Chương 152

Phương ghi điểm tuyệt đối trong mắt mẹ tôi, ít nhất là về chuyện bếp núc. Một cô gái thành thị nhưng về nhà quê không tỏ ra chút gì bỡ ngỡ, xăm sắn làm hết mọi việc không hề nề hà điều gì. Gọi là nhà quê nhưng mọi thứ nhà tôi không khác gì trên thành phố là mấy, có chăng là thêm cái bể nước, ao cá đằng sau và mảnh vườn nhỏ nhỏ thả mấy con gà tre. Cái khác biệt có lẽ chỉ là cái nếp sống, ở đây mọi người sống chậm hơn, thư thả và nhẹ nhàng hơn.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn bắt gặp ánh mắt mẹ đang chăm chú quan sát Phương làm bếp và thoáng mỉm cười. Nhớ ban đầu khi gặp Phương ấn tượng của mẹ là một cô gái nhanh nhẹn nhưng có gì đó hơi hoa hòe hoa sói, ăn mặc chau chuốt, quá chú ý đến hình thức, mẹ không thích. Nhưng qua nhiều lần gặp gỡ, mẹ tôi biết đó không hẳn là xấu vì đặc thù công việc của em. Phương dần đẹp lên trong mắt mẹ với những cử chỉ nhỏ nhặt không giống ai, nhưng giống mẹ! Từ chuyện “dằn mặt” Chúc lúc nấu ăn đến tỉ mẩn khêu từng cái hạt ớt vì sợ tôi loét dạ dày, cộng thêm cái tính “nồng nàn” sao y của mẹ....

Để đến được với nhau, cả tôi và Phương sẽ còn phải thay đổi nhiều – mẹ nghĩ vậy, nhưng ít nhất mẹ biết đã có người có thể chăm lo cho con trai mẹ. Với bản năng và sự tinh tế của một người làm cha mẹ, mẹ tin vào linh cảm của mình, rằng ai sẽ là người có thể tin tưởng để giao con trai mình. Tất nhiên những điều đó mẹ sẽ không nói, tôi cũng không nói, Phương sẽ đủ tinh tế để hiểu được vị trí của em.

- Nào, nâng cốc. Chúc sức khỏe!
- Thằng Cường có gì nói thì nói đi! – Mẹ khởi sướng.
- Nói gì ạ?
- Từ qua đến giờ đi chợ với ai tôi chẳng biết! – mẹ đánh mắt sang phía Phương.
- À, vâng. Giới thiệu với em: đây là bố mẹ anh.
- Cháu chào 2 bác ạ!
- Giới thiệu với bố mẹ: đây là Phương, bạn gái con ạ.
- Rồi! thế chứ - Mẹ mình gật gù - Đúng là không phải dạng vừa đâu 
- Thôi cả nhà ăn đi không đói rồi.
- Tự nhiên cháu nhé, nhà quê có gì ăn nấy!
Tranh thủ lúc ăn cơm, bố mẹ cũng chỉ hỏi han được gia cảnh nhà Phương, quan điểm hôn nhân của gia đình. Kèm theo là vài câu “dìm hàng” thằng con trai, đúc rút lại là “lười, bẩn, khó dậy”
- Lúc nào thằng Cường đi học thì thỉnh thoảng cứ về đây chơi với 2 bác nhé con!
- Vâng ạ! – Phương khẽ trả lời.

Tôi nhìn thấy nét thoáng buồn trong mắt Phương khi bố mẹ nói đến chuyện ấy. Chắc bố mẹ cũng nhận ra được điều đó. Nhưng hai ông bà cũng đủ tinh tế để lái câu chuyện sang hướng khác và kéo tâm trạng của Phương lên.

- Hai đứa lần sau về từ thứ 7, sắp xếp công việc về chơi nhà lâu lâu tí.
- Vâng, cháu thì cũng nghỉ thứ 7, chỉ có anh Cường là hay phải lên trường thôi ạ.
- Tham công tiếc việc vừa thôi con ạ, bố mẹ có để cho mày đói đâu! lương thế đủ rồi, đừng đi dạy thêm nữa.
- Con kham được, kiếm tiền còn cưới vợ chứ.
- Mày ai thèm! Phương nhỉ?
- Hihihi......
- Chiều hai đứa định mấy giờ đi?
- Chưa ăn xong bố mẹ đã đuổi con đi rồi!
- Bố nhà anh! tôi hỏi để còn chuẩn bị đồ cho nó tươi thôi.
- Thôi con không mang gì lên đâu! lần nào lên cũng như đi buôn.
- Mày không cần thì mẹ cho cái Phương. Chiều hai bác cháu mình sang hàng xóm lấy mấy con cá chép cháu ạ, nhà mình toàn cá li ti ăn chả bõ dính răng.

Ăn cơm xong, tôi nảy ra ý định đưa Phương lên trường cấp 2 của mình chơi. Ra trường lâu quá rồi mà chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện quay lại đây thăm thú, nhớ hồi cấp 3 chỉ hẹn hò bạn bè về, lên trường tặng thầy cô bó hoa rồi cả lũ lại đi tụ tập ăn uống.
Trường vắng tanh, Chủ nhật nên chẳng có ai cả. Bác bảo vệ cũng là người mới, nhìn mình với ánh mắt nghi ngờ. Nằn nì mãi, đưa cả CMT ra thì cũng vào được trường cũ dạo một lát với điều kiện không được hái hoa, bẻ cành.

Đề xuất Huyền Huyễn: Vô Địch Thiên Hạ
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay