Chương 996: Nỗi lòng khó yên

Chương 996: Nỗi lòng khó yên

Lưu Cảnh thầm khen Kiều Huyền biết điều, không hổ là Kiều quốc lão, biết rút đi vào thời khắc then chốt, hắn cũng đứng dậy cười nói: - Kiều công bảo đầy tớ đi là được mà.

- Không! Không! Thư phòng của ta không cho đầy tớ vào, điện hạ cứ ngồi đi, ta sẽ quay lại ngay, thất lễ rồi.

Ông ta xoay người vội đi, Đại Kiều cũng không ngăn phụ thân, như thể không xảy ra chuyện này, nàng rót hai cốc trà, bưng một cốc đặt trên chiếc bàn nhỏ trước mặt Lưu Cảnh, cười nói: - Điện hạ mời!

Trong lúc nàng định đứng dậy, Lưu Cảnh lại nắm chặt lấy tay nàng, ánh mắt long lanh nhìn nàng chăm chú: - Nàng quên lời hứa trước đây rồi sao!

Khuôn mặt Đại Kiều lập tức đỏ ửng, nàng khẽ cắn môi, nói nhỏ: - Chàng buông tay ta trước, đám đầy tớ sẽ nhìn thấy.

Lưu Cảnh cũng nhớ ra dưới nhà có một thị nữ đang đứng, hắn không cam lòng buông tay Đại Kiều ra, Đại Kiều cũng chưa đi, nàng ngồi xuống đối diện với Lưu Cảnh, sắc mặt thanh nhã trở lại, cười nói: - Chàng uống trà ta pha trước đã.

Lưu Cảnh oán hận đáp: - Ta về thì nàng đi, lại không chú ý đến tâm tình của ta, khiến ta lòng như dao cắt, đau có tâm trạng uống trà?

Đại Kiều không tiếp lời hắn, thản nhiên nói: - Từ khi ta thủ tiết tới nay, chưa từng pha trà cho người khác, chàng là người đầu tiên.

Lưu Cảnh không còn oán giận nữa, hắn yên lặng gật đầu, bưng cốc trà lên, chậm rãi thưởng thức, Đại Kiều cười hỏi: - Thế nào?

- Thanh nhã, rất thơm, dư vị kéo dài, trà giống như chủ của nó.

- Chàng rất biết ăn nói, khó trách muội muội của ta muốn lấy chàng. Đại Kiều tự nhiên bật cười, đứng dậy trở về chỗ của mình, Lưu Cảnh chợt biến sắc, hắn lập tức hiểu ra vấn đề nằm ở đâu, chính vì hắn đã cưới Tiểu Kiều.

Nhưng hắn lại không thể giải thích được, hắn không thể nói ta là vua của thiên hạ, cưới con gái trong thiên hạ, như thế sẽ chỉ khiến Đại Kiều càng thêm khinh bỉ mình, hắn cưới Tiểu Kiều vì ham sắc đẹp của nàng, còn Đại Kiều lại đem đến cho hắn một kỷ niệm khắc cốt ghi tâm, dấy lên tình cảm ẩn sâu trong lòng hắn, làm cho hắn khó có thể quên.

Hai người đều trầm ngâm, một lúc sau, Đại Kiều dịu dàng nói: - Vương phi khoan dung nhân ái, Thượng Hương mạnh mẽ sôi nổi, Tiểu Kiều thanh lịch vô song, Bao Nương cũng dịu dàng dễ thương, con cái chàng còn là những đứa trẻ hoạt bát đáng yêu hơn, có được thê nhi như thế, người chồng còn đòi hỏi gì nữa, điện hạ, quay về đi!

- Nếu không có được nàng, sẽ là tiếc nuối suốt đời ta. Lưu Cảnh khẽ nói.

- Nhưng chàng đã từng có được ta rồi. Hàng lông mi dài của Đại Kiều rủ xuống, nét mặt thoáng ửng đỏ.

- Ta không chỉ muốn có được thể xác của nàng, mà càng muốn chiếm được trái tim nàng, ta muốn ngày đêm được ở bên nàng.

Đại Kiều thở dài: - Đừng nói những lời ngốc nghếch, chàng mau về đi!

Tâm trạng Lưu Cảnh rối loạn, không biết nên nói thế nào, Đại Kiều lặng lẽ nhìn hắn hồi lâu, rồi đứng dậy nói: - Ta về phòng trước.

- Chờ một chút!

Lưu Cảnh gọi nàng lại, rút ra một chiếc hộp ngà voi từ trong ngực, đặt lên bàn cười nói: - Đây là quà ta tặng nàng, mùng một tháng mười một là sinh nhật nàng, đáng tiếc ta không thể quay về kịp.

Toàn thân Đại Kiều run rẩy, bản thân nàng đã quên, nhưng Lưu Cảnh lại nhớ, sống mũi nàng cay cay, đôi mắt đã hơi ươn ướt, nhưng Đại Kiều cố hết sức che đậy sự thay đổi tình cảm của mình, miễn cưỡng cười nói: - Đa tạ!

Lưu Cảnh biết, giữa hắn và Đại Kiều vẫn còn ngăn cách bởi rất nhiều thứ, ít nhất hôm nay sẽ không có kết quả gì, hắn uống một hơi cạn sạch cốc trà mà Đại Kiều pha cho hắn, đứng dậy thi lễ nói: - Ta còn có việc, xin đi về trước, hãy thay ta nói lời xin lỗi với lệnh tôn.

Lưu Cảnh xoay người bước nhanh đi, Đại Kiều vẫn nhìn hắn đi xa, lúc này mới thở dài sâu kín, rồi chậm rãi bước đến bàn, cầm chiếc hộp ngà voi lên mở ra, bên trong là một cây trâm ngọc màu xanh lá cây sáng lấp lánh, đuôi trâm khảm một viên cẩm thạch xanh biếc như nước.

Mặc dù là một cây trâm đắt tiền, nhưng thứ khiến Đại Kiều chấn động không phải là bản thân cây trâm ngọc, mà là tình ý của Lưu Cảnh đối với nàng, trong lòng nàng như thể đã đánh đổ bình ngũ vị, các dư vị đều nhất loạt xông lên đầu ngực nàng.

Từ Kiều phủ trở về, cảm xúc của Lưu Cảnh rất buồn rầu, hắn nhốt mình trong nội thư phòng, không muốn gặp bất kỳ ai, nếu nói Đại Kiều đã vô tình với hắn, nhưng nàng lại vượt ngàn dặm xa xôi đến Trường An tị nạn, chứ không đến Ngô Quận gần nhất, đây là vì nàng tin mình có thể bảo vệ nàng.

Hơn nữa một bình trà kia đã đủ để chứng minh cho tình ý trong lòng nàng, nhưng thái độ của nàng đối với mình lại khi gần khi xa, thực ra Lưu Cảnh cũng biết thân phận của Đại Kiều không giống với Tiểu Kiều, Tiểu Kiều mặc dù thủ tiết, nhưng chỉ cần hết thời gian giữ hiếu, nàng có thể tái giá bất cứ lúc nào, không có trở ngại gì, hơn nữa Tiểu Kiều theo đuổi cuộc sống chân thực, tuyệt không giam cầm bản thân mình.

Đại Kiều thì không giống thế, nàng từng là bà chủ của Giang Đông, cho dù thân phận nàng cũng là thiếp, nhưng quân dân Giang Đông phần lớn đều kính yêu nàng, coi nàng là chủ mẫu của Giang Đông, có uy danh cao cả, trước đây Tào Tháo muốn cưới Đại Kiều, Tiểu Kiều, đã chọc giận quân đội Giang Đông.

Chính thân phận này trói buộc Đại Kiều lại, khiến nàng không dám dễ dàng bước qua, chỉ có lần đầu tiên từ Giang Đông đi lánh nạn, cơ duyên trùng hợp, nàng mới mở rộng tấm lòng của mình, xảy ra một đoạn tình cảm thực lòng với Lưu Cảnh, nhưng hôm nay, gia đình, tình thân và thân phận làm nàng rất khó bước ra khỏi bước ban đầu đó.

Lưu Cảnh cho dù quyền thế ngập trời, cũng rất khó được như ý nguyện nữa, hắn không khỏi thở dài một tiếng, hắn đành nghĩ theo hướng tốt, chỉ cần ngăn Đại Kiều vì chuyện này mà xuất gia, hắn sẽ có cơ hội, từ từ đi!

Lúc này, Lưu Cảnh nghe thấy có người gõ cửa, đây là nội thư phòng của hắn, ngoài thê tử và Thượng Hương ra, bất cứ ai đều không được vào trong, hắn vội kiềm chế tâm trạng, đáp: - Mời vào!

Cửa mở, Tôn Thượng Hương bưng một cốc trà sâm nóng bước nhanh vào, nàng đi vào phòng, chỉ thấy trong phòng lạnh đến thấu xương, giờ mới phát hiện không đốt chậu than, nàng kinh ngạc hỏi: - Phu quân, sao không đốt than lên, phòng lạnh như thế này sao chàng chịu được?

Lưu Cảnh vội che giấu tâm sự của mình, hắn cười nói: - Lạnh gì, so với băng tuyết ngập trời ở huyện Cao Nô, trong phòng đã rất ấm rồi.

- Ấy! Xem ra chàng vẫn chưa điều chỉnh được, A Liên cũng thế, không kịp thời điều chỉnh, kết quả lại ngã bệnh.

Tôn Thượng Hương đặt trà sâm xuống, đi đến bên chận than ngồi xuống, nhanh chóng bật dao đánh lửa, đốt một cây hỏa chiết tử lên, qua một lớp rèm mềm bao than, cẩn thận đốt cháy than vụn, Lưu Cảnh bưng cốc trà tiến lại gần, thấy động tác của nàng rất thành thục, liền bật cười nói: - Thiên kim Công chúa như nàng lại biết đốt chậu lửa sao?

Tôn Thượng Hương không nói tiếp, nàng hết sức chăm chú, thấy than vụn đã cháy, lại chậm rãi thả thêm mấy viên than vừa vào, lúc này mới buông tấm rèm mềm xuống, vỗ tay cười nói: - Chàng cho rằng ta thật sự là Công chúa sao? Trước đây ta phóng khoáng nghịch ngợm thế nào, chàng quên rồi sao?

Lưu Cảnh ngồi xuống, ôm lấy eo nàng cười nói: - Ta vẫn chưa quên, lúc trước nàng dẫn theo một đội quân nương tử, dùng tên bắn vào thuyền của ta, muốn mưu sát phu quân!

Tôn Thượng Hương ngồi vào trong ngực hắn, ôm lấy cổ hắn cười hì hì nói: - Ta luôn hối hận trước đây không bắn chết chàng, nếu không ta sẽ không lấy ngưu ma đầu như chàng.

- Sao ta lại là ngưu ma đầu chứ?

- Chàng họ Lưu, với người Giang Đông chúng ta mà nói chính là ma đầu, vì thế gọi chàng là ngưu ma đầu.

- Được rồi! Thì ta làm ma đầu một lần.

Nói xong, tay của Lưu Cảnh liền thò vào váy nàng, nhanh chóng sờ soạng vào sâu, Tôn Thượng Hương muốn đứng dậy nhưng lại bị tay kia của hắn gôm chặt ở thắt lưng, không thể động đậy, đành cắn môi mặc hắn cợt nhả, lúc này, Lưu Cảnh cúi đầu xuống, hôn đôi môi nàng, lưỡi của hai người quấn lấy nhau, tay càng nhanh chóng tấn công, rất nhanh, mặt Tôn Thượng Hương đỏ lên, nằm trước ngực Lưu Cảnh khẽ thở dốc.

Lưu Cảnh giơ tay cởi dây váy của nàng, nhưng lại bị nàng giữ chặt lại.- Đừng, lúc này đừng!

- Sợ cái gì, đây là nội thư phòng của ta, ai dám bước vào?

Tôn Thượng Hương véo tay hắn một cái, thì thầm oán hận nói: - Chàng ở nơi băng tuyết ngập trời vẫn có thể không mặc gì, nhưng không để ý sống chết của người ta.

Lưu Cảnh mỉm cười, buông dây váy nàng ra, Tôn Thượng Hương vội đứng dậy, sửa sang lại váy áo, chỉ thấy toàn thân như nhũn ra, nàng nghĩ đến tối nay phu quân sẽ tới phòng nàng, trong lòng chợt đầy mong đợi, hận trời không tối lại ngay.

Lưu Cảnh bưng cốc trà sâm trên bàn lên, uống một hơi hết sạch, ánh mắt liếc qua chậu than, không nhịn được bèn phì cười, Tôn Thượng Hương quay đầu, giờ mới phát hiện ra chậu than đã bị tắt từ lâu, ngay cả than vụn cũng không cháy, nàng đỏ mặt, vội đưa tay ra che miệng Lưu Cảnh: - Không được cười!

Lưu Cảnh vội tắt nụ cười, Tôn Thượng Hương dậm chân nói: - Trong bụng cũng không được cười!

Lưu Cảnh cũng không nhịn được, bật cười ha hả, nụ cười này lập tức quét sạch phiền não trong lòng hắn, tâm trạng đã khá hơn, hắn đứng dậy giữ chặt tay Tôn Thượng Hương cười nói: - Đi thăm Lũng nhi đi, ta muốn kể cho nó chuyện lý thú của mẫu thân nó.

Tôn Thượng Hương mừng rỡ trong lòng, kéo tay Lưu Cảnh chạnh nhanh ra ngoài cửa, mặc dù nàng đã làm mẹ, nhưng trước mặt phu quân, nàng luôn thể hiện vẻ nghịc ngợm của mình, giống như Công chúa Thượng Hương năm xưa khiến người khác đau đầu.

Ăn cơm trưa xong, Lưu Cảnh quay về nội thư phòng bắt đầu phê duyệt một số văn điệp khẩn, một khúc nhạc đệm của Thượng Hương hoàn toàn đã lôi hắn ra khỏi cảm xúc buồn bã, giúp hắn khôi phục lại thái độ bình thường, lúc này, một lời đề nghị do Tưởng Uyển viết liên quan đến dừng phát hành tiền vàng đã thu hút hắn, Lưu Cảnh xem kỹ hai lần, không khỏi chậm rãi nhíu mày.

Trong báo cáo nói, họ đã đúc một vạn lượng tiền vàng, nhưng toàn bộ đều bị tư nhân tích trữ, căn bản không được lưu thông trên thị trường, tiền lưu thông trên thị trường vẫn là vàng nén và tiền đồng ngũ thù.

Bởi vì tiền vàng chưa kịp lưu thông đến nước Ngụy và Giang Đông thì đã bị thu giữ lại, ngược lại khiến tiền ngũ thù trên thị trường nước Hán tăng lên, vật giá tăng cao, một đấu gạo tăng lên đến tám mươi tiền, do đó Tưởng Uyển đề nghị tạm thời dừng phát hành tiền vàng.

Lưu Cảnh chắp tay đi đi lại lại trong phòng, đây chính là đạo lý tiền giả đuổi tiền thật, dù sao hiện giờ vẫn đang thời kỳ chiến tranh, thời đồ cổ thịnh vượng và loạn thế vàng, mọi người có nhu cầu rất lớn về vàng, vì thế trước đây Tào Phi mới lợi dụng tâm thái này để dùng tiền giả gây rối loạn thị trường nước Hán.

Sau khi tiền ngũ thù dùng vàng ròng đúc thành được phát hành, đương nhiên sẽ khiến mọi người đổ xô vào sưu tầm nó, chứ tuyệt đối không lấy ra lưu thông, trái lại, mọi người sẽ dùng tiền ngũ thù cất giữ trong nhà mình để đối lấy tiền vàng, tự nhiên làm cho đồng tiền lưu thông trên thị trường tăng lên, đẩy giá hàng tăng cao.

Nghĩ thông suốt điểm này, Lưu Cảnh mới ý thức được trước đây mình suy nghĩ vấn đề vẫn khá đơn giản, không suy nghĩ tới nhân tính, nghĩ tới đây, hắn cầm bút vẽ một vòng tròn trên văn điệp, thể hiện sự đồng tình với kế hoạch này, đồng thời ký tên mình vào.

Đúng lúc này, có thị nữ ngoài cửa bẩm báo.- Khởi bẩm Vương gia, quản gia phía trước tuyền tin, Từ Thượng thư cầu kiến!

Đề xuất Linh Dị: Thi vương Tương Tây - Ma Thổi Đèn
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN