Chương 147

Mình ngồi sát lại gần, kéo để đầu Phương dựa vào vai.
- Tôi biết bà có tình cảm với tôi mà, tôi cũng thế, những lúc bà đi cafe với tôi tôi vui lắm, rồi khi tôi nằm nhà bà cũng là người quan tâm tôi nhất, khi tôi đau đớn nhất bà cũng ở bên cạnh, ban đầu tôi cứ mơ hồ không xác định được nó là cái gì, nhưng càng gần đây tôi biết rõ là tôi ........yêu..... bà.

Nhớ lại những ngày đó, chỉ có thằng ngu mới không biết người con gái nào có tình cảm với mình – và mình là một trong những thằng ngu đó. Vô tư cười đùa trong khi Phương bao nhiêu đêm khóc thầm, chỉ biết gửi gắm tình cảm vào cuốn nhật kí với Cún, với Mèo. Những ngày mình đau đớn thể xác lẫn suy sụp tinh thần thì lúc nào cũng là Phương kề bên, dịu dàng mà mạnh mẽ, ướt át nhưng không yếu đuối, đưa mình từ một kẻ thất vọng cùng cực về tình yêu biết cảm nhận lại ý nghĩa của chữ “Tình”.

Phương im lặng rất lâu rồi khẽ nói:
- Thật không? :sosad:
- Tôi nói thật chứ đùa bà làm gì!
- .................................
- Giờ mà còn tôi với bà à?
- Thế phải nói thế nào?
- Thông minh lắm mà, hỏi lại đi.

Kéo Phương ra xa, mình nhìn thẳng vào mắt em, lặp lại câu nói ban nãy, có lẽ chưa bao giờ sau khi chia tay Mai, xúc cảm của mình lại mạnh mẽ đến vậy. Cố gắng lắm mới có thể phát ra được một cách tròn vành rõ chữ, dù vẫn run run.

- Anh yêu em, Phương ạ, làm người yêu của anh nhé em! :sogood:
- ..............Vâng – mắt nàng ngấn nước mắt, rồi choàng tay qua ôm lấy mình.

Cứ ngồi như thế thật lâu, lâu lắm. Im lặng. Để cùng cảm nhận được hơi ấm tình yêu dành cho nhau, một thứ tình cảm mình đã không còn tin vào từ sau những lần đau thương trước kia, bây giờ lại được thắp sáng lại bằng tình yêu nhiệt thành của Phương. Dù ngày mai có ra sao, thì với mình Phương mãi là tình yêu nhiều nước mắt nhất, nhiều trăn trở và khó khăn nhưng đầy thấu hiểu và niềm tin ở nơi nhau.

- Anh!
- Gì em?
- Hihi, nghe ngộ nhỉ? Trước ông - tôi giờ tự nhiên thành anh – em, mình bị thiệt quá!
- Hay làm chị - em cũng được.
- Ý là tôi già hả?
- Không, so với mấy cô ở khoa anh thì em còn trẻ chán
Véo – ái.
- Anh!?
- Anh đây?
- Anh! anh! anh!
- Thôi, chưa nói từ đó bao giờ hay sao?
- Thích!
- Mà anh phải nhường em nhé! Không được quát em, anh bực anh không được nói bậy, có gì anh không thích thì anh phải bảo nhẹ nhàng thì lần sau em không làm thế nữa!
- Ừ, anh sẽ cố gắng.
- Hiiii, em yêu Cường ngố lắm.
- Anh cũng yêu em! – Mình siết chặt Phương trong vòng tay mình. Chợt thấy ướt ướt ở ngực áo.
.....................
- Sao lại khóc nữa rồi? :surrender:
- Vì em gắng gượng đến hôm nay em sắp ngã quỵ rồi anh.
- ......Từ giờ anh sẽ ở bên em, không để em phải khổ nữa. Anh hứa.

Đặt lên môi Phương 1 nụ hôn nhẹ nhàng thay cho lời hứa. Từ bây giờ mình lại chính thức có Gấu, mình sẽ ở bên Gấu, chăm lo và lắng nghe Gấu, nuôi cho Gấu lớn trở thành Gấu mẹ......... Chợt thấy rằng, có những hy sinh, có những đợi chờ quặn thắt, những thất vọng đớn đau mới thấy ngày nhận ra nhau vỡ òa thế nào! Anh yêu em, Gấu Mèo của anh.
.......................

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Tiên Chính Là Như Vậy
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay