Chương 154
Những điều Phương nói nghe có vẻ ghê gớm, nhưng tôi biết sẽ chẳng bao giờ có thật, đơn giản vì tôi chẳng bao giờ để nó xảy ra cả. Tận trong lòng, tôi thấy mình hạnh phúc, vì tôi biết với Phương tôi quan trọng thế nào. Từ bao giờ, tôi cũng biết mình đang có ai, biết người bên cạnh quan trọng với mình như thế nào.
...................
Hai đứa còn tha thẩn + vần vò trong khu bạch đàn của trường khá lâu rồi mới về. Trên đường về em cứ chốc chốc lại đấm, rồi cấu, rồi véo vì cái tội cho tay đi du lịch hơi xa của tôi.
- Đau ơi là đau.
- Anh xin lỗi.
- Lỗi cái gì! Lần sau không cho nữa.
- Lần sau anh sẽ dùng giữ gìn hơn nhé.
- Không cho nữa. Để dành cho con!
- Tính xa thế!
- Ý anh là sao?!!! – Phương nhoài người lên ghé miệng sát vào tai tôi, nhả từng chữ từng chữ một, gió rít qua kẽ răng, nghe như ở cõi nào vọng về.
- Đâu. Anh có ý gì đâu? – Toàn thân lạnh toát.
- Chạy làng phải không?
- Ôi dào ơi, nó phải được đến Z rồi mới gọi là chạy làng cô nương ạ. Đây mới đến T thôi.
- T là cái gì?
- Phiên âm nó sang tiếng Anh khác biết
- Anh! Anh nham nhở thế hả!!!! Chưa thấy ông thầy giáo nào như anh đâu!
Hai đứa về đến nhà đã gần 3h. Bố mẹ lập tức “đuổi” lên trường không sợ đi trời tối. Mẹ lôi tuột Phương đi “thu gom” thực phẩm, trước khi đi còn kịp ném cho tôi 1 cái lườm sắc như dao:
- Bảo về sớm để 2 bác cháu đi chợ mà lang thang giờ này mới về. Mày chỉ giỏi chân đi chơi!
- Thôi, nó không về thì cứ trách, nó về rồi thì động tí là mắng mỏ nó! – đồng minh phe ta đã lên tiếng.
- Bố con anh thì một phe rồi, tôi ở nhà này là cái gì đâu, biết bao giờ mới có phe đây!
Ở nhà còn lại hai bố con, ông cụ lại quay về dặn dò những điều mà lần nào về tôi cũng nghe. Loanh quanh chỉ có dạy dỗ, thái độ, cẩn thận đường xá.... nhưng tôi vẫn ngồi im nghe. Nhiều khi vẫn là những câu ấy, nhưng nếu ông bà không nhắc đi nhắc lại có khi lại thấy không yên tâm, sợ thiếu trách nhiệm, sợ con nó quên. Tôi hiểu vậy nên chẳng bao giờ than “biết rồi” như những đứa khác. Lần này, ngoài những nội dung cũ ấy, tôi còn biết bố mẹ suy nghĩ tiên tiến hơn cả tụi trẻ chúng tôi nữa.
- Hai đứa có gì chưa?
- Gì ạ? Chưa, bọn con vừa mới mà.
- Uhmm, có gì thì cứ bàn với bố mẹ.
- Còn xa lắm bố, con còn đi học. Giả sử có bầu rồi thì con sao đi được nữa!
.............
Đang nói chuyện với bố thì nghe thấy điện thoại của Phương trong túi kêu inh hỏi, tôi rút ra thấy “My MOM is calling”. Tôi không nghe, lẳng lặng ấn nút silence rồi cất lại vào túi. Lòng băn khoăn không biết Phương có nói cho bố mẹ biết là ở nhà tôi không nữa? Mà tôi cũng đâu để cho Phương xin phép bố mẹ đâu, cứ thế lôi tuột em đi trong đêm.
Mẹ với Phương về, đúng như tôi dự đoán: rau, củ, quả, mấy con cá còn giãy đành đạch, mấy con gà thịt sẵn. Lần nào lên cũng nhét đầy tủ lạnh xong chẳng nấu, thiu thối lại tự thân đi dọn. May quá là giờ đã có osin kiêm bảo mẫu Xuân Phương nên không phải lo nữa.
Đưa điện thoại cho Phương, tôi chằng chịt đồ đạc vào xe rồi quay vào nhà chuẩn đồ bị để đi còn em chạy ra cổng gọi lại cho mẹ.
Lúc quay ra đến nơi thấy Phương đang thẫn thờ đứng vân vê cái điện thoại. Tôi lại gần vỗ vai, em giật mình quay lại, rồi hình như chỉ chờ có thế, Phương nhìn tôi mắt ngân ngấn nước, miệng bẹp ra, giọng ngay lập tức méo hẳn đi.
- Sao thế em?
- Mẹ mắng em! - xụt xịt...
- Mắng sao?
- Mẹ bảo con gái mà dễ dãi, mẹ không chấp nhận, bắt về nhà ngay!..............
....................
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay