũng chung cảm xúc như vậy, đánh bại Hung Nô, cuối cùng chúng ta có thể chọn định đô ở Trường An rồi.
- Đúng vậy! Điện hạ đã khôi phục được vinh quang của Đại Hán, tin rằng sẽ từng bước đưa vương triều Đại Hán trở lại thời đại Võ Đế cường thịnh nhất.
Lưu Cảnh lại bật cười, hắn còn chưa khôi phục được phủ đô hộ Tây Vực của vương triều Đại Hán, nói gì tới thời đại Võ Đế?
Lúc này, trong lòng Lưu Cảnh dâng lên một ước muốn mãnh liệt, quân đội của hắn nhất định phải tiến vào Tây Vực, đúc lại sự cường thịnh của vương triều Đại Hán, còn cả đế quốc Quý Sương, đế quốc cổ xưa này tương tự đang là thời đại cường thinh nhất của nó, hai nền văn minh này liệu có va chạm nhau ở Tây Vực?
- Điện hạ, Hướng Thái thú cầu kiến!
Thị vệ tới bẩm báo đã cắt đứt mạch suy nghĩ của Lưu Cảnh, hắn và Giả Hủ nhìn nhau, hai người đều có phần nghi hoặc, Hướng Sủng giờ nên ở Bồ Tân Quan mới đúng, sao lại tới đây? Lưu Cảnh liền gật đầu.- Mời y tới đây!
Một lát sau, Thái thú của quận Phùng Dực là Hướng Sủng được binh lính dẫn vào, vội vã bước tới khom người thi lễ: - Vi thần tham kiến Hán Vương điện hạ!
Lưu Cảnh cũng xoay người xuống ngựa, nói với thị vệ: - Truyền lệnh của ta, đại quân nghỉ ngơi tại chỗ nửa canh giờ!
Lúc này, đám thị vệ tìm một chỗ sạch ở bên lề đường, trải thảm lên, Lưu Cảnh ngồi xuống nghỉ ngơi, hắn mời Giả Hủ và Hướng Sủng cũng ngồi xuống rồi mới hỏi: - Hướng sứ quân đặc biệt từ Bồ Tân Quan tới đây sao?
Hướng Sủng vội cúi người đáp: - Vi thần đang chuẩn bị đi Trường An để báo cáo tình hình ở Tịnh Châu cho Bình Chương Đài, không ngờ vừa lúc gặp điện hạ trở về, đúng là trùng hợp.
Lưu Cảnh cũng vội vã hỏi: - Ta cũng đang muốn biết tình hình ở Tịnh Châu, Hướng sứ quân cứ nói trước đi.
Ở đây phải nói thêm một chút, theo phân chia quyền lực của Lưu Cảnh và Bình Chương Đài, Thái thú các quận, Quận thừa và Đô úy do Hán Vương bổ nhiệm, quyền bổ nhiệm và miễn nhiệm nằm trong tay Hán Vương, các tình huống quan trọng có thể trực tiếp bẩm tấu với Hán Vương.
Còn các chuyện chính vụ bình thường ở địa phương phải báo cáo với Bình Chương Đài, còn Quận lại các quận và các quan chư huyện ngoài Thái thú, Quận thừa và Đô úy ra đều do Bình Chương Đài bổ và miễn nhiệm.
Do đó Hướng Sủng là Thái thú của quận Phùng Dực nên trực tiếp báo cáo tình hình Tịnh Châu với Lưu Cảnh, chứ không báo cáo với Bình Chương Đài, đây là sự phân chia quyền lực khéo léo.
Tuy nhiên vì quân Hán đang chiến đấu với Hung Nô nên Lưu Cảnh đã áp dụng phân công quyền lực thời chiến, Bình Chương Đài có quyền thay mặt các quận trực thuộc của Hán Vương, do đó Hướng Sủng mới tới Trường An để báo cáo tình hình cho Bình Chương Đài, đây chính là thể hiện của phân công quyền lực thời chiến.
Cho nên sau khi Lưu Cảnh quay về Trường An, đầu tiên là phải tuyên bố trạng thái chiến tranh kết thúc, khôi phục tình trạng bình thường, tiếp quản lại quyền lực của Hán Vương.
Hướng Sủng chậm rãi báo cáo: - Theo tin tức vi thần nhận được, sau khi Lưu Báo dẫn quân qua Hoàng Hà, Tào Tháo liền lập tức phát động chiến tranh với Hung Nô ở Tịnh Châu, bởi vì chủ lực của Hung Nô đã không còn ở Tịnh Châu nữa, chiến dịch của lão vô cùng thuận lợi, chưa đến mười ngày đã toàn diệt được quân của Lưu La ở Nhạn Môn, bắt được hơn hai mươi vạn tù binh là phụ nữ, trẻ em và người già yếu, thu hoạch các vật tư cực lớn, nghe nói chỉ tính số dê bò thu được đã lên tới mấy trăm vạn con.
Giả Hủ cũng không khỏi thở dài: - Lưu Báo kinh lược hơn hai mươi năm ở Tịnh Châu, đương nhiên tích lũy được vô số của cải, quân Tào công phá được sào huyệt của gã, tất nhiên sẽ có vô số chiến lợi phẩm, chúng ta toàn diệt chủ lực của Lưu Báo, nhưng lại uổng phí biếu cho Tào Tháo.
Lưu Cảnh cũng có chút tiếc nuối, nhưng lại không thể làm gì, theo thỏa thuận với Tào Tháo trước đây, sau chiến tranh phân chia theo lãnh thổ quốc gia, bên nào lấy của bên đó, tức là, bất kỳ thu hoạch nào ở trong lãnh thổ Tịnh Châu đều thuộc về Tào Tháo, còn thu hoạch ở Quan Nội là của Lưu Cảnh.
Lúc này, Pháp Chính ở bên cạnh tiếp lời: - Nhưng tù binh của Tịnh Châu ở trong tay chúng ta.
Lời nói này lập tức nhắc nhở Lưu Cảnh, Hung Nô ở Tịnh Châu vẫn còn một vạn năm ngàn tù binh ở trong tay bọn họ, Tào Tháo đã bắt được phụ nữ và trẻ em Hung Nô, lão tất nhiên sẽ sắp xếp cho họ trở thành cư dân của Tịnh Châu, vậy thì sao lão lại không cần tù binh Hung Nô ở Tịnh Châu được chứ?
Nghĩ vậy, Lưu Cảnh cười nói:
- Chúng ta cũng không vội, đợi Tào Tháo tự tìm đến cửa.
Giả Hủ cũng gật đầu, lập tức cười nói: - Có điều chúng ta cũng có chiến lợi phẩm giàu có, ngoài ra ở Cư Diên Hải còn có một miếng thịt béo bở chưa tới miệng, chúng ta phải nắm chắc, đừng để người Khương ra tay giành mất trước.
Miếng thịt béo bở ở Cư Diên Hải mà Giả Hủ nói chính là hơn ba mươi vạn thuộc hạ của Lưu Khứ Ti, bọn chúng từ Hà Sáo di chuyển tới Cư Diên Hải, chuẩn bị công chiếm hành lang Hà Tây, giờ quân đội của Lưu Khứ Ti bị toàn diệt, nếu chậm trễ xuất binh, hơn ba mươi thuộc hạ này hoặc là bị người Khương cướp sạch, hoặc là rút lui về Âm Sơn, cho dù là tình huống nào thì cũng đều là tổn thất to lớn cho quân Hán.
Cũng may giờ tuyết lớn đã bịt kín đường, người Khương khó có thể lên phía bắc tới Cư Diên Hải, người Hung Nô cũng khó rút lui về Âm Sơn, họ vẫn còn có cơ hội, nghĩ vậy, Lưu Cảnh lập tức ra lệnh: - Mau lệnh cho Bàng Đức tới gặp ta!
Tin tức quân Hán đánh bại Hung Nô đã truyền đến Quan Trung hơn nửa tháng trước, khiến cho toàn bộ Quan Trung đều xôn xao, từ thành trì đến thôn quê, đâu đâu cũng thấy dân chúng vừa múa vừa hát chúc mừng thắng lợi, khắp nơi trên đường là xe bò và xe ngựa từ các nơi tị nạn trở về gia viên, mọi người đều vô cùng xúc động, điều đó có nghĩa là những năm trong cuộc đời họ không còn bị các dân tộc du mục cướp bóc tàn sát nữa.
Cho dù còn cách ngày đán nhật hơn một tháng nữa, nhưng rất nhiều người đã giết lợn dê chuẩn bị cho người đán nhật từ trước, họ thoải mái uống rượu ngon, chúc mừng cho ngày vui nhất trong mấy chục năm qua.
Còn mười ngày sau đó, tin Hung Nô bị tiêu diệt cuối cùng đã truyền đến Ba Thục, cho dù nằm trong dự liệu của rất nhiều đại thần nước Hán, nhưng niềm vui sướng to lớn mà tin tức này mang lại vẫn làm cho tất cả các quan lại đều vô cùng kích động, họ lập tức truyền tin này tới Ba Thục và Kinh Châu, từ quận Vân Nam ở ngoài cùng phía tây đến quận Lưu Giang ngoài cùng phía đông đều là cảnh tượng vui mừng, các binh lính không ghìm được niềm vui tung mũ giáo lên tít trời xanh, thỏa thích reo hò: - Vạn tuế! Hán Vương điện hạ vạn tuế!
Tiếng hoan hô truyền đi khắp nơi, Lưu Cảnh dẫn đại quân đến Trường an, hắn lập tức hạ lệnh cho năm vạn quân đội mở tiến vào Trường An, cử hành nghi thức vào thành long trọng, đồng thời hạ lệnh mở kho phát lương thực, cứu tế dân nghèo, còn truyền hịch đến các quận của Trung Nguyên, đại xá thiên hạ.
Tin tức quân Hán vào thành lanh truyền nhanh chóng, cả Trường An đều sục sôi, hai mươi vạn bách tính Trường An đổ xô ra đường, gõ chiêng trống nồi sắt, vừa múa vừa hát, chúc mừng anh hùng chiến thắng trở về, hoan nghênh đại quân đánh bại Hung Nô vào thành.
Trong thành Trường An, hai mươi vạn dân chúng sắp hàng hai bên đường, chào đón quân Hán vào thành, kéo dài hơn mười dặm, có thể trong đội quân có cha, chồng và con trai của họ, nhưng lúc này đã không còn quan trọng nữa, họ đang chào mừng một đoàn quân khải hoàn, đang chào đón một đoàn quân mang đến cho họ bình an và hạnh phúc, họ cần một cách để biểu đạt niềm vui sướng và kích động trong lòng, quân đội vào thành rõ ràng là nghi thức tốt nhất.
- Vạn tuế! Quân Hán vạn tuế! Hán Vương điện hạ vạn tuế! Tiếng hoan hô vang dội khắp thành.
Đám người dìu già dắt trẻ, phụ nữ ôm con, các thiếu nữ mặc những chiếc váy dài xinh đẹp, từng đám trẻ con chạy theo các kỵ binh, rất nhiều kỵ binh bế đám trẻ lên chiến mã, làm dấy lên một tràng vỗ tay mạnh mẽ.
Lưu Cảnh cưỡi ngựa ở giữa đội quân, nhìn từng khuôn mặt nhiệt liệt mà kích động, nhìn những đôi mắt lưng tròng nước mắt, hắn cũng thấy xúc động từ đáy lòng, hắn biết rằng, đây là sự mong chờ của dân chúng đối với hòa bình, cũng là sự kỳ vọng của họ đối với việc phục hưng vương triều Đại Hán.
Đề xuất Tiên Hiệp: Theo Người Ở Rể Bắt Đầu Thành Lập Trường Sinh Gia Tộc