Chương 993: Gặp lại Đại Kiều
Chương 993: Gặp lại Đại Kiều
Sau nghi thức vào thành, quân Hán rút khỏi Trường An từ phía tây thành, trở về quân doanh, dân chúng trong thành Trường An mặc dù tản đi hết nhưng cảm xúc mãnh liệt vẫn chưa tiêu tan, các quán rượu lớn nhỏ trong thành Trường An đều chật kín người, mọi người tụ tập uống rượu, bày tỏ niềm vui còn đọng lại trong lòng.
Lưu Cảnh cũng quay về phủ của mình sau nghi thức vào thành, Tiểu Kiều vì bị bệnh nhẹ nên tối qua đã về phủ nghỉ ngơi trước, phủ đệ hiện giờ của Lưu Cảnh vẫn là chỗ ở tạm thời trước đây, nó không lớn, điều kiện cũng có vẻ đơn sơ hơn so với Thành Đô.
Sau khi nước Hán chính thức dời đô tới Trường An, phủ Hán Vương sẽ dọn đến cung Đại Giá ở thành phía bắc, đó vốn là cung Tây Đô Ly mà Quang Vũ Đế Lưu Tú xây dựng, qua các triều đại đế vương đều rót tiền của tu sửa giữ gìn, mặc dù cuối cùng bị quân đội Lý Thôi phá hỏng, nhưng vẫn có một phần được bảo tồn nguyên vẹn, mấy năm trước Lưu Cảnh bắc chinh Lũng Tây, Tào Tháo ở lại Trường An, Giáo úy ti lệ Chung Diêu đã tu sửa lại cung Đại Giá, trở thành chỗ ở tạm thời cho Tào Tháo ở Trường An.
Ở hậu đường trong phủ, Đào Trạm đang nói chuyện với kế mẫu Tô thị, sau khi mẹ đẻ của Đào Trạm qua đời ở Sài Tang, hai năm sau đó phụ thân Đào Thắng đã cưới quả muội của vọng tộc Tô Phi ở Võ Xương làm vợ sau, Đào Trạm mặc dù không phản đối phụ thân tái giá, nhưng trong lòng nàng lại không vui, bên cạnh phụ thân có không ít cơ thiếp, tại sao nhất định phải tái giá thê thất?
Ác cảm trong lòng Đào Trạm thể hiện ra bằng sự lạnh nhạt với kế mẫu, một năm sau khi phụ thân Đào Thắng thành thân, Đào Trạm vẫn không chịu đi gặp kế mẫu, cho đến khi Tô thị sinh cho Đào Thắng một đứa con, đặt tên là Đào Lâm, Đào Trạm nể mặt em trai vừa sinh mới miễn cưỡng giảng hòa với kế mẫu Tô thị, nhưng vẫn rất ít khi gặp mặt.
Cùng với tuổi tác ngày một lớn của Đào Trạm, nàng cũng dần trưởng thành hơn, quan hệ giữa nàng và kế mẫu mới từng bước hòa hợp, cũng gặp mặt thường xuyên hơn, đặc biệt Tô thị làm chủ mẫu mới của Đào phủ, quản thúc cực nghiêm với người nhà Đào thị.
Một năm trước, mấy tên đầy tớ của Đào gia uống rượu ở tửu lầu Thành Đô, nói năng lỗ mãng, đả thương trưởng quầy, phóng hỏa đốt quán rượu, Tô thị không hề bênh vực, đã giao những gia đinh phạm tội cho quan phủ hỏi tội, còn bồi thường tổn thật của quán rượu, việc này đã lấy được cảm tình của Đào Trạm đối với Tô thị, nàng mới coi như chính thức tiếp nhận người kế mẫu này.
Hôm nay Đào Trạm mời Tô thị tới, là có một việc muốn bàn bạc với bà, nguyên nhân là chỗ ở của Kiều Huyền, nhà của Kiều Huyền là nhà dân cho thuê, nhưng gần đây chủ nhà đã bán căn nhà này cho gia tộc Trương thị ở Thái Nguyên, gia tộc Trương thị muốn trùng tu tòa nhà nên Kiều Huyền phải dọn đi.
Thật ra chuyện này không phải ngẫu nhiên, quân Hán đại thắng Hung Nô, đồng nghĩa với việc quân Hán dời đô tới Trường An đã chắc chắn, giá đất của Trường An lập tức tăng vọt, từ mỗi mẫu đất một lượng vàng hai năm trước đây đã tăng lên tới hai mươi lượng vàng hiện giờ, vậy mà vẫn khó kiếm nổi một mảnh.
Hàng loạt các thế gia vọng tộc ở Kinh Châu, Ba Thục thậm chí là Trung Nguyên đều nhao nhao tới Trường An mua đất xây nhà, một số hộ dân vừa và nhỏ để phát tài đã bán nhà ở Trường An với giá cao, rồi chuyển tới các huyện thành gần đó mua nhà với giá thấp, kiếm được khoản tiền chênh lệch khổng lồ, tòa nhà mà Kiều Huyền ở cũng ở trong tình cảnh tương tự như thế, được bán với giá cao cho gia tộc Trương thị ở Thái Nguyên.
Người được lợi lớn nhất trong chuyện này chính là Đào gia, Đào Thắng có đầu óc buôn bán nhạy bén, khi quân Hán chuẩn bị bắc chinh Lũng Tây đã ý thức được tương lai Trường An sẽ trở thành đô thành cuối cùng của Lưu Cảnh.
Mà dân chúng Trường An khi đó rất bàng hoàng, nhiều người bán tháo bất động sản với giá rẻ, Đào Thắng nhân cơ hội mua vào vô số đất đai với giá thấp, mặc dù sau này Đào Thắng đã đem một nửa đất đai mua được quyên tặng không hoàn lại cho quan phủ Kinh Triệu, để làm đất xây dựng quan phủ, nhưng Đào gia vẫn có hàng nghìn mẫu đất ở Trường An, đúng là phát tài lớn.
Đào Trạm tìm Tô thị đến để thương lượng việc mua lại hai tòa nhà từ Đào gia, một là cho cữu cữu của Bao Nương, đó là người thân duy nhất của Bao Nương, coi như là phần thưởng vì Bao Nương đã sinh con trai, chỗ kia là để cho Kiều Huyền, làm chỗ ở cho Kiều gia.
Tô thị cười nói: - Vương Phi muốn hai tòa nhà chẳng phải là rất dễ sao? Ta xin lão gia sắp xếp một chút là được, tuy nhiên đều là người nhà, tại sao phải dùng chữ mua, làm xa lạ thân tình.
Đào Trạm lắc đầu: - Anh em ruột còn phải tính toán rõ ràng mà! Huống hồ giờ ta lấy danh nghĩa bà chủ của Lưu gia mua nhà của Đào gia, vốn ta cũng không muốn làm phiền Đào gia, chỉ là hai tòa nhà mà ta ngắm trúng đều thuộc về Đào gia, vì thế mới mời phu nhân đến bàn bạc, hơn nữa, với tài sản của Lưu gia, mua hai tòa nhà này không đáng bao nhiêu, phu nhân không cần khách khí với ta.
Tô thị biết tính của Đào Trạm, đành cười khổ một tiếng: - Không viết Vương phi đã ngắm được hai tòa nhà nào?
- Một nơi là phủ Cổ Hòe nổi tiếng trên đường Chính Dương phía nam thành, ước khoảng mười mẫu đất, nơi khác nằm ở Long Vương Lộng phía tây thành, diện tích khoảng tám mẫu, hai tòa n hà đều nằm ở ven sông, hiện nay đều bỏ không, theo giá thị trường, tòa nhà ven sông giá ba mươi lượng vàng một mẫu, ta cứ theo đó mà trả, chỉ hy vọng nhanh chóng sang tên.
Tô thị không biết làm sao, đành gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng lại có suy tính, bà còn có thể mua sắm đồ dùng trong nhà, trang trí tòa nhà, tóm lại, khoản tiền này Đào gia tuyệt đối không thể nhập sổ, cho dù là mặc kệ Đào Trạm, nhưng cũng phải nể mặt Hán Vương.
- Được rồi! Đợi lão gia từ Thành Đô trở về, lập tức sẽ sang tên, muộn nhất mười ngày nữa sẽ làm xong. Trên thực tế, khế đất ở trong tay Tô thị, bà có thể sang tên bất cứ lúc nào, nhưng bà cần mười ngày để tu sửa lại tòa nhà.
Đào Trạm gật đầu.- Vậy một lời đã định.
Đúng lúc này, một thị nữ vội vàng chạy tới, cao giọng nói: - Phu nhân, Vương gia hồi phủ rồi!
Đào Trạm lập tức mừng rỡ, đứng lên nói:
- Hán Vương điện hạ hồi phủ rồi, ta phải đi nghênh đón, xin lỗi không tiếp chuyện được.
- Ta sẽ không quấy rầy cả nhà đoàn tụ, ta xin cáo từ.
Tô thị rời đi từ phía cửa hông, Đào Trạm nhanh chóng bước ra phía ngoài tòa nhà, đúng lúc gặp Lưu Cảnh vào phủ, đã mấy tháng không nhìn thấy chồng, trong lòng Đào Trạm chợt nóng lên: - Phu quân đã về rồi!
Lưu Cảnh vào đến trong nhà, tâm trạng mấy tháng luôn căng thẳng bỗng được thả lỏng, toàn thân lập tức thấy mệt mỏi không tả nổi, nhưng hắn nhìn thấy thê tử, trong lòng dâng lên thân tình xa cách đã lâu mới gặp lại, hắn tiến đến ôm chặt Đào Trạm vào ngực, đám thị nữ phía sau đều ngây cả người, chưa bao giờ thấy Vương gia thân thiết với Vương phi như vậy, mọi người lập tức lắng ngắt như tờ.
Mặt Đào Trạm đỏ bừng, nàng cảm nhận được tình cảm nồng nàn mà phu quân giành cho mình, trong lòng nàng cũng vô cùng cảm động, nhưng trước mặt bao nhiêu thị nữ vú già thế này, nàng lại có chút ngượng ngùng, khẽ nói: - Phu quân, mọi người đều đang nhìn chúng ta kìa!
Lưu Cảnh mỉm cười, buông thê tử ra, hắn lại nhìn thấy Tôn Thượng Hương, nàng đang đứng ở một bên, ngây người nhìn hắn, Lưu Cảnh giơ cánh tay ra phía nàng, Tôn Thượng Hương chậm rãi bước lên, mặc dù cũng có phần ngượng ngùng, nhưng vẫn để mặc Lưu Cảnh ôm chặt lấy nàng vào ngực.
- Được rồi, được rồi, chàng nên đi ôm mấy đứa con của chàng đi, đám chân tay già yếu như bọn nàng không cần lấy lòng như vậy đâu.
Lưu Cảnh nghe nàng nói rất dễ thương, không nén nổi bật cười ha hả, mọi người lập tức náo nhiệt lên: - Phụ thân! Trưởng nữ Lưu Châu chạy như bay đến, nó đã sáu tuổi, vẫn ngọt ngào và đáng yêu.
Lưu Cảnh thích nhất là nó, một tay ôm nó lên, thơm thật mạnh lên mặt nó, yêu thương cười nói: - Tiểu trư của ta lớn thành con heo to rồi.
- Phụ thân, người đi xem tiểu đệ đi! Nó giống Châu nhi lắm. Lưu Châu thì thầm vào tai Lưu Cảnh nói.
- Phụ thân đương nhiên phải đi gặp rồi.
Lúc này, con trai cả Lưu Trí tiến lên quỳ xuống thi lễ với phụ thân: - Hài nhi bái kiến phụ thân!
Lưu Cảnh vội vàng kéo nó dậy, cười nói: - Ở đây không cần quỳ thi lễ, mau đứng lên!
Lưu Trí là con trai cả của Lưu Cảnh, lại là thế tử mà Lưu Cảnh đã lập từ lâu, tương lai sẽ kế thừa sự nghiệp của phụ thân, cũng sẽ gánh vác thực hiện trọng trách đưa vương triều Đại Hán một lần nữa đi tới cường thịnh.
Vì thế yêu cầu của Lưu Cảnh đối với nó cực kỳ nghiêm khắc, thậm chí Đào Trạm đổi sư phụ cho Lưu Trí mà không bàn bạc trước với hắn, thiếu chút nữa khiến cho vợ chồng xích mích.
Nhưng cũng chính vì yêu cầu tương đối hà khắc này, khiến cho thân tình phụ tử giữa Lưu Cảnh và con trai trưởng có vẻ đơn bạc, ít nhất không thân mật khăng khít như Lưu Châu và phụ thân.
Lúc này, Lưu Lũng và Lưu Thiền hai tuổi cũng được vú nuôi ôm đến đón phụ thân, Lưu Cảnh thân thiết với chúng, lúc này mới được người nhà nghênh đón tới hậu đường giống như các vì sao vây quanh mặt trang.
Trong hậu đường, các thành viên trong gia đình tụ tập lại, Tiểu Kiều cũng gượng dậy đến hậu đường đón Lưu Cảnh trở về, hiện giờ, Lưu Cảnh cuối cùng đã được gặp Đại Kiều, nàng ngồi sau cùng, quần áo giản dị, không bôi phấn trang điểm, trên người và trên đầu không có bất kỳ đồ trang sức gì.
Nàng cứ lẳng lặng ngồi ở đó, trên mặt nở nụ cười thản nhiên, năm tháng không để lại bất kỳ dấu vết tang thương nào trên gương mặt nàng, nhưng lại thêm một nét quyến rũ chín chắn và trầm tĩnh, kể cả khi ánh mắt của nàng và Lưu Cảnh chạm nhau, trong ánh mắt nàng vẫn không chút gợn xóng, yên tĩnh như hồ sâu.
Lưu Cảnh âm thầm thở dài, tình cảm giữa hắn và Đại Kiều chỉ là cơ duyên trùng hợp, e rằng sau này rất khó ôn lại chuyện xưa.
Ánh mắt của Lưu Cảnh và Đại Kiều chạm nhau, chỉ một giây ngắn ngủi, ánh mắt Lưu Cảnh liền dời đi chỗ khác, mọi người bên cạnh rất khó nhìn được ra manh mối, thật ra trong cả phủ trạch, trừ Tiểu Kiều lờ mờ có chút nghi ngờ mối quan hệ của họ ra, những người khác đều không biết gì.
Đào Trạm cười nói: - Đại Kiều đến đây từ tháng chín, đã gần hai tháng rồi, mọi người sống với nhau rất vui vẻ, chỉ có điều nàng một lòng muốn chuyển về Kiều phủ ở, thiếp và Thượng Hương khuyên nhủ nàng thế nào cũng vô ích, phu quân cũng giúp bọn thiếp khuyên nàng ấy đi.
Lưu Cảnh khẽ gật đầu với Đại Kiều, cười hỏi: - Phu nhân ở trong phủ của ta không quen sao?
Đại Kiều thản nhiên cười: - Không phải! Vương phi đối với ta rất tốt, thân như người nhà, trong lòng ta vô cùng cảm kích.
- Vậy tại sao phải chuyển đi? Thực ra sống cùng với mọi người, cũng có thể chăm sóc lẫn nhau, còn có nhiều đứa trẻ đáng yêu như thế này, sẽ không cảm thấy cô đơn, phu nhân, ở lại đây đi!
Ánh mắt Lưu Cảnh kèm theo một tia hy vọng, chăm chú nhìn Đại Kiều.
Đôi lông mi dài của Đại Kiều rủ xuống, lâu sau, nàng vẫn khẽ lắc đầu.- Đa tạ ý tốt của điện hạ, có điều gia phụ tuổi đã cao, cần có người chăm sóc, ta chuyển đến ở cạnh phụ thân sẽ tốt hơn, có thời gian ta sẽ ghé qua đây.
Lưu Cảnh cũng không thể miễn cưỡng nàng, đành thở dài một tiếng trong lòng.- Đã như vậy, không cố ép phu nhân nữa.
Lúc này, Bao Nương ôm con trai đã đầy tháng bước ra, sự chú ý của mọi người lập tức chuyển sang đứa bé mập mạp đáng yêu này, trong hậu đường bỗng náo nhiệt lên, Đại Kiều lại lặng lẽ đứng dậy, rời khỏi hậu đường, đồ đạc của nàng đã thu dọn xong, chỉ là vì muốn gặp Lưu Cảnh một lát, giờ tâm nguyện đã đạt được, nàng có thể đi rồi.
Chỉ có Lưu Cảnh chú ý đến sự đứng dậy của nàng, khóe mắt hắn liếc nhìn chăm chú bóng dáng của nàng, thấy nàng không hề quay đầu lại, dứt khoát rời đi khiến trái tim hắn đau nhói.
- Lão gia, đây là con của chàng.
Bao Nương đưa đứa con cho Lưu Cảnh, nàng rất xúc động, mong muốn mà hắn tha thiết ước mơ cuối cùng đã thành hiện thực, nàng đã có đứa con trai của mình, nàng hy vọng phu quân cũng yêu thương đứa con trai này giống như con gái Lưu Châu.
Lưu Cảnh nén nỗi đau xuống, kéo mạch suy nghĩ trở lại, đón lấy đứa con của mình, nhìn khuôn mặt bầu bĩnh mập trắng đáng yêu trong lớp tã lót, nỗi đau của hắn do việc Đại Kiều rời đi gây ra cũng tạm thời bị quên lãng, Lưu Cảnh cười nói:
- Đây lại là một tiểu Bao tử, ta rất thích!
Tất cả mọi người đều cười theo, tiểu Bao Nương đỏ mặt khẽ nói: - Đại tỷ đặt cho nó nhũ danh là Phá Lỗ, bởi vì nó sinh ra đúng lúc quân Hán đại phá Hung Nô, giờ vẫn chưa có tên chính thức.
Lưu Cảnh gật đầu với thê tử Đào Trạm nói: - Nhũ danh mà Vương phi đặt rất hay, Lũng Nhi được sinh ra khi ta thu phục Lũng Tây, còn Phá Lỗ sinh ra khi ta khôi phục Ung Châu, vậy tên chính thức sẽ gọi là Lưu Ung.
Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Dã Quái Bắt Đầu Tiến Hóa Thăng Cấp