Chương 119

Quả thực là Chúc đã nhìn thấy tất cả! Mình có tin nhắn ngay lập tức: "Anh sẽ phải trả giá, đồ đểu! Tôi đã từng tin anh và muốn quay lại!". Lẳng lặng ấn phím Delete và đút điện thoại vào túi, chẳng hiểu sao mình lại thấy thoải mái như thế. Dù tình hình có thế nào thì mình cũng phải chấp nhận và sẵn sàng mà đương đầu thôi, chứ với cái tính tình đỏng đảnh và bột phát của Chúc thì không trước thì sau Chúc cũng sẽ gửi đơn, chi bằng đương đầu với nó sớm ngày nào tốt ngày nấy. Mình vẫn là vậy, không thể mạnh tay với những gì đã là yêu thương, nói với làm khác nhau lắm. Có ra sao thì mình cũng có nhiều người bên cạnh luôn giúp đỡ và làm chỗ dựa khi mình chông chênh.

Người mỏi nhừ sau một đêm làm gối ôm và buổi trưa tiếp ông anh Giám đốc túy lúy, mình đưa Phương về nhà rồi cũng về nhà ngủ luôn, mặc kệ Phương cứ kéo lại bắt ăn cơm tối!!!!. Lúc lên xe đi rồi ngoảnh lại vẫn thấy Phương đang đứng chống nạnh chỉ trỏ! Kiểu gì rồi cũng lại giận dỗi vài... tiếng cho xem!. Mỉm cười - có khi thế lại hay, "thỉnh thoảng phải xa xa một tí thì con gái nó mới thích" - lúc ấy mình nghĩ thế, chứ bây giờ mà thằng nào định xa xa để làm cho con gái nó nhớ nhung thì chắc xác định là sẽ có người khác gần hộ ngay lập tức!

Xẩm tối.
Đang mơ màng thì thấy chuông nhà mình kêu inh ỏi. Quái lạ, đã đến ngày thu tiền điện nước đâu chứ! Vơ vội cái áo, chạy ra ban công tầng 2 ngó xuống thì thấy chẳng có ai xa lạ, vẫn bà chằn lửa đang tay xách một cái cặp lồng cơm, tay kia thì bấm chuông liên tục, mặt mũi thì ngáo ngơ, ăn mặc thì rõ là lôi thôi, quần ống thấp ống cao.
- Hỏng chuông bây giờ!
- Mở cửa đi - giọng Phương mếu máo.

Chạy vội xuống đến nơi mở cửa dắt xe cho Phương vào, nhìn cái đầu bù xù, dáng đi thất thểu cầm theo cái cặp lồng cơm mà thấy thương quá. Ngồi lại gần mình, Phương thì thào:
- Sao khóc thế?
- Tôi tưởng ông uống rượu về cảm chết toi rồi. Xụt xịt...
- Giời ạ, tôi khỏe như con trâu, nhìn này - giơ bắp tay lên khoe khoang.
- Điện thoại ông đâu? - lại quắc cái mắt lên.
- Chắc hết pin rồi, về cái ngủ ngay chẳng biết gì cả.
- .............
- Cơm kìa, ăn đi, giờ chả nguội hết rồi! - Phương chỉ vào cái cặp lồng to xụ.
- Có cơm hả? May quá. Nguội chả sao!
- Thôi để tôi hâm lại, phí công lái xe đến đây lại phải đợi.
Nói rồi Phương cầm cái cặp lồng vào bếp.
- Xin lỗi! Xin lỗi mờ!
Chạy theo lon ton loanh quanh trong bếp mà toàn bị đuổi ra ngoài với cấu véo nên mình cũng ra luôn, kệ, chả phải chỗ của mình. Thích đuổi thì đi luôn.
- "Cạch" - ăn đi cho nóng này!
- Uhmm, cảm ơn bà nhé.
- Ơn huệ, muốn làm tôi điên lên phải không?
- Thôi, thì thôi, sao mà phải xù lên, đóng bỉm rồi đây này!
- Lần sau mà điện thoại còn không liên lạc được thì vứt bố nó đi nhá! Biết người ta lo thế nào không?
- Rồi, tôi rút kinh nghiệm.

Ngồi ăn như cún con, chốc chốc mới dám liếc xem thái độ của Phương, xong lại cúi xuống ăn thật là ngoan. Thở cũng không dám thở mạnh, sát khí đằng đằng, chỉ cần nói nhỡ một câu thôi là xác định tối nay nằm im luôn.
- Hết rồi, ngoan không?
- Hết thì đi rửa bát đi, ngồi đấy mà xoa bụng à? Rồi nó to như cái trống lên ý.
- Bà đi rửa đi, vợ với con, bắt tôi đi rửa bát hả?
Phương đơ ra một lúc, rồi cầm bát vào trong, trước khi đi nàng lầm bầm:
- Ông còn lâu mới có cái phước ấy!

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Ảnh
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay