Chương 132
Nói thế thôi, nhưng Phương hồ hởi lại ngay, gắp thức ăn túi bụi cho mình. Chết cười với kiểu tiếp tế thức ăn của Phương, nhìn nó vừa giống cung nữ phục vụ cho Vua Chúa lại vừa giống mẹ đang ép thằng con ăn cho xong bữa. Ăn chẳng kịp so với tốc độ của Phương, lúc nào mình nhắc thì em dừng lại, được 1 tí lại đâu vào đấy. Thế mà mình chẳng có tí nào khó chịu cả.
- "Ăn đi, ăn hết nhá, không ngon để lần sau còn biết. Hì hì."
- "Cái này phải ăn nóng này: cá vào bát!"
- "Cái này phải ăn nóng này, ăn đi!: trứng vào bát!"
- "Canh cá phải ăn nóng!: múc 1 bát canh đặt trước mặt!"
- "Món nào của bà chả phải ăn nóng! Tôi sắp thành máy nghiền rồi. Mà sao bà không ăn đi? Nhìn gì?"
Nhìn cảnh này thấy giống ở nhà mình, thỉnh thoảng trong bữa bố lại cáu với mẹ vì mẹ hết gắp cho bố lại cho con, như kiểu sợ 2 bố con chết đói vậy, nhưng cáu thế thôi chứ mình biết ông cụ sướng lắm, nói cho có lệ ý mà.
Nhìn sang Phương thấy vẫn đang hoa chân múa tay kể hết chuyện ông nọ bà kia ở công ty, tay thì không ngừng nghỉ bơm thức ăn vào bát mình, ăn thì chẳng ăn. Chăm kiểu này mình để cho chăm cả đời, chỉ sợ được mấy ngày thì hết sức không chăm nổi thôi Mèo ạ.
- "Hì hì, ngon không?" – Phương nghiêng nghiêng đầu, nheo mắt nhìn mình thăm dò.
- "Ngon chứ, không ngon còn lâu tôi mới ăn."
- "Nịnh!"
- "Thật!"
- "Thế ăn nhiều vào!"
- "Bà phải ăn chứ! Sao cứ ngồi ngậm đũa thế?"
- "Hì, tôi giảm cân."
- "Giời, không phải giảm! Giờ không phải giữ dáng nữa! Giữ cho ai xem?" – mình copy kiểu lườm lườm nghi ngờ của Phương, nhưng tất nhiên là kèm theo nụ cười nham nhở chứ không phải nụ cười thân thiện như của nàng vẫn làm với mình.
- "Không tin ông được, béo ú lên rồi ế chết."
Biết ngay mà, lại kiểu thăm dò rất “chị em”. Nhưng mình giờ tỉnh lắm rồi, sống với lũ lâu nên tỉnh đòn lắm, không những tỉnh đòn mà còn biết nịnh đầm nữa cơ.
- "Ế thế nào được, kiểu gì cũng có 1 thằng nó lấy bà. Nấu cơm cho ăn rồi sao nỡ bỏ bà ế. Yên tâm ăn đi."
Đúng là được câu như cởi tấm lòng, Phương nhìn mình mắt long lanh như xúc động lắm, nhưng mình cũng chỉ mừng được vài giây, khi ánh mắt nàng lại quay về cái nhìn đầy nghi ngờ quen thuộc, cứ lườm lườm. Cuối cùng Phương chốt hạ một câu làm mình tí nữa phụt hết cả cơm vì độ trẻ con.:stick:
- "Thôi, ăn, kệ. Không lấy cũng chả sao, không lấy sang Úc!"
........... to be continued
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay