Chương 148

Trong cơn say tỉnh lẫn lộn, tôi vẫn nghe thấy lời Phương thủ thỉ bên cạnh.

- Em bảo, từ giờ cấm anh hát bài đó! :canny:
- Ừ. Anh nhớ.
- Em rất tôn trọng quá khứ của anh, nhưng em không muốn anh suy nghĩ về nó nữa.
- Ừ, anh hứa.
- Uhmmm.........Em yêu anh, Cún của em.
- Hihihi......mà có ai tỏ tình ở quán cafe, quần áo tả tơi thế này không hả Cún?
- Sau này kể bọn con nó cười cho thối mũi nhỉ?
- Ai lấy anh mà con với cái!
- Cần gì em lấy anh, để anh lấy em cho.

Tôi siết chặt Phương vào lòng. Một lời nói ra là muôn vàn khó khăn trước mặt, nhưng tôi tin vào bản thân mình. Bằng tình yêu của em, bằng những đánh đổi thời gian qua, đó sẽ luôn là niềm tin và xây chắc tương lai tôi và em.

- ........Đừng xa em nhé Cường. Em sợ lắm! Em đã phải vượt qua chính sợ hãi của mình để yêu anh. Cho đến trước khi anh nói yêu em, em vẫn tự tin rằng mình sẽ từ chối anh, nhưng em đã không làm được. :pudency:
- Anh biết.......
- Mình về nhà bây giờ em nhé!?
- Vâng, về thôi.
- Ý anh là về quê.
- Giờ này á? Thôi để sáng mai về!
- Không! Anh phải giới thiệu với bố mẹ. – rồi mình kéo tay Phương dậy, đi xuống nhà xe luôn, mặc kệ bọn bạn đang gào thét trong phòng hát. :nosebleed:

Tự nhiên trong đầu lại nảy ra ý định điên rồ - về nhà trong đêm. “Mình phải về nhà ngay bây giờ, phải cho bố mẹ biết con dâu của bố mẹ là ai.... Mệt lắm rồi nhưng đầu óc còn tỉnh táo. Sẽ về đến nhà trước khi lăn quay ra. Mình phải đi chứ, cả 2 đứa cùng đi!”

Tôi muốn bố mẹ nhìn mình với một cái nhìn khác, rằng tôi đã có thể tự tìm cho mình một người con gái của cuộc đời mình. Đã có 2 người trước bước qua đời tôi, nhưng đều để lại trong bố mẹ những trăn trở và những đau lòng không nói ra. Còn bây giờ, tôi thực sự nghiêm túc, chưa bao giờ tôi tin tưởng và dám đánh đổi, dám sống chết với tình cảm của mình như bây giờ. Nói như vậy không có nghĩa là với Mai và Chúc tôi không nghiêm túc, mà đơn giản trong cuộc đời, cái gì cũng cần trải nghiệm, kể cả tình yêu. Một tình yêu đúng nghĩa được chiêm nghiệm ra phải là sự kết hợp giữa tình yêu, cảm thông, thấu hiểu, hy sinh, và cả thử thách nữa.

Đèo Phương về nhà quơ tạm mấy bộ quần áo rồi xách mấy túi quà, tôi ôm Phương ra xe rồi cứ thế đi mải miết, chẳng cần biết trăng sao gì nữa. Trên đường, Phương ngồi sát vào tôi và vòng tay ôm thật chặt. Hai đứa gần nhau như điều tự nhiên nhất, chẳng e dè, không ý tứ. Tôi lái xe một tay còn tay trái vòng qua eo giữ lấy Phương như phản xạ vô điều kiện, sợ Phương xa tay mình, theo cả nghĩa đen và bóng. Đằng sau, Phương thỉnh thoảng nhoài lên đưa tên lên sờ xịt, rồi vuốt trán, vuốt má, chắc sợ tôi ngủ gật. Bên tai tôi vẫn là cái giọng nhẹ nhàng xen lẫn mè nheo của em chẳng lúc nào ngưng. Cái radio của đời tôi.
- Mình được tỏ tình mà chẳng có quà cáp gì cả! Hixx hixx :embarrassed:
- Có anh đây này, gấu to đùng hơn 60kg đây này, em dùng cả đời còn gì.
- Chẳng thèm, chẳng biết ai dùng ai! Hì hì.
- Mà, ông..... anh lạnh không?
- Tôi không lạnh, bà lạnh không?
- Hihihii.... bà không lạnh cháu ạ.
.........
- Anh ơi, về giờ này bố mẹ mắng chết, rồi bảo em chẳng biết can ngăn anh gì cả!
- Bố mẹ cũng có can ngăn được anh đâu mà em lo. Tự nhiên anh muốn về nhà, anh muốn em biết nhà anh.
- Vâng. Anh đi từ từ thôi, không phải vội đâu, đằng nào cũng muộn rồi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Yếu Gà, Nhưng Bị Chính Đạo Coi Là Vô Thượng Thánh Ma
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay