Chương 997: Nghị sự dời đô

Chương 997: Nghị sự dời đô

Mặc dù kinh đô nước Hán còn chưa chuyển từ Thành Đô tới Trường An, nhưng vì Lưu Cảnh đã ở Trường An, để hoạt động chính vụ tiện lợi, không ít bộ phận nòng cốt bao gồm cả Bình Chương Đài đã chuyển từ Thành Đô đến Trường An, ở Thành Đô chỉ còn lại một số bộ phận không quan trọng lắm, trung tâm quyền lực của nước Hán thực tế đã chuyển đến Trường An.

Sau khi đánh bại quân Hung Nô, nhiệm vụ của quân đội đã kết thúc, còn vô số những việc như sắp xếp cho dân chúng Hung Nô, ban thưởng công trạng, trợ cấp cho gia quyến, xử lý tù binh, kiểm kê chiến lợi phẩm v.v đều được chuyển giao cho triều đình nước Hán, đặc biệt là Bình Chương Đài, khối lượng lớn những việc vụn vặt khiến năm vị tướng quốc bận rộn không kịp thở, hàng ngày đều bận chóng cả mặt, còn chưa nói đến chuyện dời đô, còn bao nhiêu việc đại sự phải làm.

Mặc dù Hán Vương xuất chinh trở về, nên nghỉ ngơi vài ngày, nhưng rất nhiều việc phải được Hán Vương đồng ý mới có thể làm, nếu không sự việc sẽ không thể tiến triển, không còn cách nào, mọi người đành tiến cử chấp bút Thượng thư Từ Thứ tới gặp Lưu Cảnh.

Lưu Cảnh bước vào ngoại thư phòng, chỉ thấy Từ Thứ tâm sự nặng nề, ngồi trước bàn đang suy nghĩ gì đó, không nhận ra mình đang tiến vào, Lưu Cảnh liền cười hỏi: - Nguyên Trực sao lại không tập trung tư tưởng như thế?

Từ Thứ giờ mới phát hiện ra Lưu Cảnh bước vào phòng, vội đứng dậy thi lễ: - Vi thần tham kiến Hán Vương điện hạ!

- Nguyên Trực không cần đa lễ, mời ngồi!

Hai người ngồi xuống, thị nữ liền dâng trà nóng cho họ, Từ Thứ lúc này mới cười khổ nói.- Thực sự quá nhiều việc, cực kỳ phức tạp, quả không biết bắt tay vào từ đâu.

- Đây không phải là phong cách của Nguyên Trực mà! Nhiều năm nay, có khi nào Nguyên Trực kêu khổ vì công việc nhiều đâu? Lưu Cảnh uống một ngụm trà, thản nhiên cười nói.

Từ Thứ thở dài đáp: - Thực ra việc nhiều cũng chỉ là thời gian này, chủ yếu là những chuyện phải xử lý sau chiến tranh quá nhiều và phức tạp, dường như đều rất quan trọng, mọi người đều khó phân rõ nặng nhẹ, gấp gáp hay không, vì thế mọi người bảo thần đến nói với điện hạ.

- Có phải muốn đẩy hết mọi việc cho ta làm không? Lưu Cảnh nói đùa.

- Tuyệt đối không có ý này!

Từ Thứ đương nhiên hiểu được ý trong lời nói của Lưu Cảnh, chính là vì hắn đã phóng tướng quyền, mới khiến họ bận rộn như thế, một khi thu quyền, đó chắc chắn không phải là kết quả mà họ muốn nhìn thấy, Từ Thứ vội nói: - Chỉ là có mấy việc lớn muốn xin điện hạ chỉ rõ, bọn thần sẽ có thể tiếp tục làm một cách suôn sẻ.

- Nói đi! Có đại sự gì?

Từ Thứ thoáng sắp xếp lại mạch suy nghĩ, chậm rãi nói:

- Việc đầu tiên, chính là hy vọng chuyện dời đô có thể hoãn lại một chút, một là bọn thần sẽ có thời gian xử lý những tạp vụ sau thời chiến, tiếp đó là băng tuyết ngập trời, dời đô cũng không thực tế lắm.

Lưu Cảnh gật đầu: - Có thể, việc dời đô sẽ lùi lại một năm nữa, các ngươi trước tiên hãy xử lý những chuyện hậu chiến đi.

Từ Thứ mừng rỡ, đây là việc khiến họ nhức đầu nhất, chỉ cần lùi việc dời đô nửa năm, họ đã có thời gian chuẩn bị rồi, tuy nhiên Lưu Cảnh đề nghị lùi lại hẳn một năm, dường như thời gian quá dài, không cần thiết.

Lưu Cảnh dường như hiểu được tâm tư của y, điềm tĩnh nói: - Ta hy vọng dời đô sẽ cùng làm với việc cải cách chế độ quan lại, hiện giờ chúng ta thiết lập chế độ đa tướng, điều này không hòa hợp lắm với chế độ Tam công cửu khanh, hoặc là khôi phục chế độ Tam công, hủy bỏ chế độ đa tướng, hoặc là hủy bỏ chế độ Tam công cửu khanh, suy xét lại chế độ cân bằng quyền lực mới.

Từ Thứ gật đầu: - Vấn đề này thật ra bọn thần đã thảo luận không chỉ một lần, bọn thần đều chủ trương duy trì chế độ đa tướng, thêm Thị trung để cân bằng tướng quyền, Ngự Sử Đài giám sát quan lại, hơn nữa dưới Tư mã, Tư đồ, Tư không đều lập lục tào, dẫn đến chính quyền nhiều cửa, địa phương khó thực hiện, ngoài ra quan lại quá nhiều khiến cho gánh nặng tài chính quá lớn, tốt nhất là hợp nhật lục tào, thống nhất quy cho Bình Chương Đài cai quản.

Điều Lưu Cảnh nghĩ đến thực ra là chế độ ba tỉnh sáu bộ, tuy nhiên để thực thi một loại chế độ phải cần mấy chục năm mài giũa, liên tục điều chỉnh hoàn thiện, tuyệt không phải đưa ra một chế độ là lập tức có thể thực thi, điều này liên quan đến lợi ích của quá nhiều người, còn phải thích ứng với sự phát triển kinh tế.

Vì thế hắn không vội đề xuất phương án, mà để bách quan tự thảo luận, từ từ tìm ra chế độ phù hợp nhất, phát triển theo hướng mà Lưu Cảnh mong đợi, ví như Từ Thứ đề xuất, dưới Tam công đều lập lục tào, khiến cho chính quyền nhiều cửa, địa phương khó thực hiện, do đó cần phải hợp nhất lục tào, do Bình Chương Đài thống nhất quản lý, điều này sẽ bước vào chế độ sáu bộ dưới sự lãnh đạo của Tướng quốc.

Mặc dù hiện giờ nước Hán vẫn chưa có Tam công, nhưng sau khi dời đô đến Trường An sẽ phải suy xét đến việc thiết lập, cũng có thể coi như là bảo tồn một chức vụ vinh dự, chứ không có thực quyền.

Lưu Cảnh lại cười nói:

- Còn có việc lớn nào cần ta quyết định không?

- Còn có một việc lớn nữa chính là phân chia chiến lợi phẩm, có hơn năm triệu con dê và bò, còn có năm vạn lượng vàng và vô số châu báu chuyển về từ Linh Châu, vàng bạc châu báu và các vật tư khác bọn thần tạm nhập vào kho, nhưng hơn năm triệu con dê và bò, bọn thần nên phân chia thế nào?

Lưu Cảnh nghĩ một lát hỏi: - Nước Hán có bao nhiêu hộ gia đình?

- Có khoảng một trăm hai mươi vạn hộ.

Lưu Cảnh lập tức đề nghị:

- Trước mắt sắp đến tết rồi, chia cho mỗi hộ gia đình một con dê, quân hộ thì tăng thêm một con bò, người thân của lính chết trận trên nền tảng của quân hộ còn chia thêm ba con dê, Nguyên Trực tính xem, sơ sơ còn thừa lại bao nhiêu?

Từ Thứ nhanh chóng đã có tính toán trong đầu, cười đáp: - Đại khái còn thừa một nửa, hai triệu con dê và ba trăm ngàn con bò.

Lưu Cảnh liền nói: - Số còn lại chia thành hai nửa, một nửa thưởng cho quan quân và quan lại địa phương, nửa kia để quân đội khao thưởng tam quân.

Từ Thứ chần chừ một lát, đề nghị: - Cho các quan viên quá nhiều rồi, chi bằng lại chia cho mỗi hộ gia đình thêm một con dê.

Lưu Cảnh vỗ vai y cười nói: - Ngươi phải nghĩ thay ta đi! Theo Hán Vương ta nếu không được thăng quan phát tài thì ai còn muốn bán mạng cho ta.

Từ Thứ cười khổ một tiếng, không phản đối nữa, Lưu Cảnh khoanh tay đi vài bước lại nói: - Trước năm mới, chúng ta chắc còn có một lần thu hoạch lớn nữa ở Cư Diên Hải, tất cả tài sản lần này sẽ dùng để thưởng công trạng, lần tiêu diệt Hung Nô này, lợi cho nghìn đời, ta phải thưởng hậu cho các tướng sĩ.

Từ Thứ đã chuẩn bị giấy bút, nhanh chóng ghi lại ý kiến của Lưu Cảnh, Lưu Cảnh thấy y suy nghĩ chu đáo liền cười nói: - Còn có một số việc, vốn định hai ngày nữa bàn bạc với Bình Chương Đài, có điều ngươi ghi lại trước cũng được.

- Điện hạ xin mời nói!

Lưu Cảnh nghĩ một lát liền đáp: - Còn về chuyện xử lý ba vạn tù binh Hung Nô, hay là vẫn theo quy định cũ, để bọn chúng tới núi mỏ lao dịch ba năm, sau ba năm sẽ chuyển thành dân thường, cho bọn chúng đất đi, người nhà có thể đoàn tụ.

Từ Thứ dừng bút lại cười nói: - Điện hạ, về xử lý tù binh, vi thần có một giải pháp.

- Ngươi nói đi!

- Vi thần nghĩ rằng, núi mỏ thật ra không thiếu người, trong khi Quan Trung rất thiếu nguồn lao động, chi bằng giữ bọn chúng ở lại Quan Trung lao dịch, biên là nô hộ, phụ trách sửa chữa tường thành bị hỏng ở Trường An, khơi thông các kênh đào mương máng lớn nhỏ của Quan Trung, xây dựng đường sá ở Quan Trung, chỉ cần bọn chúng chịu bán sức làm việc, thần dự tính nhiều nhất hai năm bọn chúng có thể giành được tự do, không biết điện hạ nghĩ thế nào?

Lưu Cảnh suy nghĩ một lát, liền vui vẻ đồng ý, sau đó bổ sung: - Nếu biên là nô hộ thì có thể cho họ ở cùng với người nhà, có thể tránh cho họ tạo phản, phải nói cho họ biết, chỉ cần vui vẻ phục tùng quy hàng, hai năm sau có thể chuyển thành dân thường, ngoài ra, ta sẽ điều động năm nghìn quân chuyên trông giữ những tù binh Hung Nô này.

Từ Thứ nhấc bút ghi lại chỉ thị của Lưu Cảnh, đã có phương án rõ ràng, hắn lập tức cảm thấy áp lực đã giảm xuống nhiều, trở về cũng có thể nói lại với mọi người.

Từ Thứ đứng dậy thi lễ cười nói: - Mỗi lần điện hạ nghỉ ngơi thần đều đến quấy rầy, hôm nay lại tới nữa, thực sự xấu hổ, vi thần xin cáo từ trước.

Lưu Cảnh giờ mới nhớ ra quả thực như thế, cười to nói: - Ngươi không nói, ta còn suýt nữa quên, hai ngày nữa ta mời mọi người uống rượu đầy tháng của con trai ta, đến khi đó lại phạt ngươi ba chén!

Từ Thứ cáo từ rồi đi, Lưu Cảnh trở lại nội thư phòng, lúc này mới phát hiện ra văn điệp trên bàn, hắn quên nói với Từ Thứ việc tạm dừng phát hành tiền vàng, giờ hắn nghĩ thì thấy thật ra cũng không cần dừng đúc tiền, hắn có thể dùng tiền vàng để thưởng công trạng, nếu thật sự muốn thu giữ, cũng có thể làm cho các binh sĩ thu giữ được lợi.

Lần này hắn đã thu được năm vạn lượng vàng từ Linh Châu, dự đoán còn sẽ thu được một số vàng ở Cư Diên Hải, số vàng này có thể dùng để thưởng quân công.

Lưu Cảnh đang trầm tư, bỗng nhiên cảm thấy gì đó, vừa quay đầu lại chỉ thấy đứa con cả Lưu Trí đang đứng ở cửa, có vẻ vô cùng do dự, tối qua khi ăn cơm Lưu Cảnh chỉ nói được hai câu với con trai, vẫn chưa trò chuyện lâu với nó, con trai tới vừa đúng lúc.

Lưu Cảnh liền cười vẫy tay với nó: - Vào đi!

Lưu Trí bước vào phòng quỳ xuống dập đầu.- Hài nhi bái kiến phụ thân!

- Đứng lên đi!

Lưu Trí đứng dậy, khoanh tay đứng bên cạnh phụ thân, dáng người nó trung bình hơi gầy, không cao lớn khôi ngô như phụ thân, gương mặt cũng rất thanh tú, mặt mũi cực giống với mẫu thân Đào Trạm, chỉ có cái mũi rất giống Lưu Cảnh, vừa cao vừa thẳng.

Lưu Cảnh bận chinh phạt, mấy năm nay rất ít trò chuyện với con, trong ấn tượng của hắn, con trai là một đứa trẻ bướng bỉnh thích nặn người tuyết, nhưng loáng cái lại nhận ra nó đã lớn rồi, không còn khóc kể tội với mình như khi còn nhỏ rằng mẫu thân đã lấy trộm người tuyết mà nó giấu trong phòng.

Lưu Cảnh nhìn cơ thể gầy yếu của con trai, tự nhiên xót xa liền dịu dàng nói: - Con đọc sách nhiều quá, nên tăng cường rèn luyện nhiều hơn, bắt đầu từ ngày mai, ta bảo Lý Thanh dạy con luyện kiếm.

- Vâng! Hài nhi sẽ cố gắng luyện kiếm.

- Còn phải ăn nhiều thịt, ăn thịt bò thịt dê nướng, không được ăn quá đơn giản, ta mong con lớn cường tráng một chút, sau khi lớn lên mới có tinh lực xử lý những công việc nặng nề, phải biết rằng, vị trí này của phụ thân cũng không dễ ngồi đâu!

- Lời dạy bảo của phụ thân, hài nhi xin ghi nhớ.

Lưu Cảnh mỉm cười, bảo con trai ăn gì e rằng phải nói với mẫu thân nó, nói với nó cũng vô ích, Lưu Cảnh chuyển chủ đề, liền hỏi: - Con tìm ta có chuyện gì sao?

Lưu Trí quỳ xuống.- Hài nhi có suy nghĩ này, không biết nên nói hay không?

- Con cứ nói là được, sao phải quỳ xuống, đứng lên nói đi!

Lưu Trí đứng dậy nhưng lại do dự một lát, môi mấp máy mãi không nói được, Lưu Cảnh sầm mặt xuống: - Đại trượng phu có gì cứ nói thẳng, con cứ sợ sệt như thế, khác gì con gái, hay là quay về nghĩ kỹ đi rồi hãy đến!

Lưu Trí đành khẽ nói: - Phụ thân, có phải chúng ta sắp chuyển đến cung Vị Ương?

Lưu Cảnh ngẩn ra, sao con trai biết vấn đề này, hắn có vẻ ngạc nhiên đáp:

- Đúng thì sao?

- Phụ thân chỉ là Quốc vương, mặc dù Mông Thánh Ân hưởng lễ của Thái tử, nhưng nếu chúng ta chuyển đến cung Vị Ương, chính là hành đi quá giới hạn cực kỳ nghiêm trọng, sẽ khiến người trong thiên hạ chỉ trích, ảnh hưởng đến uy danh của phụ thân, mong phụ thân thận trọng suy xét.

- Ai nói cho con, sư phụ con sao? Lưu Cảnh quả là có chút kinh ngạc, hắn không ngờ con trai lại đưa ra vấn đề này, nó mới chín tuổi mà.

Đề xuất Voz: Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN