Chương 133

Buổi chiều là khoảng thời gian thực sự dành cho nhau. Trước giờ toàn kiểu hẹn hò chớp nhoáng, ăn trưa xong về, hoặc tối đi cafe 1, 2 tiếng là cùng vì 2 đứa cũng chẳng có nhiều thời gian. Hôm nay thì khác, mình sẽ dành cả buổi chiều và tối ở bên Phương, nếu được. Còn nếu nàng đuổi về thì thôi. :surrender:

Kế hoạch là thế nhưng sau buổi trưa chí chóe nghịch ngợm thì mình nằm vật ra giường Phương ngủ chẳng biết gì, dạo này hơi vô tư quá thì phải. Lúc Phương đánh thức mình thì đã là 3h chiều rồi, 2 đứa lục tục quần áo rồi đi mua đồ.

Con gái khi được thả vào siêu thị đúng là chẳng khác gì cá gặp nước :adore:, Phương đánh võng liên hồi, lượn lờ không biết mệt, hết chỉ cái này rồi lại sờ cái kia, gì cũng muốn mua.
- Ê, tôi mua gì bây giờ? Bố mẹ thích cái gì?
- Thích nhất hả? Con dâu.
- Vớ vẩn!
- Nhớ đấy, về tôi bảo bà bảo bố mẹ vớ vẩn, rồi lót lá chuối mà ra khỏi nhà nhé.
- Thôi nói đi, mua cái gì bây giờ? – bắt đầu giọng mè nheo.
- Thì bà mua gì cũng được, gọi là có thôi, ai bắt phải mua gì đâu.
- Hỏi ông bằng thừa....

Kết thúc buổi shopping Phương cũng mua cho mẹ được một cái khăn, bố thì hộp trà. Đấy là sau cả quá trình nịnh nọt lẫn dọa dẫm của mình thì mới chịu, chứ còn định mua nhiều thứ lắm.
- Lần sau. Lần sau về thì sẽ mua nhiều, lúc ấy thì không muốn mua tôi cũng mua rồi dúi vào tay bắt mang về.
- Uhmm - Phương hiểu ý, hai tay em đang ôm tay mình thấy siết chặt hơn :sexy:.

Việc 2 đứa về cùng nhau thế này rõ như ban ngày là không phải bạn bè bình thường rồi, ai cũng hiểu, nhưng chưa danh chính ngôn thuận nó khó thế. Về nói một câu “đây là bạn gái con” thì cũng dễ thôi, nhưng đã ngỏ lời với Phương đâu mà nói? Kế hoạch tối chủ nhật mới tỏ tình cơ mà!
Mình chẹp miệng tiếc rẻ, giá như tuần sau mới về thì có phải hay không? Lúc ấy oai hơn tổng cóc, có khi khoe từ đầu xóm ý chứ.
Thôi thì cứ tạm thời thế đã, cứ từ từ.
- Chẹp cái gì? Hối hận hả?
- Lắm chuyện quá, đi ăn gì không?
- Có có. Ăn gì nhỉ? ăn lẩu kem đi. – nghe đến ăn vặt là mắt sáng như sao.
- Gì? Lẩu kem? Là sao? - Lần đầu mới nghe thấy cái khái niệm “lẩu kem”!

Đầu mình cứ mặc định lẩu là phải nóng, nên lúc Phương nói lẩu kem mình chẳng tin. Lúc vào quán thì ôi thôi đông như quân Nguyên :sweat:, quán lại bố trí theo kiểu nở hậu nên lúc mình đi vào cảm giác như minh tinh màn bạc, bao nhiêu ánh mắt soi mói được dịp tập trung vào đôi bạn trẻ. Lẫn trong đám đông đó có khá nhiều các anh chàng, chị chàng sinh viên mình biết mặt và biết mặt mình.
- Thầy ơi, vào đây ngồi!
- ..........bla bla bla
- Anh Cường, đi đâu đấy?.... – SV mà nó gọi mình bằng “anh” :sweat: bọn này nhờn quá mà.

Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Diệt Long Đế
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay