Chương 138
Chạy nhẩy với chúng nó một lúc thì mình mệt bở hơi tai, lại còn bị thằng ku sinh viên móc bay cả cái kính, rơi ra văng tung tóe. Mấy thằng SV này ăn uống thì chẳng ra sao, suốt ngày rượu chè thế mà chúng nó khỏe thật, trời nắng chang chang mà cứ quần nhau mãi không nghỉ. Mình chịu thua, chui vào chỗ mát ngồi. Lấy điện thoại ra xem thì thấy có cuộc gọi nhỡ của Phương. Giờ không có kính cứ mờ mờ ảo ảo, nheo nheo mãi mới biết là Phương gọi. Một bên 3 một bên 4.5 diop nó khổ thế đấy!.
- Alo?
- Đang ở đâu ông?
- Chạy rông.
- Là sao?
- Đang đi trông bọn SV nó tập bóng.
- Tôi ra với nhá?
- Ra làm gì? Mấy thằng sinh viên nó soi đấy.
- Thầy nó còn chả sợ thì sợ gì SV.
- Ok, thế ra đây.
- Chẳng bảo đón người ta gì cả!
- Thôi tự đi đi, tôi sao đi được, tự ra tí tôi đưa về nhé?
Thế là Phương đã vui vẻ trở lại, may quá. Với mình bây giờ, chẳng gì bằng Phương thấy thoải mái. Chuyện sẽ chẳng đến đâu được nữa, thôi thì còn lo cho Phương được ngày nào thì lo. Mong là Phương sẽ mạnh mẽ, rồi có người yêu em sẽ đến, Phương cũng đến lúc phải nghĩ cho tương lai rồi, chuyện tình mộng tưởng giờ là thứ xa xỉ lắm. Thực tâm mình cũng nghĩ đến chuyện cưới rồi đem Phương qua, nhưng thấy các anh chị bên ấy sống khó khăn quá, học bổng chỉ mới đủ sống thì đem qua làm sao? Chưa kể Phương chẳng biết làm gì bên ấy. Còn cưới xong để ở nhà thì chẳng đành.... Nghĩ nát cả óc tối qua cũng chỉ đi đến kết luận là nên giữ cho nhau những ngày này thật đẹp, ngày mai hai đứa về quê thật vui vẻ là được! Kiềm chế lắm mới không cho nước mắt rơi ra, sao cuộc đời cứ trêu ngươi mình như vậy? Cứ mang họ đến rồi lại mang họ đi thế mãi sao?
Ngồi một lúc thì bọn SV nó cũng về hết, mình đợi khá lâu mà chẳng thấy Phương đến. Đang định nhổm dậy đi về thì thấy có xe taxi đi đến đỗ ở cổng, một dáng người quen quen bước xuống xe.... Mình nheo mắt nhìn cho kĩ. Có nhầm không nhỉ? Váy xòe, dáng đi nhón nhón này.... Đúng rồi, sao em lại ra đây làm gì?!! Không gặp ở đâu lại gặp ở cái sân bóng quái quỉ này!
Đầu óc mình bắt đầu chắp nối, những hình ảnh ngày trước giờ từ đâu bay về đây, tua chầm chậm chầm chậm như một cuốn phim buồn... buổi sáng năm trước, năm trước nữa, năm trước nữa nữa.... Vẫn sân bóng này, vẫn là mình chạy trên sân, vẫn là em đứng đó: tóc tém, váy xòe tung tăng, hò hét đến khản cả giọng, vẫn là em tay khăn tay nước... Mắt tự nhiên cay xè, mờ đi.... Sao em đến đây làm gì? Những kí ức ấy muốn chôn nó đi lâu lắm rồi!
Nhưng sao Mai đứng kia mà hình bóng giờ nhạt nhòa lắm, lúc mờ lúc tỏ đến chính mình cũng không định hình được nữa. Trong đầu giờ lại chỉ còn nghĩ đến Phương! Tại mình suy nghĩ quá nhiều về Phương nên bây giờ em cứ lởn vởn trong đầu hay vì em đã thực sự là cái bóng hình mình đang ôm ấp đây? Chẳng biết nữa, chỉ biết rằng trong cái khoảnh khắc mờ ảo như say ấy, mình ước người đang đi đến kia là Phương – người mình muốn với đến....
Thương cho cái số phận như đang bị trêu đùa của mình hay thương cho Phương mà nước mắt lại rơi thêm một lần nữa. “Hay là bỏ hết đi? Ở nhà vì Phương? Ông trời mang Phương đến để cho mình một lần nữa biết sống vì tình yêu, đừng sắt đá và lý trí quá...” – câu hỏi ấy bỗng vụt xuất hiện trong đầu mình, trước khi kịp đưa tay lên gạt nước mắt..... Có đáng gì đâu vài giọt nước mắt, nước mắt mà đong đếm được tình cảm thì mình chẳng sá gì so với Phương cả!
Ngồi như tượng, mặc kệ nước mắt đang rơi và phía trước là một quầng mờ ảo, mặc kệ Mai đang tiến đến gần từ bao giờ.
- Em à? Sao em đến đây?
Mai đưa tay nhẹ vuốt lấy tóc mình và kéo nhẹ vào lòng ôm ấp. Mùi hương thoang thoảng từ người em làm mình thấy nhẹ nhõm đi phần nào.
- Đáng ra anh không nên ở gần Phương thời gian qua, để giờ khổ sở thế này. Đi sang Hàn cùng cũng khổ mà ở lại cũng không xong!
- Anh cần Phương em ạ, giờ anh cần Phương!
- Nãy giờ nhìn em mà anh toàn nghĩ là Phương thôi.
................
- Chả Phương thì ai đây!!!
.............
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay