Chương 998: Lưu Cảnh dạy con.

Chương 998: Lưu Cảnh dạy con.

Lưu Cảnh chăm chú nhìn con trai với ánh mắt sắc bén, dường như muốn nhìn thấu tâm tư nó, có phải sư phụ Mạnh Quang mượn lời trẻ con để khuyên nhủ mình hay không? Trong lòng Lưu Cảnh lập tức có chút không vui.

Trước giờ Lưu Trí có hai sư phụ, sư phụ trước là Lai Mẫn, mặc dù học thức uyên bác nhưng phóng đãng ngang ngược, từng nhiều lần say rượu ngủ ở nhà kỹ nữ, Đào Trạm cực kỳ căm ghét, kiên quyết sa thải gã, sau đó được Doãn Mặc tiến cử Mạnh Quang, liền cho Mạnh Quang làm sư phụ thứ hai của Lưu Trí.

Mạng Quang đương nhiên là học thuật uyên bác, nhân phẩm nghiêm túc, nhưng gã cũng có nhược điểm, chính là cực kỳ cố chấp, thường vì một chút học vấn mà tranh với Lai Mẫn đến tối tăm trời đất, hơn nữa rất nhiều chuyện gã khá câu nệ vào sách vở, thiếu tình người và sự từng trải, Lưu Cảnh cũng không hài lòng lắn với gã.

Tuy nhiên Mạnh Quang quản thúc về đức hạnh của Lưu Trí rất nghiêm khắc, thậm chí vượt cả học vấn dạy học, thường khuyên răn nó không được ham danh lợi, thương cảm lê dân, không được tranh lợi với dân, điểm này Lưu Cảnh rất tán đồng, hắn đoạt được thiên hạ trên lưng ngựa, dùng vương đạo thậm chí là bá đạo để trị quốc, đến đời con trai hắn, kinh tế đang phát triển, nhân dân cần yên ổn, lúc này phải noi theo đạo trị quốc của Văn Cảnh, nghỉ ngơi lấy lại sức, thực thi đạo trị quốc vô vi.

Vì thế mặc dù Lưu Cảnh có phần không vừa ý với khí chất thư sinh của Mạnh Quang, nhưng xét về điểm này, Lưu Cảnh vẫn miễn cưỡng nhận gã là sư phụ cho con trai, tuy nhiên nếu Mạnh Quang muốn thông qua con trai để ảnh hưởng đến mình, Lưu Cảnh quyết không dễ dàng tha thứ.

Lưu Trí cuống quýt giải thích:

- Việc này không liên quan đến sư phụ, bởi vì tháng trước, sư phụ dạy con ý nghĩa của vượt quá giới hạn, có nhắc đến vượt qua cung thất là tội lớn nhất của vượt quá giới hạn, sẽ khiến thiên hạ khinh thường, hài nhi liền nghĩ đến hình như chúng ta sắp chuyển vào cung Vị Ương, đó là chỗ ở của đế vương, không phải chỗ chúng ta có thể ở, do đó hài nhi muốn khuyên phụ thân đừng vào ở cung Vị Ương.

Lưu Cảnh gật đầu, xem ra không phải sư phụ nó đã dạy, mặc dù suy nghĩ của con trai có chút ngây thơ, nhưng nghĩ đến nó mới chín tuổi đã nói ra được những lời này, đủ khiến Lưu Cảnh cảm thấy vui mừng.

Lưu Cảnh liền cười nói:

- Chúng ta tạm thời sẽ không ở cung Vị Ương, có điều không phải nguyên nhân như con nói, mà là ta vẫn không muốn sống quá xa xỉ, chúng ta sẽ ở cung Đại Giá, đây là hành cung của Quang Vũ Đế, theo lời con nói, cũng là có chút đi quá giới hạn.

- Nhưng tại sao phụ thân nhất định phải có hành động đi quá giới hạn, để người khác nắm được thóp chứ?

Lưu Trí vội nói.

Lưu Cảnh không trả lời mà chỉ ra cảnh tuyết ngoài cửa sổ cười nói:

- Chúng ta cùng ra ngoài thành đi dạo đi!

- Hài nhi muốn cùng đi với phụ thân!

Lưu Cảnh lập tức lệnh cho thị vệ chuẩn bị hai con lạc đà, mặc dù Lưu Trí biết cưỡi ngựa, nhưng nó lại chưa từng cưỡi lạc đà, khi Lưu Cảnh bế nó ngồi lên con lạc đà bướu cao, nó sợ tới mức cả người run rẩy.

Lúc này, Đào Trạm cũng nghe tin chạy đến ngoài cửa lớn, nàng thấy con trai cưỡi trên lạc đà cao như vậy, trong lòng lo lắng không thôi, liền hỏi:

- Phu quân, chàng và Lưu Trí cưỡi cùng một con lạc đà đi!

- Không!

Lưu Cảnh cười lắc đầu đáp:

- Nó cưỡi một con, ta cưỡi con khác.

Đào Trạm sợ tới mức biến sắc mặt.

- Như thế quá nguy hiểm, phu quân, chàng nên cùng cưỡi với nó! Dù sao nó còn nhỏ mà!

Lưu Cảnh quay đầu nói với con trai:

- Lưu Trí, con tự quyết định đi!

Lưu Trí cắn răng, cao giọng nói với mẫu thân:

- Mẫu thân, con có thể cưỡi nói, không sao cả!

- Nhưng

Lưu Cảnh bước lên cười nói với thê tử:

- Nó là con trai nàng, nhưng cũng là con trai ta, nàng cứ yên tâm đi!

Đào Trạm nghĩ cũng có lý, phu quân yêu thương đứa con cả như vậy, chàng sao lại để con trai mạo hiểm chứ, tất nhiên là có sự chắc chắn, Đào Trạm liền gật đầu:

- Được rồi! Hai người phải cẩn thận, về sớm nhé.

Lưu Cảnh quát một tiếng, lạc đà quỳ xuống, hắn cũng xoay mình lên lạc đà, từ xa cười nói với Đào Trạm:

- Vương phi, nếu nàng cũng muốn cưỡi, ta không ngại sắp xếp một con nữa đâu.

- Mau đi đi! Chăm sóc cho Trí nhi nhé.

Đào Trạm phất tay, lo lắng nhìn con trai.

Hai con lạc đà dưới sự bảo vệ của mấy trăm kỵ binh, chậm rãi xuất phát, đi ra ngoài thành phía bắc, Đào Trạm dõi mắt nhìn lạc đà của con trai đi xa, thấy nó cưỡi khá vững chắc, lúc này mới khẽ thở phào.

Lưu Trí mặc dù rất căng thẳng, nhưng rất nhanh nó nhận ra rằng lạc đã dễ cưỡi hơn ngựa, cực kỳ vững chãi, chỉ cần nó giữ thăng bằng, về cơ bản sẽ không thể rơi xuống, hơn nữa, phía trước còn có một đà phu dắt dây cương thay nó.

Đội quân đi ra cửa phía bắc, Lưu Trí đã dần thích ứng với cưỡi lạc đà. Nó quay đầu nhìn phụ thân, Lưu Cảnh cười nói:

- Có phải không cần đà phu nữa không?

Lưu Trí gật đầu, Lưu Cảnh lập tức lệnh cho đà phu giao dây cương cho Lưu Trí, để nó tự cưỡi một mình, Lưu Cảnh đã nắm chắc, chỉ cần lạc đã đi chậm, con trai sẽ không có chuyện gì, lạc đà khó cưỡi là trong lúc chạy nhanh.

Đã quen với lạc đà, Lưu Trí giờ mới đưa mắt sang ngắm cảnh tuyết, chỉ thấy toàn bộ bình nguyên của Quan Trung đều được bao phủ bởi tuyết trắng xóa, cành cây cũng kín tuyết, giống y như một thế giới tuyết trắng, hơn nữa nó cưỡi trên cao nên càng ngắm nhìn thoải mái, không kìm nổi liền cất tiếng khen:

- Hùng tráng quá!

Lưu Cảnh chỉ roi ngựa lên bầu trời:

- Nhìn bầu trời kìa!

Lưu Trí ngẩng đầu lên, chỉ thấy bầu trời không có tí mây trắng nào, xanh thăm thẳm như bảo thạch vô biên vô hạn, một con chim ưng bay lượn vòng trên đỉnh đầu nó, Lưu Trí chăm chú nhìn con chim ưng này, ngưỡng mộ nhìn nó xòe đôi cánh chao liệng trên bầu trời.

Lưu Cảnh khẽ mỉm cười, thổi sáo trúc, con chim ưng bay lượn vài vòng, càng lúc càng thấp, bỗng nhiên thu cánh lại, rơi xuống như mũi tên, cuối cùng nhẹ nhàng đậu trên vai Lưu Cảnh, Lưu Cảnh lấy ra mấy miếng thịt tươi cho nó ăn, rồi khẽ vuốt lớp lông mượt mà của nó.

Lưu Trí vô cùng kinh ngạc, vội hỏi:

- Phụ thân, nó là chim ưng đưa thư sao?

- Không! Nó là chim ưng săn, là hùng ưng của ta.

Hùng ưng ngạo nghễ ngẩng đầu, kêu rột rột hai tiếng, như thể đang cãi lại lời Lưu Trí coi nó là chim ưng đưa thư, Lưu Trí vô cùng thích thú, nó thò tay ra muốn sờ con chim, nhưng lại rụt tay về, không dám đụng vào,

Lưu Cảnh lấy miếng thịt tươi đưa cho con trai:

- Cho nó thịt!

Lưu Trí thật cẩn thận nhận lấy miếng thịt, lại từ từ thò tay ra, chim ưng săn không còn đủ kiên nhẫn, ngoạm luôn miếng thịt trên tay nó, Lưu Trí bật cười, đã bạo dạn hơn, lại cho hai miếng thịt, Lưu Cảnh cười nói:

- Con có thể sờ nó rồi!

Lưu Trí cuối cùng giơ tay ra nhẹ nhàng vuốt ve lưng chim ưng, hùng ưng ngẩng đầu, ánh mắt lợi hại nhìn nó với vẻ coi thường, tuy nhiên cũng không mổ Lưu Trí.

- Phụ thân, có thể để nó đứng trên vai con không?

Lưu Trí khẽ năn nỉ.

Lưu Cảnh mỉm cười, vuốt ve chim ưng săn, thì thầm với nó gì đó, rồi từ từ đặt ưng săn lên đôi vai non nớt của Lưu Trí, Lưu Trí mừng rỡ trong lòng, cuối cùng đã có một con chim ưng đứng trên vai mình rồi.

Tuy nhiên chỉ lát sau, hùng ưng bỗng giang cánh bay lượn, lao thẳng lên trời, lúc này, đôi cánh của hùng ưng giang ra trước mắt Lưu Trí, khiến nó cảm thấy như mình đang bay lượn cùng hùng ưng, chỉ thấy huyết mạch trong tim sôi sục, không kìm nổi cao giọng quát:

- Bay đi! Bay lên cửu thiên đi!

Lưu Cảnh và đám lính đều bật cười, Lưu Cảnh ôm lấy con trai, bảo nó cùng cưỡi một con lạc đà với mình, sau đó hắn dùng sức kẹp, quát lớn một tiếng, lạc đà dang đôi chân dài, chạy nhanh trên mặt tuyết, mấy trăm kỵ binh phía sau bám sát theo.

Lưu Trí chỉ thấy gió thổi vù vù bên tai, nó giống như hùng ưng, bay lượn trên cánh đồng tuyết rộng mênh mông, việc này khiến nó vô cùng kích động, cao giọng hô to.

Lưu Cảnh vẫn chạy thẳng đến trước cung Vị Ương hùng vĩ, dùng roi ngựa chỉ về cung điện:

- Con trai ta dám ở trong cung điện này không?

Lưu Trí lúc này đã mở rộng hoài bão, nó đã ném cái thuyết pháp đi quá giới hạn từ lâu, gật đầu thật mạnh đáp:

- Có gì không dám chứ?

Lưu Cảnh cười to:

- Giờ con không để ý đến đi quá giới hạn gì đó sao?

Lưu Trí lúc này mới bừng tỉnh, phụ thân dùng phương pháp khác để giảng giải cho mình, hắn nhớ ban nãy mình còn dè dặt, chỉ sợ đi quá giới hạn cung điện sẽ bị thiên hạ đàm tiếu, nhưng hiện tại, nó lại nghĩ chút việc nhỏ này thật sự không đứng nhắc đến, nó cũng cao giọng nói:

- Phụ thân, hài nhi hiểu rồi, đại trượng phu ôm thiên hạ trong lòng, kể cả vào ở trong cung Vị Ương thì sao chứ?

- Nói rất hay! Đây mới là con trai của Lưu Cảnh ta.

Lưu Cảnh cực kỳ vui mừng, nói với con trai:

- Bắt đầu từ mai, buổi sáng các ngày con hãy tới Bình Chương Đài, cùng tham dự vào quốc gia đại sự với các Thượng thư, để họ cũng trở thành sư phụ của con.

Đề xuất Voz: 100 ngày cố yêu
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN