Chương 126: Ta từng nói vậy sao?
"Ồ? Nói vậy là ngươi không nhớ ra rồi, vậy ta đành tốt bụng nhắc cho ngươi nhớ một chút. Hôm qua có phải ngươi đã hạ lệnh làm hại một đôi vợ chồng không? Ta cho ngươi biết, họ chính là cha mẹ ta. Vì vậy, ngươi đã dám đối xử với họ như thế, thì hôm nay ta cũng dám đối xử với ngươi như vậy." Vương Phong lên tiếng, thần sắc vô cùng lạnh lẽo.
Lần này, Đoạn Dương cứng họng, hắn nhớ ra mệnh lệnh mà mình tùy tiện ban xuống. Gần đây có một cặp vợ chồng dắt theo một đám ông già bà cả đến trước cửa công ty của hắn gây rối.
Vì chuyện này, hắn đã bị cha mắng không biết bao nhiêu lần, cho nên để giải quyết phiền phức, hắn mới hạ lệnh đi xử lý hai người kia.
Vốn chỉ là hai người bình thường, hắn chẳng hề để tâm, nhưng nào ngờ được mệnh lệnh tùy tiện ngày hôm qua của mình lại rước lấy tai họa ngày hôm nay.
Có câu nói rất hay, gieo nhân nào gặt quả nấy. Kẻ giết người, ắt sẽ bị người giết!
"Cha mẹ ta suýt chút nữa đã bị người của ngươi giết chết. Cho nên, sau khi xuống địa ngục, ngươi phải nhớ kỹ, kẻ giết ngươi tên là Vương Phong!"
Hai chữ "Vương Phong" không ngừng vang vọng bên tai Đoạn Dương, phảng phất trở thành vĩnh hằng. Cổ của hắn, ngay khoảnh khắc này, bị một đạo hàn quang lướt qua, sau đó đầu lìa khỏi cổ, dọa người đàn ông trung niên kia hét lên một tiếng thất thanh.
Một người vừa mới còn sống sờ sờ, vậy mà đã chết như thế. Đây chính là con trai độc nhất của bí thư huyện ủy, bây giờ hắn chết ở đây, bí thư không phát điên mới là chuyện lạ.
Vì đứa con trai này, bí thư tình nguyện bất chấp nguy cơ bị điều tra kỷ luật để che đậy cho hắn vô số chuyện mờ ám. Nếu không có ông ta chống lưng, chỉ e những việc Đoạn Dương đã làm đủ để xử bắn mười lần cũng chưa hết tội.
Bây giờ Đoạn Dương đã chết, người đàn ông trung niên này biết chắc chắn bí thư sẽ điên cuồng báo thù Vương Phong.
"Thật độc ác!"
Cách Vương Phong không xa, Tiểu Ngũ thấy Vương Phong giết người không chớp mắt, đến cả cổ cũng trực tiếp cắt đứt thì sợ đến mức mi mắt giật liên hồi, càng thêm kinh hãi hắn.
Đây quả thực là một vị Sát Thần, giết người không hề chớp mắt, trái tim hắn chẳng lẽ làm bằng đá hay sao?
"Thiếu gia của ngươi chết rồi, bây giờ đến lượt ngươi." Lúc này, Vương Phong đưa mắt nhìn về phía người đàn ông trung niên, dọa hắn ta lập tức mặt cắt không còn giọt máu.
"Ngươi... Ngươi không phải nói ta gọi hắn tới thì sẽ tha cho ta sao? Ngươi... Ngươi muốn... muốn làm gì?" Vừa nói, người đàn ông trung niên này vừa dùng hai tay chống đất lùi lại phía sau, nói năng cũng bắt đầu lắp bắp.
"Ta nhớ là ta chỉ nói sẽ suy nghĩ một chút thôi mà?" Vương Phong nhìn người đàn ông trung niên này như nhìn một thằng ngốc, rồi mới nói: "Bây giờ, ta đã suy nghĩ kỹ rồi. Ngươi là kẻ truyền tin quan trọng như vậy, ngươi nói xem nếu ta tha cho ngươi, sao có thể xứng với cha mẹ ta được? Họ chẳng làm gì sai, là các ngươi ỷ có bối cảnh mà bóc lột người thường. Cho nên, bây giờ ngươi cũng đi theo thiếu gia của ngươi đi."
Nói rồi, con dao trong tay Vương Phong vung lên hết sức gọn gàng, đoạt đi sinh mạng của kẻ này. Cho đến trước khi chết, vẻ mặt hắn vẫn tràn ngập hoảng sợ.
Chỉ để đối phó với hai người bình thường mà liên tiếp có bao nhiêu người phải chết, cái giá này thật sự quá đắt. Chuyện này nếu bị phanh phui, tuyệt đối sẽ trở thành một trong những vụ án mạng chấn động nhất cả nước, lên trang nhất các mặt báo chắc chắn không thành vấn đề.
"Tôi chỉ là một tài xế bình thường, tôi không thấy gì cả." Lúc này, ông lão hơn sáu mươi tuổi thấy ánh mắt Vương Phong quét về phía mình, thân thể cũng run lên một cái, quỳ xuống đất nói: "Trong nhà tôi còn có người vợ bệnh liệt giường, nếu tôi chết, bà ấy không ai chăm sóc cũng sẽ chết theo. Cậu yên tâm, hôm nay tôi không thấy gì hết, tôi sẽ không nói bất cứ điều gì ra ngoài." Lão nhân mở miệng, mặt đầy sợ hãi.
Lão nhân này, bề ngoài trông qua thật thà chất phác. Nói thật, Vương Phong giết kẻ thù thì có thể không chút do dự, nhưng giết người già trẻ nhỏ thì hắn vẫn không xuống tay được. Lão nhân này chỉ là một tài xế, nói không chừng thật sự không liên quan đến chuyện này.
Hắn không phải kẻ hiếu sát, cũng sẽ không vô cớ hại người. Vì vậy, nhìn ông lão này, Vương Phong trầm ngâm gần một phút, sau đó mới dùng giọng bình tĩnh nói: "Được, không có chuyện của ông, có thể đi rồi."
"Thật sao?" Nghe lời Vương Phong, ông lão này rõ ràng có chút không tin nổi. Ông ta đã tận mắt thấy ông chủ của mình trong nháy mắt biến thành một cái xác chết, trong mắt ông ta, Vương Phong đã nghiễm nhiên trở thành một tên cuồng sát.
Bây giờ hắn lại chịu thả mình đi, ông ta có một cảm giác khó mà tin được.
"Đương nhiên là thật. Nếu ông muốn nằm lại đây, ta cũng không ngại đâu. Đã chết nhiều người như vậy rồi, ta không ngại thêm một người nữa." Vương Phong nói, rồi xoay người đi.
Hắn không cảnh cáo ông lão này, bởi vì hắn nhìn ra được, ông lão này chỉ là một tài xế bình thường mà thôi. Hôm nay nơi này đã chết rất nhiều người, nếu ông ta không muốn chết, chắc chắn sẽ không hé răng nửa lời.
"Liệu có vấn đề gì không?" Đợi ông lão kia chạy khỏi đây, Nhiễm Giang Thiên mới có chút lo lắng hỏi.
Tuy ông sợ Vương Phong giết chết ông lão kia, nhưng ông càng sợ ông lão này rời đi sẽ báo cảnh sát. Chết nhiều người như vậy, nếu bị bắt, chắc chắn là đường chết.
"Không sao đâu, cho dù ông ta báo cảnh sát, cháu cũng không sợ." Vương Phong đáp, vẻ mặt không chút bận tâm.
Đại nạn lớn hơn hắn còn từng trải qua, huống chi là chuyện thế này.
"Hy vọng cháu có thể tự bảo vệ mình." Thấy không thể khuyên được Vương Phong, Nhiễm Giang Thiên cũng không nói thêm gì nữa.
Nếu hôm nay ông không khăng khăng đi theo Vương Phong, ông sẽ không bao giờ tưởng tượng được Vương Phong lại có một mặt tàn nhẫn như vậy, giết người không chớp mắt, quả thực là một Sát Thần.
"Đại ca, có phải ta cũng có thể đi rồi không?" Lúc này, Tiểu Ngũ mở miệng, mặt đầy vẻ kinh hoàng.
Trước đó Vương Phong đã nói sẽ cân nhắc tha cho người đàn ông trung niên kia, nhưng kết cục của hắn lại vô cùng thê thảm, chết thẳng dưới tay Vương Phong.
Cho nên Tiểu Ngũ bây giờ cũng rất sợ. Đàn em của hắn chính là kẻ đã ra tay chém cha mẹ y, giờ hắn nói mình không động thủ, liệu y có thật sự tin không?
"Ngươi muốn đi?" Nhìn Tiểu Ngũ, Vương Phong nhướng mày, dọa hắn ta suýt nữa quỳ sụp xuống đất.
Tiểu Ngũ phát hiện, dù chỉ là một hành động nhỏ của Vương Phong cũng đủ dọa hắn chết khiếp, bởi vì hắn không biết lúc nào Vương Phong sẽ cho hắn một nhát dao, kết liễu mạng nhỏ của mình.
"Đại ca, vậy ngài muốn thế nào? Chỉ cần không giết tôi, tôi làm gì cũng được." Tiểu Ngũ nói, giọng đã mang theo tiếng khóc nức nở.
Một đấng nam nhi đường đường, giờ phút này lại sắp bị dọa cho phát khóc.
"Thật sự làm gì cũng được?" Ánh mắt Vương Phong hơi lóe lên, hỏi.
Tiểu Ngũ này, ban đầu hắn cũng không định tha, dù sao hắn nói hắn không động thủ, nhưng Vương Phong căn bản sẽ không tin. Theo lời hắn nói, hôm qua hắn chỉ là say rượu, nếu không say, nói không chừng một trong những kẻ chém người chính là hắn.
Thời xưa có luật tru di cửu tộc, cho nên trong lòng Vương Phong, hắn vốn không hề có ý định thả tên này đi.
Nhưng bây giờ nhìn bộ dạng này của hắn, Vương Phong lại có chút do dự. Tiểu Ngũ rất biết nghe lời, điểm này khiến Vương Phong vô cùng hài lòng, đồng thời hắn cũng đủ hung ác, nói theo một khía cạnh khác, người này là một nhân tài.
Nói cách khác, Tiểu Ngũ này là một con chó rất biết nghe lời, bảo hắn cắn ai là hắn cắn người đó. Nếu giết hắn đi, ngược lại có chút đáng tiếc.
Ở thành phố Trúc Hải, Vương Phong nếu có phiền phức gì có thể tìm Hà Thiên giải quyết, nhưng vấn đề an toàn của dì Tuyết và những người khác lại khiến Vương Phong có chút lo lắng.
Mình ở đây thì dễ nói, hắn có thể bảo vệ họ bất cứ lúc nào, nhưng nếu mình không có ở đây, sẽ cần có người đi bảo vệ họ.
Tiểu Ngũ này có thể đảm nhận công việc như vậy.
Chỉ là cứ thế tha cho hắn, Vương Phong lại không cam lòng. Dù nói thế nào, trong mắt hắn, Tiểu Ngũ này cũng là một kẻ có tội. Cho nên Vương Phong trực tiếp lạnh lùng nói: "Muốn ta tha cho ngươi cũng được, nhưng ngươi tự tay chặt đứt một cánh tay của mình trước đi rồi nói."
Lời của Vương Phong vô cùng tàn nhẫn, nghe đến mức Nhiễm Giang Thiên cũng không ngừng cau mày.
Thế nhưng nghe được lời Vương Phong, Tiểu Ngũ lại không một chút do dự, nhặt lên một con dao liền vung về phía cánh tay trái của mình.
Chỉ trong nháy mắt, Tiểu Ngũ vậy mà đã tự mình chặt đứt cánh tay trái, máu tươi bắn tung tóe.
Gương mặt hắn trong khoảnh khắc này trở nên trắng bệch, nhưng có Vương Phong ở đây, hắn không dám kêu lên nửa tiếng, chỉ cắn răng chịu đựng.
"Được chưa?" Tiểu Ngũ mở miệng, hai hàm răng cắn chặt vào nhau.
"Được." Vương Phong gật đầu, sau đó nói: "Nhặt tay của ngươi lên rồi đi nối lại đi."
"Đa tạ." Tiểu Ngũ gật đầu, sau đó nhặt cánh tay bị đứt trên mặt đất lên rồi xoay người rời đi. Hắn biết, mạng của mình xem như đã giữ được.
Tuy việc tự chặt tay khiến hắn đau đến xé lòng, nhưng so với mạng sống, đừng nói là một cánh tay, cho dù là cả hai tay hắn cũng nguyện ý mất đi.
"Chờ một chút." Ngay lúc Tiểu Ngũ sắp bước ra khỏi cổng lớn, Vương Phong lại gọi hắn lại: "Tiểu Ngũ, ta thấy ngươi tính cách rất hung ác. Ta ở đây có một công việc, nếu ngươi muốn theo ta lăn lộn, ta có thể giới thiệu công việc này cho ngươi. Mười ngày sau, ta ở đây chờ ngươi."
Nói xong, Vương Phong kéo cậu mình xoay người rời khỏi sân lớn.
"Theo ngươi lăn lộn?" Nhìn bóng lưng rời đi của Vương Phong, trên mặt Tiểu Ngũ lộ ra vẻ kinh ngạc. Lúc trước hắn sợ Vương Phong đến chết khiếp, nhưng bây giờ, hắn lại do dự.
Cứ mãi làm một tên côn đồ quèn, đó là chuyện không ai muốn làm, ai mà không muốn vươn lên? Vương Phong tuy bề ngoài còn trẻ, nhưng chỉ riêng thủ đoạn như vậy, Tiểu Ngũ cũng đủ để nhận ra, thực lực của Vương Phong tuyệt không phải là thứ hắn có thể tưởng tượng.
Chỉ là chuyện này vô cùng quan trọng, hắn bây giờ đau muốn chết, cũng không có tâm trạng để suy nghĩ, cầm lấy cánh tay của mình vội vàng chạy về phía bệnh viện.
Nơi này, mọi chuyện đều đã kết thúc, thù Vương Phong nên báo cũng đã báo. Tuy không nhận được một đồng tiền bồi thường nào, nhưng Vương Phong đã không còn quan tâm.
Thứ hắn quan tâm chỉ là báo thù, về phương diện tiền bạc, hắn căn bản chưa từng nghĩ tới.
"Cậu, cháu về bệnh viện ngay đây, cậu về nghỉ ngơi trước đi." Vương Phong nói, khiến Nhiễm Giang Thiên lắc đầu: "Cháu nghĩ hôm nay cậu nhìn thấy nhiều máu tươi như vậy, còn ngủ được sao?"
Nói đến đây, trên mặt Nhiễm Giang Thiên đã toàn là nụ cười khổ. Nếu bây giờ ông đi ngủ, không gặp ác mộng mới là chuyện lạ.
"Vậy được rồi, vậy cậu cùng cháu về bệnh viện xem sao, lâu như vậy, có lẽ họ đã tỉnh rồi." Vương Phong nói, sau đó cởi chiếc áo khoác dính chút máu vứt đi, cứ thế mặc một chiếc áo sơ mi trắng đứng bên đường đón xe.
"Alô, có phải bí thư không?..." Vương Phong và mọi người lần lượt rời khỏi nơi này, nhưng đợi đến khi họ đi hết, ông lão được Vương Phong thả đi mới lén lút quay trở lại, bấm số điện thoại của bí thư huyện ủy.
Trong bệnh viện, cha mẹ Vương Phong quả nhiên đã tỉnh lại. Hiện tại họ còn rất yếu, nhưng khi nhìn thấy Vương Phong, cả hai đều lộ ra vẻ vui mừng.
Đã hơn một năm không gặp con trai, cho nên bây giờ nhìn thấy con, hai người dù thân thể có đau đớn đến đâu cũng nở nụ cười...
Vozer gọi ta về nhà
Đề xuất Voz: Ranh Giới