Chương 139

- Cái gì? – giọng này... :surrender:

Mình ngẩng lên. Nheo mắt nhìn lại cho kĩ. Vậy ra nãy giờ mình đang nhìn Phương à? Là nhìn người thật! Chứ không phải là đang mơ màng về bóng hình của ai đó ở quá khứ.

Tại sao lại thế chứ? Tại sao lại cũng dáng dấp ấy? Cũng kiểu tóc ấy, cũng dáng đi nhún nhẩy ấy? Chẳng thế mà mình lại mặc định là Mai? :sosad: Mình “à” lên một tiếng trong đầu, đến cái mùi hương cơ thể họ cũng giống nhau nốt! Cả Mai và Phương đều có thói quen dùng dầu gội đầu và sữa tắm của con trai – Romano – Không bao giờ dùng đồ của con gái! :look_down: Để cho mình lúc úp mặt vào ngực Phương rồi mà còn nghĩ là Mai! – May là còn có cái lí do cận thị để mà đổ tội.

Có lẽ là do cái khung cảnh này khiến mình chẳng thể nghĩ được ra ai khác ngoài Mai cả! :pudency: Nhưng khi mà đinh ninh người đang lại gần là Mai thì đầu óc lại đã hướng về Phương! Đúng là trò đùa của số phận. Mọi thứ cứ đan xen giữa cũ và mới, Mai rồi Phương, làm đầu óc rối như tơ vò. Chỉ biết là hình ảnh cuối cùng còn lưu lại trước khi nước mắt rơi là Phương – người đang ôm mình vào lòng đây.

Kể ra nếu không vì cái mắt nổ mắt xịt của mình thì không có cái nhầm lẫn ấy, nhưng bây giờ thì mình phải cảm ơn nó – vô tình thành hữu ý, mình nói được ra điều mình cần nói, cho dù nó chưa là một lời tỏ tình thì Phương cũng hiểu được rằng với mình em quan trọng đến thế nào! Thế nên đừng bắt tôi phải rời xa em nữa, ông trời nhé!

Xấu hổ. :pudency: Đó là cảm giác của mình bây giờ. Dù sao thì cũng nói ra những lời đáng ra không nên nói, không xứng đáng với cái hình ảnh lạnh lùng boy lâu nay, rằng ta là một, là duy nhất, không có ai bên cạnh thì ta vẫn sống tốt sống khỏe.

Hối hận. Bây giờ những lời ấy chỉ làm cho Phương thêm khó xử để quyết định và khó dứt khoát với mình. Nhưng mình chẳng biết làm thế nào nữa! Mình quyết tâm sẽ rời xa Phương, sẽ kiềm chế trước mặt Phương thế mà bây giờ lại ngồi im trong tay Phương thế này. Đúng, mình thèm những thứ như thế này, được vuốt ve và dựa dẫm. Tận sâu trong con người mình vẫn là một thằng sống vị tình cảm, chẳng qua nó bị chai sạn nhiều quá nên cứ tỏ ra bất cần đời, tỏ ra không quá cần ai, để rồi cuối cùng chỉ có Phương chạm tới được cái ranh giới đó.

Chẳng biết làm gì lúc này nữa, đã 5 phút trôi qua mà mình vẫn cứ lặng im dựa đầu. Nước mắt đã thôi rơi từ lâu, giờ chỉ còn đó sự ngại ngùng vì những lời vừa nói ra và những yếu đuối vốn không hợp với mình.

- Làm sao phải khóc? Ai đánh ai chửi? :canny:
- Thằng nào bắt nạt? Nói!
- Đói.
- Đói mà cũng khóc! Về chị nấu cho ăn.
- ............
- Kính đâu rồi?
- Bị rơi rồi.
- “Cốc” - Hậu đậu! :canny:
- Tại thằng bé sinh viên.
- Mắt mũi thế còn ham hố bóng bánh cơ. Cãi nữa?
- Thì phải trông chúng nó chứ sao!

Dừng được một lúc, hình như nàng nhớ ra chuyện mình nhầm lẫn. :sogood:

- “Cốc” – mắt với mũi, nhìn không ra ai! Bạ ai cũng sán vào người! Lăng nhăng! Cút đi! :canny: – Phương đẩy đầu mình ra, nhưng đâu có được, mình vòng tay qua ôm chặt luôn!

Máu ghen nổi lên đây mà. Giờ thì chị em tỉ muội gì cũng quên đi! Nhầm với Mai chứ với ai cũng như nhau hết! - Mình rất khoái chí với cơn giận dữ của Phương. Vẫn nói là yêu thì mới ghen mà, ghen một chút mới đáng yêu, chứ không phải ghen lồng ghen lộn rồi bất chấp mọi thứ như kiểu teen girl. Phương càng đẩy mình ra mình càng dụi đầu vào! May là hôm nay chẳng có ma nào nó đến thuê sân không bọn sinh viên nó nhìn thấy cái cảnh ngược đời này thì tuần sau Trường mình có topic hot.

............
- Chán chưa? Ôm mãi không chán à?
- Chán thế nào được? Cứ ôm thế này, tối về.
- Sao bảo đói cơ mà?
- Uống sữa no rồi.
- “Cốc” – thầy giáo thế đấy! Nham nhở. :pudency:

Nói thế chứ Phương cũng đâu có buông mình ra đâu, 2 đứa cứ ôm nhau theo kiểu kangooru mẹ ôm kangooru con. Mình cảm nhận được tim Phương đang đập nhanh lắm, những động chạm thế này không làm tim đập nhanh mới là lạ! Mình không phải ngoại lệ. Nhưng mình biết một điều nữa làm tim 2 đứa đập nhanh: chúng mình đang..... hạnh phúc.

Giờ chẳng cần biết tương lai thế nào nữa, điều mình duy nhất nghĩ được bây giờ là làm thế nào giữ được Phương bên cạnh! Mình tin vào trực giác của bản thân, vì nó mới là tình cảm, nó vô lí trí. Tình yêu mà để đặt cái đầu vào cân bên nọ so bên kia thì không còn là tình yêu thuần túy. Tất nhiên là bây giờ không còn cái cảnh “túp lều tranh trái tim vàng” rồi về 2 vợ chồng húp cháo nữa! Nhưng mình đã tự đặt ra cho bản thân một cái tiêu chuẩn gọi là tình yêu vô-lí-trí-có-điều-kiện, và mình tự thấy đạt chuẩn ấy rồi: 2 đứa có công việc ổn định, có kinh tế, dù không nhiều nhưng đủ duy trì cuộc sống cá nhân, được ủng hộ của gia đình mình, vậy chỉ còn tình cảm nữa thôi – mà đó lại là điều thừa thãi bây giờ. Còn chuyện đi học thì tất nhiên vẫn phải đi, có điều quyết tâm có Phương đã chiến thắng được nhiều suy nghĩ vẫn tồn tại trong đầu mình...

Lấy hết can đảm mình nói nhỏ với Phương, một câu có thể gọi là trù bị tỏ tình:
- Phương. Từ giờ tôi mượn bà làm người yêu chỗ đông người luôn nhá? :pudency:
- Không! Không mượn mõ gì hết. Tôi làm gì cũng phải đàng hoàng.
- Không mượn thì....... thật? – Mình ngước đầu lên nhìn thẳng vào mắt Phương.
- ................
- Thật... thì còn phải xét đã – Phương đỏ mặt rồi quay đi chỗ khác, còn mình quay xuống úp thìa tiếp.

Cuối cùng thì mình cũng nhận được sự đồng thuận dù là chưa chính thức từ phía Phương, có lẽ em cũng đã sẵn sàng bất chấp rồi. Mình hơi bất ngờ vì điều này. Vì những thổ lộ của mình mà em nghe thấy lúc nãy hay vì một đêm thao thức suy nghĩ? Chẳng quan trọng nữa. Chẳng lẽ lại hỏi cụ thể? Có mà ăn tát.

- Nào? Bỏ ra được chưa? Đi ăn thôi tôi đói rồi.
- Xí, thằng nào ôm tôi nãy giờ mà giờ lại giở giọng tinh vi ra – Phương đẩy mình ra rồi nguýt dài.
- Hihi, ăn gì cô nương?
- Về tôi nấu cho ăn!
- Thôi, ăn nhà mãi chán lắm! – nói xong mới thấy người lạnh toát :surrender:
- ......... À quên, ý tôi là ra ngoài đổi không khí, chứ sao mà tôi chán cơm bà nấu được!
- Dẻo mỏ, liệu hồn! – Phương tặng mình một cái lườm sắc hơn dao cạo râu.

Đề xuất Voz: Hiến tế
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay