Chương 137

Sáng thứ 7.
Cafe vườn.
Với mình cafe sáng thứ 7 luôn là khoảng thời gian tuyệt vời nhất: thư thái và là lúc nghĩ cho bản thân và gia đình. Giờ mình còn dành để nghĩ về Phương nữa. Tối qua đến giờ Phương bặt tăm, không còn í éo điện thoại hay tin nhắn như mọi khi nữa. Mình biết Phương cũng đang rất khó xử nhưng chưa nghĩ ra sẽ nói gì với em lúc này cả.

Đang ngồi nghe nhạc và nhâm nhi cafe thì thấy thằng Dũng gọi điện, giọng nó oang oang làm mình phải ngay lập tức buông điện thoại ra khỏi tai:
- Gì mà gào ầm lên thế mày?
- Ê mày, con Chúc nó lên chùa rồi!
- Là sao?
- Là nó cạo đầu chứ làm sao? Đi tu!
- Cái gì? Mình tí phụt cafe ra khỏi mồm – Đi tu á?
- Ờ, nó đang trên chùa LP đấy, mày lên xem nó thế nào.
- ......Kệ nó.
- Kệ thật à?
- Ờ, đến mày còn biết thì nghĩa là nó không dám làm đâu.
- Ông cứ to mồm đi, rồi cả nhà nó đến tìm ông. Hahaha.
- Lo gì, tao gọi mày đến đỡ. Ra đây ngồi cafe với tao. Mỗi mình nãy giờ.
- Thôi, đang đưa vợ đi mua sắm, ông bà già giục ghê quá mà chưa sắm sửa được gì. – nó sắp cưới vợ rồi, thích thật. Ngẫm lại cái cảnh mình, chưa có gì trong tay.

Chuyện Chúc lên chùa cạo đầu là có thật, ít nhất là chuyện lên chùa, còn cạo đầu hay không thì mình không tin lắm!. Bố mẹ anh em Chúc, rồi thằng Đ kéo nhau lên tận chùa lôi nàng về.

Sau khi nói chuyện với thằng Dũng tầm 15p thì có điện thoại của mẹ Chúc đến cho mình, lúc này mình mới biết Chúc đang nằm liệt giường và phải truyền nước. Chắc không ai nghĩ mình lại là thằng phũ phàng đến thế, nhất là trước đó mình cực kì quan tâm không chỉ Chúc mà cả nhà Chúc.

Nhiều người cho mình là thằng máu lạnh, nhưng mỗi người một quan điểm trong tình yêu. Mình dành cho Chúc những gì, em đối lại ra sao, chẳng muốn nhắc lại, chỉ biết là giờ đây nhắc đến Chúc mình không còn một chút rung động, lạnh lùng và vô cảm. Vì thế suy nghĩ “hay là vào thăm Chúc?” của mình ngay sau đó bị dẹp bỏ bởi những căm hận vẫn đang nảy nở từng ngày trong đầu. Nhiều khi mình còn cảm thấy sợ chính bản thân mình.

- Alo.
- Cường đó hả cháu? Bác là mẹ Chúc đây.
- Vâng. Cháu chào bác.
- 2 đứa làm sao mà dạo này không đến chơi cháu? Bỏ qua được thì bỏ qua cho nhau chứ! - đúng là mẹ nào chẳng thương con, con gái như thế mà vẫn nói như không có gì sau tất cả mọi chuyện!
- Cháu với Chúc chia tay rồi bác ạ.
- Em nó còn nhỏ dại, có gì 2 đứa bảo ban nhau, ai nắm tay được cả ngày đâu cháu! Chuyện của nó mày biết chưa? Giờ nó đang sống không bằng chết, mày sắt đá nó vừa chứ! – bác bắt đầu mất bình tĩnh.
- Vâng. Cháu xin lỗi vì đã để người lớn phải suy nghĩ, nhưng quả thực cháu và Chúc giờ chỉ là bạn thôi bác ạ. Giờ cháu phải lên trường, cháu xin phép bác.

Hạ điện thoại, mình lên trường luôn. Cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà ngồi đây nghĩ ngợi.

Cứ sáng thứ 7 hàng tuần là đi huấn luyện đội bóng đá nam – nữ của Khoa. Mang tiếng là huấn luyện chứ thực ra là ra trông, chứ chúng nó còn đá hay hơn mình. Bao nhiêu khát khao, bao nhiêu ước ao của mình đã để lại cho thời sinh viên hoa lửa hết rồi.

- Thầy có người yêu rồi hả thầy ơi? – mấy thằng nó nhao nhao lên.
- Thôi đi ông ơi. Thầy thầy j ở đây!
- Hì, giờ phải gọi thầy chứ có gì còn có người đỡ cho.
- Lạy các ông, tăng ca như các ông chắc sắp bằng tuổi Trưởng Khoa rồi ai đỡ được!
- Hôm nọ bọn nó nhìn thấy thầy đèo người yêu rồi nhá, giờ cả Khoa biết rồi. Thầy mà có người yêu thì nhiều đứa Khoa mình nhảy lầu.
- Ờ, bảo nó cứ nhẩy đi.

Mấy thằng vừa nói xong là mấy thằng thi 2,3 lần mới vào trường, lại còn đúp nữa, tính ra tuổi nó còn hơn cả mình! Năm ngoái đi tình nguyện cùng cũng chính mấy thằng ấy còn khoác vai mình “anh anh, em em” kể chuyện đi chăn gái, lừa tình này nọ - Đúng là sinh viên cái gì cũng vui, ai còn thời gian thì cứ tận hưởng đi nhé.

Mấy đứa đội bóng nữ thì không nói chứ mấy thằng đội nam thì phải nói là lừa gọi bằng cụ. Chỉ có bóng bánh với rượu chè là nhanh. Được cái nó hợp với mình, nên động tí là bọn nó lại í ới gọi mình đi, thầy trò cởi trần trùng trục ngồi trong quán, thuốc lá phì phèo, hò hét ầm ĩ, chẳng còn ranh giới gì. Nhớ có lần xem Arsenal với MC, lúc mình bảo thằng Công ty nó phán đoán ngu, thay thằng khác vào, thì 1 thằng cùng bắt MC với mình nó độp ngay vào mồm:
- Nói thế nói làm b*** gì, chả suy nghĩ tí *** nào! – Mình đơ luôn. Thằng bé nói xong mới biết người vừa nói là mình, xin lỗi rối rít. Mình thì cười như mếu

Đề xuất Tiên Hiệp: Tinh Lộ Tiên Tung (Dịch)
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay