Chương 994: Phong ba ở trạch viện

Chương 994: Phong ba ở trạch viện

Đêm đến, Lưu Cảnh ở lại phòng của thê tử Đào Trạm, mấy tháng không gặp, tình cảm vợ chồng dịu dàng như nước, đặc biệt ân ái, mặc dù đi đường gian nan, cơ thể Lưu Cảnh đã rất mệt mỏi, nhưng tinh thần lại cực kỳ phấn khích, làm thế nào cũng khó mà ngủ được.

Đào Trạm rúc vào ngực phu quân, hai má ửng đỏ, khẽ nhắm mắt lại tận hưởng chút dư vị tiêu hồn còn đang vấn vương, mặc dù nàng cũng khá mệt, nhưng thấy phu quân không ngủ được, nàng cũng sôi nổi cùng nói chuyện với phu quân, Đào Trạm cười hỏi: - Thiếp thấy ban ngày hình như chàng có chút mệt mỏi, sao giờ tinh thần lại tốt thế này?

- Ta không biết, cảm giác rất mệt, như thể nhắm mắt là ngủ ngay được, thế nhưng lại không ngủ nổi.

- Thiếp xoa bóp bả vai cho chàng, thư giãn một tí đi!

Đào Trạm ngồi dậy, mặc áo trong vào, vừa nhẹ nhàng xoa bóp vai cho phu quân, vừa khẽ cười nói: - Hôm nay thiếp tiến hành mua bán với Đào gia, mua lại hai tòa nhà của Đào gia.

- Chúng ta còn cần chỗ ở sao, hay là nàng muốn để cho Trí nhi chuyển ra ở? Lưu Cảnh trêu đùa.

- Xem chàng nói gì kìa, Trí nhi mới chín tuổi, nó có thể chuyển ra ở riêng được không? Thiếp là mua nhà cho cữu cữu của Bao Nương, người nhà họ từ Tương Dương đến tìm nơi nương tựa, không có chỗ ở, Bao Nương sinh cho chàng một đứa con trai, nên thưởng cho nàng ấy.

- Cữu cữu của Bao Nương hình như ta biết.

- Chàng đương nhiên là biết, ông ta là người coi ngựa trong phủ của bá phụ chàng, nghĩa phụ của ông ta là Mông thúc trước đây từng chăm sóc chàng, Mông thúc đã qua đời, đều do ông ta đưa tang.

Lưu Cảnh nhớ đến Mông thúc trước đây, không khỏi thở dài, đã mười mấy năm trôi qua rồi, Đào Trạm nói tiếp: - Cữu cữu của Bao Nương thuê nhà ở Long Vương Lộng, nhà họ có năm đứa trẻ, còn cả bà ngoại của Bao Nương, chen chúc trong một căn nhà bé, sống rất khó chịu, nhà ở Trường An thì không mua nổi.

Thiếp sai người dò la, vừa hay ở Long Vương Lộng có một tòa nhà khoảng tám mẫu đất, là sản nghiệp của Đào gia, ta liền mua lại.

Lưu Cảnh nhớ ra một chuyện, tò mò hỏi: - Ta nghe nói giá đất ở Trường An tăng vọt, Đào gia phát tài lớn, có thật thế không?

- Có lẽ là vậy! Ai, Đào gia chẳng bao giờ sửa được lòng mưu lợi. Đào Trạm không biết làm sao với hành động đầu cơ kiếm tiền của phụ thân.

Lưu Cảnh vỗ tay nàng, cười nói: - Nàng đừng quá để ý, đáng tiếc lúc ấy ta không nghĩ đến, nếu không ta cũng sẽ mua một mảnh đất lớn, sang tay là thu được món lợi kếch sù gấp mười lần rồi, việc kiếm tiền này rất thoải mái.

- Nếu chàng mua được đất thì thiếp sẽ tặng không tất cả cho những người nghèo vô gia cư rồi, để chàng thua lỗ đi. Đào Trạm nhéo mạnh hai cái vào vai hắn, tức giận nói.

Lưu Cảnh cười ha hả: - May là ta không nghĩ đến, nếu không đã thua lỗ rồi.

Đào Trạm thở dài, nói tiếp: - Đào gia không muốn lấy tiền, thiếp không chịu, tóm lại, thiếp không muốn nợ ân tình của Đào gia.

- Đào gia thực ra cũng đã làm rất tốt, mua số lượng lớn đất đai, sau đó đã quyên góp một nửa cho quan phủ, giải quyết được vấn đề khó khăn về quan trạch từng khiến mọi người đau đầu, các quan lại đều đang ca ngợi phụ thân nàng đấy!

- Đó là vì đại ca của thiếp là Thái thú Trường An, phụ thân mới hào phóng như thế, nếu không, phụ thân đâu chịu trích máu như vậy.

Lưu Cảnh phì cười, không bàn sâu về vấn đề này nữa, hắn biết thê tử yêu cầu rất nghiêm khắc với Đào gia, Đào gia chỉ quyên góp một nửa đất đai, chưa chắc đã làm nàng hài lòng, Lưu Cảnh lại hỏi: - Nàng vừa nói mua hai tòa nhà, một tòa là cho cữu cữu của Bao Nương, còn tòa kia?

- Tòa kia là cho Kiều lão, nơi ông ta đang ở hiện giờ bị chủ nhà bán cho Trương gia ở Thái Nguyên rồi, phải dọn đi, thiếp muốn mua một tòa nhà cho ông ấy, để Kiều lão và Đại Kiều cũng có chỗ an thân.

Lưu Cảnh im lặng hồi lâu, Đào Trạm thấy phu quân không lên tiếng, trong lòng có chút kỳ lạ, liền hỏi: - Phu quân, chàng không muốn sao?

- Không phải!

Lưu Cảnh trầm ngâm một lát: - Hai tòa nhà này mua ở đâu? Ngày mai ta muốn tự mình đi xem.

Lưu Cảnh sau khi về Trường An định nghỉ ngơi hai ngày, ở bên vợ con, sau đó mới bắt tay xử lý những chuyện công vụ vặt vãnh, sáng sớm hôm sau, hắn liền thay thường phục, ngồi xe ngựa tới phố Chính Dương, trên thực tế hắn chỉ quan tâm đến nơi ở của Đại Kiều, nàng đã không chịu ở lại trong phủ của hắn, vậy hắn hy vọng nàng được ở nơi tốt một chút.

Xe ngựa dừng trước phủ Cổ Hòe phố Chính Dương, đây là một tòa nhà khá nổi tiếng, bởi vì hậu viên của tòa nhà có ba cây cổ hòe nghìn năm, khi Tào Thực ở Trường An đã sống trong phủ đệ này.

Điểm thiếu sót duy nhất của tòa nhà này là hơi nhỏ, diện tích chỉ có mười mẫu, không phù hợp cho đại gia tộc ở, nó chỉ hợp với những quan viên mang theo thê thiếp, cách đây không lâu, một bã phú hào ở Ba Thục đã ngắm tòa nhà này, ra giá tám trăm lượng vàng, nhưng Đào Thắng không đồng ý, tòa nhà này rất có phẩm vị, không phải tùy tiện người nào cũng có thể vào ở.

Còn bây giờ, Đào Trạm đã mua nó để làm Kiều phủ cho Kiều Huyền và Đại Kiều ở.

Cửa lớn của tòa nhà không khóa, Lưu Cảnh cũng không thông báo, dẫn mấy tên thị vệ đi thẳng vào trong, chỉ thấy trong tòa nhà có rất nhiều thợ thủ công đang bận rộn, tân trang phòng ốc, lắp đình hóng mát và hòn non bộ, tu sửa hành lang, trồng cây cối hoa cỏ.

Lưu Cảnh gật đầu, xem ra Đào gia không hồ đồ, không phải giao thẳng chìa khóa là xong, lúc này, phía sau có người hô lên: - Phía trước nhường đường một chút, cẩn thận tránh đụng phải.

Lưu Cảnh vừa quay đầu lại, chỉ thấy mấy chục người có bộ dạng đầy tớ đang chuyển đồ đạc bình phong vào, Lưu Cảnh vội né người tránh sang một bên, hắn chăm chú nhìn một chiếc tủ bát, phát hiện là gỗ hoàng lê thượng hạng, đây là đồ dùng cung đình quý báu, điều này khiến Lưu Cảnh không khỏi kinh ngạc, kể cả Đào gia có ý lấy lòng Đào Trạm, cũng không đến nỗi như thế, dù sao đây không phải nơi họ ở.

Lúc này, một người ở phía sau bước tới, Lưu Cảnh liếc cái đã nhận ra ông ta, chính là Nhị thúc của Đào Trạm tên là Đào Lợi, Đào Lợi cũng nhìn thấy Lưu Cảnh ăn mặc cải trang, quả thực cũng sợ hết hồn, vội vàng tiến lên thi lễ: - Điện hạ sao lại ở đây?

- Ta tới xem tòa nhà này.

Lưu Cảnh chỉ vào đám thợ thủ công trong phủ, cười hỏi: - Những việc này đều là do Nhị thúc sắp xếp sao?

Đào Lợi gật đầu:

- Huynh trưởng đi Thành Đô chưa về, đại tẩu tìm ta, nói Trạm nhi đã mua hai tòa nhà, bảo ta sắp xếp người dọn dẹp sạch sẽ, ta sáng sớm nay đã đến đây.

Lúc này, đằng sau lại có mấy tên làm thuê khênh đồ đạc tới, đường đi khá hẹp, Đào Lợi liền nói: - Điện hạ, chuyển ra chỗ khác nói chuyện đi!

Lưu Cảnh gật đầu, cùng Đào Lợi tới trung đường, hai bên trung đường bày mấy chiếc sập ngồi, chính giữa là một tấm bình phong, Lưu Cảnh bước tới trước bình phong nhìn kỹ, vẫn được chạm trổ từ gỗ hoàng lê, chế tác tinh xảo, các nhân vật trên đó nhìn rất sống động.

Lưu Cảnh chỉ vào bình phong cười nói: - Chỉ riêng tấm bình phong này đã giá trị bằng hai mẫu đất rồi, thật hiếm thấy! Đào gia lại làm cuộc buôn bán thua lỗ sao?

Đào Lợi cười khổ đáp: - Đây là ý của đại tẩu, điện hạ hẳn là hiểu được nỗi khổ tâm của Đào gia.

- Ta hiểu được khổ tâm của Đào gia, có điều nhỡ may tòa nhà này là cho quản gia gì đó ở, Đào gia chẳng phải đã lỗ lớn sao, Nhị thúc cũng biết, Vương phi một khi mềm lòng thì sẽ khiến mọi người đau đầu đấy. Lưu Cảnh pha trò đùa.

- Điện hạ cũng không tránh khỏi quá coi thường ta rồi, Đào la có tiền đi chăng nữa cũng không đến nỗi phung phí như thế, một bộ đồ gia dụng bằng gỗ hoàng lê đắt hơn nhiều so với tòa nhà này, sao ta có thể tùy tiện mua về, tòa nhà ở Long Vương Lộng chỉ dùng đồ đạc rất bình thường, chỉ có tòa nhà này ta mới dám hạ vốn gốc.

- Tại sao? Lưu Cảnh nhìn ông ta chăm chú.

Đào Lợi rất khó xử, mãi sau mới ấp a ấp úng trả lời: - Bởi vì ta biết đây là nơi ở của Kiều lão.

- Nói bậy!

Lưu Cảnh sầm mặt xuống: - Nhị thúc, chẳng lẽ người cũng muốn gạt ta?

Đào Lợi không biết làm sao, đành vươn người thi lễ: - Nếu như ta nói, điện hạ nhất định đừng trách ta.

- Nhị thúc, chúng ta là giao tình lâu năm, ta sao có thể trách người.

Đào Lợi được Lưu Cảnh vừa đấm vừa xoa, ép đến không còn cách nào, đành phải nói thực.- Bởi vì ta biết, tòa nhà này là chỗ ở của Đại Kiều.

- Là chỗ ở của Đại Kiều thì sao? Lưu Cảnh ngây người nhìn ông ta.

- Điện ha, có một số chuyện trong lòng chúng ta hiểu là được, sao nhất định cứ phải để ta nói ra?

Lưu Cảnh không nói gì, hắn khoanh tay nhìn lên nóc nhà hồi lâu, rồi mới thản nhiên hỏi:

- Sao thúc biết?

- Điện hạ, Tạ thị ở Giang Đông từ trước đến này làm ăn với Đào gia, khoảng hơn một tháng trước, nhị gia chủ của Tạ thị là Tạ Ấn đến Tương Dương mua dược liệu, đúng lúc ta ở Tương Dương, sau một lần uống rượu say, gã tiết lộ cho ta một bí mật, nói là Tạ phu nhân truyền ra từ trong cung Ngô vương, Đại Kiều sau khi trốn đi Trường An khiến Ngô hầu nổi cơn lôi đình, mắng điện hạ có được Tiểu Kiều còn chưa đủ, còn muốn tranh Đại Kiều với y.

- Đứng nói nữa!

Lưu Cảnh đã cắt lời của ông ta, lạnh lùng nói: - Chuyện này đơn thuần là những lời nói vô căn cứ, không được tùy tiện truyền đi.

Đào Lợi sợ tới mức lau mồ hôi trên trán.- Điện hạ yên tâm, ta biết chừng mực, việc nay ngay cả đại ca ta cũng sẽ không nói.

Lưu Cảnh nhớ ra đây là Đào Lợi, cũng không phải người ngoài, sắc mặt hắn lập tức dịu lại, cười nói: - Vậy tòa nhà này làm phiền Nhị thúc rồi.

Nói xong, Lưu Cảnh chắp tay, xoay người nghênh ngang rời đi, Đào Lợi nhìn hắn đi xa, không khỏi thở dài, nếu Lưu Cảnh không có ý gì với Đại Kiều, hắn cần gì phải đích thân tới đây thị sát tòa nhà này?

Trong lòng Đào Lợi cũng có chút lo lắng, mặc dù Hán Vương điện hạ không cho ông ta tiết lộ bí mật này với bất kỳ ai, nhưng có nên nói cho Đào Trạm không? Tình cảm giữa Đào Lợi và cháu gái Đào Trạm luôn rất thân thiết, trước đây ông bị Trương Doãn bắt, tình thế vô cùng nguy cấp, chính Đào Trạm đã xin Lưu Cảnh giúp đỡ, cứu mình ra.

Một khi Đại Kiều trở thành chủ biệt trạch của Hán Vương, sẽ có ảnh hưởng tới Đào Trạm, tuy nhiên ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu Đào Lợi, Lưu Cảnh đã cảnh cáo ông, nếu ông ta nói ra, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, sau này hãy nói đi!

Lúc này, một gã quản gia chỉ huy bốn tên đầy tớ khiêng một chiếc bình phong tới, Đào Lợi lập tức hỏi: - Tấm bình phong này định đặt ở đâu?

Quản gia khom người nói: - Lão gia, đây là tấm bình phong đặt ở hậu trạch.

Đào Lợi liên tục xua tay: - Đổi tấm bình phong này đi, đổi thành bình phong ngọc trắng trong nội kho.

Quản gia giật mình kinh hãi: - Lão gia, đó là

Đào Lợi trừng mắt nhìn gã: - Phía đại lão gia ta sẽ giải thích, các ngươi đi khiêng cho ta đến đây.

Đào Lợi đưa ngọc bài nội kho cho gã: - Mau đi đi!

Quản gia sợ tới mức vội vàng hấp tấp chạy, vừa chạy vừa thầm líu lưỡi, phủ đệ này rốt cuộc là cho ai ở? Sao Nhị lão gia lại mang bình phong ngọc trắng, một trong những bảo bối của nội kho Đào gia ra đây?

Đề xuất Linh Dị: [Lão Cửu Môn] Chuyện cũ Tương Tây
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN