Chương 995: Tâm đầu ý hợp
Chương 995: Tâm đầu ý hợp
Lưu Cảnh bước ra khỏi phủ Cổ Hòe, sau đó tới Long Vương Lộng, xem qua tòa nhà ở đây, rồi đi vòng sang khu chợ phía đông Trường An cách đó không xa, Hán Trường An không phải là Đường Trường An, không có chợ phía đông và phía tây quy mô đồ sộ, trong suốt một thời gian dài Trường An buôn bán khó khăn, thương mại ảm đạm.
Mãi đến khi quân Hán chiếm lĩnh Quan Trung, dồn hết sức phát triển thương mại thì hoạt động buôn bán ở Trường An mới dần bắt đầu khôi phục, tiên phong là thương nhân người Hồ ở Túc Đặc, đám Hồ Thương này theo con đường tơ lụa tới đây, qua Trường An chỉ là nghỉ ngơi, rồi lại tiếp tục đi về phía đông tới Lạc Dương giao dịch.
Nhưng bọn họ cũng có khứu giác buôn bán nhạy bén, khi nước Hán vì muốn nâng đỡ cho thương mại ở Trường An, đặc biệt giảm thương thuế ở Trường An từ hai mươi thuế một giảm xuống còn ba mươi thuế một, đám Hồ Thương này không còn đi tới Tương Dương nữa, chuyển sang buôn bán ở Trường An, mấy gã thương nhân người Hồ tài lực hùng hậu thậm chí còn mua cửa hàng diện tích khá lớn ở chợ phía đông, mở cửa hàng châu báu và người Hồ Để.
Thương mại của Trường An được đám thương nhân người Hồ hỗ trợ đã dần phồn vinh, chợ phía đông cũng từ hai mươi mấy cửa hàng phát triển lên đến mấy trăm cửa hàng, kinh doanh từ lương thực đến súc vật, từ châu báu đến các loại hàng hóa bằng sắt.
Trên con đường lớn dẫn tới chợ phía đông, khắp nơi là dòng người hối hả, các xe bò chở đầy hàng hóa, xe ngựa ngồi chặt kín các thương nhân giàu có, còn có cả voi đến từ phương nam đang vận chuyển hàng hóa trước sông Tào, có cả đội lạc đà quy mô lớn đến từ Tây Vực.
Lúc này đang là giữa trưa, dòng người trong chợ phía đông như nước thủy triều, có người Khương đầu đội mũ, người mặc áo da thùng thình; Có người Quý Sương da hơi đen, mũi cao mặt rộng; Có người Ô Tôn tóc tết bím nhỏ, mang thắt lưng hoa; Có người Túc Đặc đầu đội mũ nhọn rộng vành, mặt mũi tinh nhanh, đương nhiên, nhiều nhất vẫn là người Hán đến từ phía nam và bắc Đại Giang, nói đủ các loại khẩu âm.
Khi Lưu Cảnh tới, đúng lúc gặp một đội thương nhân Túc Đặc quy củ rất lớn, riêng lạc đà đã hơn nghìn con, đây là đội ngũ khổng lồ gồm mấy chục thương nhân hợp thành, các thương nhân cũng cưỡi trên lạc đà, phía sau họ là mấy chục con lạc đà chất đầy hàng hóa theo sau.
Đội thương nhân này đến khiến cho chợ phía đông thêm náo nhiệt, không ít người chạy ra từ các cửa hàng, giơ tay mặc cả với thương nhân Túc Đặc ngồi trên lạc đà, chỉ cần thỏa thuận xong giá cả, ngày hôm sau thương nhân Túc Đặc tự nhiên sẽ mang hàng hóa tới, giờ mục tiêu của họ là người Hồ, cũng chính là lữ xá của người Hồ, trước tiên nghĩ ngơi, ăn một bữa no đã, ngày mai lại buôn bán tiếp.
Lưu Cảnh trên đường nhìn rất hiếu kỳ, hắn lững thững bước vào một cửa hàng châu báu của người Hồ, chủ tiệm người Túc Đặc chạy ra đón, chắp tay thi lễ, nói bằng một giọng tiếng Hán lưu loát: - Nguyện quang minh phù hộ ngài!
Lưu Cảnh nghĩ một lát cười nói: - Ta muốn mua một cây trâm vàng.
- Khách nhân mời vào trong ngồi.
Người Túc Đặc buôn bán coi trọng tư mật, khách nhân đến đều được dẫn vào một căn phòng, bên cạnh không có người khác, vừa bảo vệ sự riêng tư của khách hàng, cũng mang lại tôn nghiêm cho khách, kể cả không mua đồ, sau khi chiêu đãi trà sữa cũng sẽ được đưa ra một cách lịch sự, tuyệt nhiên không có chút kỳ thị.
Lưu Cảnh là đàn ông độc thân, người tiếp đón hắn là một cô nương người Hồ trẻ tuổi, khoảng mười bảy mười tám tuổi, mặc dù không xinh đẹp lắm, nhưng đôi mắt to lại rất có thần thái, sáng lấp lánh, như thể biết nói.
Cô nương người Hồ cũng biết nói tiếng Hán, mặc dù không lưu loát lắm nhưng miễn cưỡng có thể giao tiếp, cô ta mời Lưu Cảnh ngồi xuống, rồi dâng trà sữa ngọt ngào lên, lúc này mới rút ra một hộp ngà voi vàng, mở ra trước mặt Lưu Cảnh.- Công tử muốn mua trâm vàng, ở đây có ba mươi loại, công tử có thể tùy chọn một cây.
Lưu Cảnh bị đủ các loại trâm vàng sáng loáng trong hộp làm cho hoa cả mắt, hắt nhất thời hoa mắt, cô nương người Hồ khéo hiểu lòng người, hé miệng cười nói: - Không biết công tử muốn mua cho thê tử, hay là mua cho tình nhân?
Lưu Cảnh không nhịn được bật cười: - Tại sao không phải là mua cho muội muội, mua cho mẫu thân, mua cho con gái, nhất định phải là mua cho thê tử hoặc tình nhân sao?
Cô nương người Hồ đỏ mặt, mãi không nói thành lời, đôi mắt to tội nghiệp nhìn Lưu Cảnh, Lưu Cảnh lại cười hỏi: - Mua cho thê tử và tình nhân có gì khác nhau?
Cô nương người Hồ lúc này mới như trút được gánh nặng, cười đáp: - Thê tử trọng thực tế, nên mua cây trâm có vàng dày một chút, tình nhân trọng kiểu đáng, nên mua cây trâm có châu báu khác biệt, như thế mới lấy lòng được họ.
- Nói hay lắm, ta muốn mua một cây trâm có khảm cẩm thạch.
Cô nương người Hồ tìm ra năm cây trâm khảm cẩm thạch nhưng Lưu Cảnh đều không ưng ý, không phải chê cẩm thạch quá bé thì lại chê kiểu dáng quá sặc sỡ, lúc này, cô nương người Hồ nghĩ một lát, cười nói: - Công tử xin đợi một lát!
Cô ta mang chiếc hộp đi vào trong buồng, không lâu sau chủ tiệm cùng đi ra với cô ta, trong tay chủ tiệm có một chiếc hộp ngà voi dài, chủ tiệm ngồi xuống, cười đẩy chiếc hộp về phía Lưu Cảnh: - Công tử mời xem cái này, tin rằng công tử sẽ vừa lòng.
Cô nương đứng bên cạnh nói thêm: - Đây là cây trâm chỉ bán có một, là cây trâm cẩm thạch đẹp nhất trong tiệm.
Lưu Cảnh từ từ mở ra, đôi mắt chợt sáng lên, đây là một cây trâm ngọc, ngọc tủy màu xanh đậm nhẵn nhụi như mỡ, dài khoảng ba tấc, kiểu dáng cổ phác, trên đuôi của trâm ngọc khảm một viên cẩm thạch to như quả nho, hình bầu dục, đúng là hoàn mỹ không tỳ vết.
Lưu Cảnh không rời mắt khỏi cây trâm này, chủ tiệm nhìn thấy được sự yêu thích của Lưu Cảnh, liền cười nói: - Công tử rất có mắt nhìn.
Lưu Cảnh gật đầu: - Chính là nó, ta sẽ lấy cây trâm ngọc này.
Từ chợ phía đông bước ra, xe ngựa quay đầu quay về phủ Hán Vương, phủ Hán Vương nằm ở phố Trường Dương phía nam thành, khi xe ngựa đi đến đầu đường, Lưu Cảnh kêu dừng xe ngựa, hắn nhìn chăm chú vào một tòa nhà cạnh đường, lát sau, hắn đẩy cửa xe bước lên bậc thềm.
Một gã thị vệ hiểu Hán Vương muốn viếng thăm gia đình này, gã liền vội vàng chạy lên bậc thang, ra sức đập cửa, lát sau, một lão già ra mở cửa, đầu đội khăn quấn ngang, người mặc chiếc áo gai vừa rộng vừa dày, tay đang cầm một chiếc chổi tre, người này chính là Kiều Huyền, ông ta nhìn thấy Lưu Cảnh, không khỏi sửng sốt, vội buông chổi tre ra đón.- Không biết điện hạ giá lâm, không tiếp đón từ xa, vạn mong thứ tội!
Lưu Cảnh cười đáp: - Ta đi ngang qua đây nên đến thăm Kiều công một lát.
- Điện hạ mau mời vào!
Lưu Cảnh lững thững bước vào cửa chính, cảm giác không tồi, tòa nhà này cực nhiều cây cối, hơn nữa đều là cây to lớn, khi mùa xuân hạ về hẳn là cây xanh che bóng mát, mặc dù hiện giờ là mùa đông, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sức sống tràn đầy.
Chỉ có điều tòa nhà có vẻ đã cũ, người làm cũng không nhiều, nhiều nhất chỉ có mười mấy người, khiến trong tòa nhà trống không, nhìn ra được ban nãy Kiều Huyền đang quét sân nên mới tự ra mở cửa.
- Kiều công còn phải tự quét rác sao? Lưu Cảnh nhìn đống lá rơi cười hỏi.
- A! Đây chỉ là một hình thức rèn luyện sức khỏe thôi, già rồi, ngồi lâu không làm gì dễ sinh bệnh.
Kiều Huyền khi bốn mươi tuổi mới có liền hai đứa con gái, giờ ông ta đã qua tuổi bảy mươi, sức khỏe không tốt lắm, nhìn rất già, già hơn rất nhiều so với hồi ông làm mai mối cho hắn với Tôn Thượng Hương.
Lưu Cảnh gật đầu, cùng đi với ông ta vào ngồi trong trung đường, hắn nhìn quanh phòng, trong phòng trống rỗng, chỉ có hai chiếc bàn, màu sơn trên bàn cũng bị bạc màu, nhìn rất cũ kỹ, có điều vẫn rất chắc chắn, nhưng so với thân phận của Kiều Huyền, thật quá mộc mạc.
Kiều Huyền dường như hiểu được tâm tư của Lưu Cảnh, bèn cười giải thích: - Ta đã quen với cuộc sống đơn giản, hơn nữa những đồ đạc này so với khi ở Giang Đông đã khá hơn nhiều, cơm áo không phải lo, ta rất thỏa mãn.
- Kiều công mấy hôm nữa sẽ chuyển nhà, tòa nhà đã chuẩn bị xong, cũng không tệ, đang trong quá trình dọn dẹp tu sửa, mấy hôm nữa sẽ dọn tới.
- Ta đã được biết, đa tạ điện hạ và Vương phi lo lắng, thực ra cũng không cần quá phiền toái, hôm qua Trương gia phái người tới bảo ta, nói hai năm nay họ đều sẽ không tới Trường An ở, bảo ta cứ yên tâm ở lại đây tiếp, nếu họ nói sớm hơn một ngày, đã không làm phiền Vương phi rồi.
Lưu Cảnh cười cười: - Dù sao cũng là nhà của người khác, vẫn cứ chuyển đi thôi!
Lúc này, hậu đường vang lên tiếng bước chân, bước chân hơi chần chừ một chút, nhưng vẫn bước ra, chính là Đại Kiều, hôm qua nàng đã dọn đến Kiều phủ, chỉ thấy nàng mặc bộ váy ống bằng sợi gai màu đỏ, mái tóc đen nhánh búi cao lên, được xuyên bởi một cây trâm bạc, mặt mộc không trang điểm, làn da trơn bóng mịn màng, trắng như tuyết, càng thể hiện được vẻ đẹp trời sinh cùng khí chất cao quý thanh nhã của nàng.
Nàng thi lễ với Lưu Cảnh, thản nhiên nói: - Điện hạ sao không ở nhà nghỉ ngơi?
- Ở nhà rảnh rỗi buồn chán nên ra ngoài đi dạo một chút.
Đại Kiều ngối xuống đối diện Lưu Cảnh, nụ cười thoáng nở trên gương mặt vẫn rất yên lặng, ngữ khí cũng vô cùng dịu dàng, êm ru, nói chuyện với nàng sẽ khiến mọi người cảm nhận được một sự yên ả khoan thai không nói được thành lời, nhưng lại thấy có một khoảng cách vô hình.
- Xa cách mấy tháng, người trong nhà đều mong ngóng người quay về biết bao, có bao nhiêu lời muốn nói với người, lũ trẻ ao ước được phụ thân yêu thương biết bao, còn cả đống việc công vụ chồng chất mấy tháng, có lẽ rất nhiều người dân đói nghèo vẫn đang khổ sở trông mong, chỉ đợi điện hạ ký tên cứu tế, sao điện hạ có thể rảnh rỗi buồn chán được?
Giọng điệu của nàng mặc dù nhẹ nhàng nhưng lại đang trách cứ Lưu Cảnh bỏ mặc gia đình, không quan tâm tới công vụ, Lưu Cảnh cũng có chút nóng mặt, nhưng trong lòng cũng không thoải mái lắm, hắn im lặng hồi lâu rồi bưng cốc trà nóng chậm rãi uống.
Kiều Huyền bên cạnh có phần sợ hãi, con gái chưa bao giờ phê bình bất cứ ai, hôm nay sao lại có thể nói với Hán Vương những lời như vậy, thực quá vô lễ, ông vội vàng trách mắng: - Hà, điện hạ đại chiến trở về, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi nên nghỉ ngơi hai ngày, sao con có thể trách cứ điện hạ, còn không mau xin lỗi điện hạ!
Đại Kiều lại dường như không nghe thấy lời khiển trách của phụ thân, nàng lại nhìm chăm chú vào Lưu Cảnh thản nhiên cười nói: - Điện hạ, ta nói sai sao?
Lưu Cảnh bỗng tỉnh ngộ, đây thực ra là Đại Kiều đang quan tâm mình, nên mới trách cứ như thế, nếu không hà cớ gì nàng phải đắc tội với vua của một nước, nghĩ tới đây, trong lòng Lưu Cảnh thấy thoải mái hơn, sự khó chịu ban nãy cũng biến mất, hắn vội khom người nói: - Kiều công chớ trách tỷ tỷ, tỷ nói rất đúng, ta gánh vác phúc lợi của hàng triệu con người, sao có thể chơi bời lêu lổng, giờ ta sẽ về xử lý các công vụ khẩn cấp.
Đại Kiều chăm chú nhìn Lưu Cảnh, ánh mắt tỏ ý tươi vui trấn an, đây mới là người nàng yêu thương sâu sắc, khiêm tốn biết lắng nghe, nhân hậu khoan dung, nàng đương nhiên biết Lưu Cảnh thật ra là tới thăm mình, điều này khiến nàng cảm động trong lòng, có điều trái tim Đại Kiều yên ắng như nước, kể cả cảm động trong lòng cũng sẽ không dễ dàng biểu lộ ra.
Nàng lại cười nhạt nói: - Điện hạ đã tới làm khách, đâu có đạo lý vừa ngồi đã đuổi khách rồi, cứ ngồi một lát, đúng lúc ta đang nấu một bình trà nóng, mời điện hạ bình phẩm một chút, xin ngồi tạm!
Nàng đứng dậy đi ra phía sau tòa nhà, Kiều Huyền có phần kinh ngạc, ông ta không ngờ Lưu Cảnh lại khiêm tốn nhận lời phê bình của trưởng nữ như thế, điều càng khiến ông ta ngạc nhiên hơn là, trưởng nữ pha trà không bao giờ cho bất kỳ ai phẩm trà, kể cả phụ thân như ông cũng mới được uống một lần trước khi con gái xuất giá, nói chi đến người ngoài, vậy mà con gái lại pha trà cho Lưu Cảnh thưởng thức.
Không lâu sau, Đại Kiều xách một chiếc ấm tròn bằng sứ xanh bước vào, trong tay còn cầm hai chén trà ngọc trắng, Kiều Huyền càng kinh ngạc, trưởng nữ bình thường pha trà đều dùng bình nhỏ, sau đó rót ra một chiếc cốc nhỏ để tự mình phẩm trả, mười mấy năm nay đều như thế, nhưng hôm nay nàng lại dùng bình lớn, như thể biết Lưu Cảnh sắp đến.
Trong lòng Kiều Huyền có phần hỗn loạn, ông ta bỗng hiểu ra đôi chút, chẳng lẽ là
Nghĩ đến Lưu Cảnh sáng sớm đã tới đây, lại nghĩ đến Đại Kiều không bao giờ tùy tiện phê bình người khác, hôm nay lại phê bình Lưu Cảnh chơi bời lêu lổng, còn đặc biệt dùng bình lớn pha trà, cuối cùng Kiều Huyền đã dần hiểu ra, giữa Lưu Cảnh và trưởng nữ, e rằng cũng có ngầm ước không cho người khác biết.
Nghĩ vậy, Kiều Huyền ngồi không yên, ông vỗ vỗ trán, vội vàng đứng dậy cười nói: - Nếu không phải A Hà nhắc nhở, ta suýt nữa quên, trong phòng ta còn đang sắc thuốc! Ta phải đi xem, điện hạ xin cứ ngồi đây, ta lập tức sẽ quay lại.
Đề xuất Voz: [Review] Một vài câu chuyện khi làm CSCĐ