Chương 88
Lúc này nghỉ Tết, tôi chẳng biết làm gì. Nhà cửa cũng chẳng cần sửa sang gì, Tết này chỉ có gia đình, chị và bạn bè. Ngày vài cử cà phê, tuần vài lần nhậu nhẹt, tuần vài ngày gặp chị. Hạnh phúc ngày Tết đơn giản vậy thôi. Đi lòng vòng mãi cũng chán, thôi thì lôi điện thoại nhắn tin cho chị giết thời gian. Trưa nhắn cho chị:
"-Honey!!!" - Tôi nhắn.
Tuyệt nhiên không thấy chị trả lời, chắc chị đang bận. Kệ, không sao, chị còn có việc làm, còn dọn dẹp nhà cửa. Khoảng một tiếng sau, điện thoại báo tin nhắn, chắc của chị, đoán như thần, đúng là tin nhắn của chị thật.
"-Sao anh?"
"-Em đang ở trường hả? Sao giờ mới trả lời."
"-Em xin lỗi. Đang nằm ở nhà nè. Hôm nay hơi mệt, dạy gì mà dạy anh."
"-Bệnh gì, có sao không em? Uống thuốc chưa?"
"-Thôi. Để tý hết à. Ghét uống thuốc lắm, không uống đâu. :pudency:" - Biết ngay mà, mấy lần trước ốm đau có uống thuốc gì đâu. Theo như chị nói thì chị sợ thuốc, và sợ bác sĩ. Không biết có dối tôi không thì tôi không biết, hay là nhõng nhẽo.
"-Lấy thuốc uống đi. Mà thôi, để anh qua."
"-Anh ở nhà phụ gia đình dọn dẹp đi. Em tự lo được mà."
"-Để anh qua, cấm cãi. :canny:"
Vội vàng vác con Dream chiến chạy sang nhà chị. Chạy sang nhà chị, gọi điện chị ra mở cửa. Thần sắc chị hơi nhợt nhạt, chị mặc cái quần đùi màu đỏ, loại vải kaki ôm sát người, cái áo thun trắng cũng ôm. Tóc chị đang xõa, bệt dính vào mặt, hơi rối kiểu người bệnh. Chị vừa bước ra, thấy vậy tôi nói luôn:
"-Liệng chìa khóa đây anh, rồi đi vào nhà nằm nghỉ đi."
Nói thì nói nhưng chị vẫn cứ bước ra, mở cổng.
"-Mở rồi đi vào đi, anh dắt xe vào, đứng ngóng ngóng tý mệt cho coi." - Tôi lên tiếng, chị định tôi dắt xe vào rồi đóng cửa luôn.
Chị bỏ vào trong, tôi dắt xe vào, khép cửa khép cổng đàng hoàng, vào nhà không thấy chị đâu. Chắc đi lên phòng rồi. Chạy lên phòng, thấy chị đang nằm sấp, nhìn có vẻ mệt mỏi, tôi lại ngồi ngay đầu giường. Nhìn đáng thương không thể tả. :sosad:
"-Em nằm xoay lên anh coi xem."
Chị nằm xoay lên, mắt từ từ mở ra. Phòng nóng hầm hập mà không mở quạt hay gì cả. Phòng máy lạnh kín mà thế này có chết.
"-Em nằm thế này mà chịu nổi à? :ops:" - Vừa nói vừa với lấy cái remote máy điều hòa, chỉnh lạnh 28 độ, quạt mức 5 luôn cho thoáng, chỉnh luôn cái Air Swing sang chế độ cụp xuống cho nó không thổi thẳng vào chị.
"-Anh đừng mở, lạnh lắm." - Chị nói nhẹ nhàng.
"-Anh để 28 độ thôi, để cho thoáng, cái quạt nó có thổi thẳng vào em đâu mà sợ."
Chị không nói gì, tôi lấy tay nắm lấy tay chị. Đúng là tay chị nóng cực, lấy tay còn lại vén tóc chị sang một bên, rồi để vào trán chị, nóng sốt rồi còn đâu. :sweat:
"-Em sốt à? :adore:"
"-Ừm. Chắc vậy, nhức đầu, mệt, chóng mặt nữa. hic :sosad:"
"-Nhà có nhiệt kế không? Đưa anh."
"-Có. Mà bể rồi."
"-Vậy cũng nói.