Chương 153
Trường tôi vẫn thế, chẳng có gì thay đổi. Có lẽ chỉ là trường làng, lại là cấp 2 nên chẳng bao giờ được đầu tư gì cho lắm. Lang thang qua những dãy nhà, ngó lom lom vào từng lớp, chỉ cho Phương thấy chỗ ngày xưa tôi từng ngồi, cái bục giảng trơ gạch ngày ngày thầy cô vẫn đứng, cái cột cờ cứ vài tuần một lần lại thấy cái mặt tôi xuất hiện đứng bên cạnh lũ bạn giặc.
Đúng là chỉ có khi đánh mất cái gì đó hoặc không còn gắn bó với nó nữa thì mới thấy thấm thía những ngày tháng đã qua. Tôi lặng đi, nhớ thầy cô, nhớ bạn bè, nhớ những trò nghịch ngợm, nhớ những ngày hè nóng nực rủ nhau tắm sông suýt chết đuối mấy lần.....
Phương im lặng đi bên cạnh, hai đứa khoác tay lang thang dưới những tán lá me, lá bàng..... Em bật cười thích thú khi tôi khoa chân múa tay kể về những lần ăn trộm, những lần bị phạt trực nhật, rồi có khi hét ầm lên đấm tôi thùm thụp lúc tôi dẫn đến cái bể nước của trường mà cứ mỗi lần ra chơi cả lũ con trai trèo lên rồi thi nhau xem thằng nào “cẩu” đi được xa nhất......
- Xưa anh có yêu bạn nào trong lớp không?
- Có chứ, trẻ con mà. 2 đứa liền.
- Ghê thật! Tán gái từ bé đây.
- Nhưng mà bọn nó có thèm đâu, tại hồi đấy anh cứ hâm hấp. Trêu xong chạy biến đi.
- Anh vẫn thế mà, đã hết hâm hấp đâu! Ôi, sao mình khổ thế này! Vớ phải ngay ông hâm dở.
- Em sao? Cấp 2 có anh nào tán không?
- Đầy! Hồi ấy em để tóc dài, xinh cực!
- Thế có yêu anh nào không?
- Không! Em chẳng biết gì, cứ thấy bọn nó tặng gì là chạy thục mạng. Hihii. Mà quên! Nhắc đến quà mới nhớ! Quà tỏ tình của tôi đâu? – Phương quay sang lườm nguýt.
- Cho về quê chơi rồi còn gì!
- Xí, không có cũng chẳng sao đâu.
- Thôi đừng dỗi, anh đùa đấy, tí về anh đưa cho em nhé.
- Hí hí. Cái gì đấy Cún?
- Bí mật chứ.
- Nói đi!!!
- Không!
Cứ mải nói chuyện, 2 đưa lang thang ra khu vườn cây sau trường lúc nào không biết. Ở đây giờ toàn là xà cừ, keo tai tượng. Chẳng hiểu sao ngày xưa mấy đứa suốt ngày chui vào đây trốn tìm.
Đi mỏi quá, tôi mới tựa vào gốc cây và kéo Phương tựa vào người mình. Giờ thì em đang hoa chân múa tay, kể hết chuyện nọ chuyện kia, chỉ chỏ cây cỏ hoa lá... Bất chợt tôi ôm lấy Phương từ đằng sau thì thầm: “Cho anh hôn cái”. Chẳng đợi đồng ý, tôi từ từ xoay người nàng lại, đưa mặt lại thật gần rồi ghé sát vào môi em, Phương thẹn thùng nhắm mắt lại. Nụ hôn rất nhẹ nhàng nhưng không kém nồng nhiệt.
- Ghê thật! Kinh nghiệm đầy mình có khác – Phương thì thầm bên tai.
- Em có sợ anh không? Khi anh đã có những tiếp xúc như thế với người khác.
- Có! Em không thích! Em gét anh! sao anh dám làm thế với người khác trước em hả? – vừa nói Phương vừa đấm vào lưng tôi. Đấm chán thì nàng chuyển sang giọng thẽ thọt.
- Nhưng mà, em là người cuối cùng, nên không sao. Hhihi. Cũng như anh ý.
- Cái gì? Em cũng để cho thằng nào sờ rồi?
- Anh bị hâm hả! Thằng nào sờ? Em cắn chết – vừa nói vừa thị phạm luôn, ngoạm luôn một miếng vào vai tôi, may mà chỉ là trả vờ.
- Mà đàn ông các anh ích kỉ thật! Mình yêu bao nhiêu đứa không sao, thế mà lại ghen với quá khứ của người yêu.
- Em không ghen chắc!
- Không! Chẳng bao giờ. Cái gì qua là qua. Chỉ khi nào anh còn lằng nhằng với tình cũ thì em chẳng tha.
- Con gái con đứa, vừa phải thôi chứ, động tí là xù lên xấu lắm.
- Em không biết đâu! lúc ấy em không kiềm chế được. Anh biết vì sao không?
- Sao?
- Vì phụ nữ là giống ích kỉ nhất.
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay