Chương 92
Chị cầm đũa lên ăn, thấy chị ăn mà em cũng phát thèm, ăn ngon lành luôn. Gắp rau chấm vào cá mồi, gắp trứng, gắp thịt hai lát ăn... Nhìn chị ăn ngon em cũng vui trong lòng.
- Anh không ăn à?
- Thôi. Em ăn đi. Nãy anh ăn ở nhà rồi. Còn no lắm.
Thật ra là em cũng đói và đã dọn hai phần để tính ăn cùng chị. Nhưng các thím biết rồi đấy, chị ở nhà một mình, nấu cơm cũng chỉ đủ cho chị ăn thôi. Mà giờ chị ăn ngon lành thế này, sao em ăn được.
Chị ăn một loáng là xong, lại còn xoa xoa bụng, nói:
- No quá, anh nấu ăn ngon ghê.
- Ăn dưa hấu tráng miệng đi em.
- Anh chu đáo thế.
- Hehe. Khi con trai vào bếp mà. :look_down:
- Xía. - Chị vừa nói, vừa đút cho em một miếng dưa.
- Anh nói thật. Hễ con trai mà không làm thì thôi. Làm là ngon hơn con gái.
- Làm gì có, con gái lúc nào cũng nấu ăn ngon hơn con trai. :what:
- Vậy giờ anh hỏi nhé, nhà em ai thường nấu ăn?
- Mẹ em, với em.
- Vậy lâu lâu anh hai em với ba em có nấu không?
- Có.
- Em thấy ngon hơn mẹ nấu không?
- À ờ...ngon. Nhưng ít món lắm.
- Đó. Anh nói mà. Ít món vì đó không phải việc chính của đàn ông trong gia đình. Em để ý xem, các quán nhậu lớn, hay các nhà hàng lớn bếp trưởng toàn là nam không à. :sogood:
- Ờ ha. Anh nói em mới để ý.
- Vì con trai nấu ăn ngon hơn.
- Xía.