Chương 293: Tiêu tan hiềm khích lúc trước

Lời Lý Mộ vừa thốt ra, đã cảm thấy hỏi như vậy không thích hợp lắm.

Dù sao nàng cũng là Nữ Hoàng, quân chủ một nước, không thể đối đãi với Nữ Hoàng giống như Liễu Hàm Yên được.

Nhưng hắn nghĩ lại, Nữ Hoàng thì làm sao, Nữ Hoàng làm sai chuyện là chuyện đương nhiên sao, chính mình hiệu trung với nàng cũng không phải vì nàng là Nữ Hoàng, cũng không phải vì dung nhan xinh đẹp của nàng, mà chỉ vì nàng đạt được sự tán thành của mình, nếu lần này nàng không biết sai ở đâu, lần sau rất có thể sẽ còn tái phạm, nàng có thể luôn đối xử lạnh nhạt với hắn, cũng có thể luôn nhiệt tình với hắn, nhưng không thể luôn đối xử với hắn lúc lạnh lúc nóng.

Lý Mộ chỉ là làm việc cho nàng, không phải đang yêu đương với nàng, đây coi là cái gì?

Chu Vũ đứng trước giường, nghĩ nghĩ, nói: "Là trẫm suy xét không chu toàn, cho một số người trong triều thời cơ lợi dụng, mang đến cho ngươi phiền toái lớn như vậy."

Nàng vẫn chưa nắm rõ trọng điểm của vấn đề, Lý Mộ nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Thần không sợ phiền phức, cũng không sợ bất kỳ kẻ địch nào, chỉ cần có bệ hạ đứng sau lưng thần, cho dù địch nhân của thần là cả triều đình, cả thế giới thì đã sao, thần sợ chính là, thần vì bệ hạ, vì Đại Chu mà đối địch với thế gian, nhưng khi thần quay đầu lại, lại phát hiện sau lưng không có một ai..."

Trong bóng tối, ánh mắt Chu Vũ có chút hoảng hốt.

Nàng chưa từng nghĩ tới sẽ có người vì nàng mà đối địch với cả thế giới, nhưng sau khi suy nghĩ nàng liền ý thức được, mấy tháng qua, Lý Mộ đích thật đã làm như vậy.

Nhưng nàng lại làm cái gì?

Nàng từ bỏ hắn, để hắn một mình đối mặt với vô số kẻ địch, mà sở dĩ hắn có nhiều kẻ địch như vậy không phải vì bản thân hắn, mà là vì Đại Chu, vì nàng.

Lý Mộ nhìn Chu Vũ đang trầm mặc, hỏi: "Thần muốn hỏi bệ hạ, có phải thần đã làm chuyện gì khiến bệ hạ không vui hay không, nếu thần đắc tội bệ hạ, xin bệ hạ cứ nói thẳng, cho dù bệ hạ muốn thần chết, cũng xin cho thần chết một cái rõ ràng, đừng để thần mơ hồ..."

"Không, không có."

Chu Vũ không thể nói ra sự thật trước mặt Lý Mộ, chỉ có thể nói: "Là, là trẫm gặp phải tâm ma, mấy ngày nay vẫn luôn trấn áp tâm ma, không rảnh quan tâm chuyện khác, bởi vậy, bởi vậy mới lạnh nhạt với ngươi."

Lý Mộ sửng sốt một chút, sau đó mặt lộ vẻ chấn kinh, Nữ Hoàng bệ hạ là cường giả Siêu Thoát đệ thất cảnh, người tu hành đẳng cấp này gặp phải tâm ma là cực kỳ đáng sợ, một khi tâm ma sinh ra, tu vi đình trệ không tiến đã là kết quả tốt nhất.

Nghiêm trọng hơn một chút, tu vi thụt lùi, bị tâm ma ảnh hưởng thần trí, có thể là thân tử đạo tiêu cũng có thể.

Sau đó hắn lại thở phào nhẹ nhõm, hóa ra chỉ là Nữ Hoàng đang trấn áp tâm ma, hắn còn tưởng mình thất sủng rồi chứ.

Hiểu lầm một trận, hiểu lầm một trận.

"Cũng không phải chuyện lớn gì..." Hắn ngẩng đầu nhìn Nữ Hoàng, nói: "Bệ hạ đọc cùng ta, tâm như băng thanh, trời sập cũng không sợ hãi, vạn biến còn định, thần di khí tĩnh, cát bụi không dính, tục tướng không nhiễm..."

Tâm ma sở dĩ sinh ra, xét đến cùng là do lòng rối loạn.

« Thanh Tâm Quyết » tác dụng chính là tĩnh tâm, không chỉ tâm ma, Nhiếp Hồn Thuật, huyễn thuật, mị hoặc, nhập mộng thần thông, những thần thông có thể ảnh hưởng tâm thần người khác để thi thuật, trước mặt « Thanh Tâm Quyết » đều là rác rưởi.

Mặc dù đây không phải phương pháp căn bản để khắc chế tâm ma, nhưng dùng để trốn tránh tâm ma cũng rất hữu hiệu.

"Tâm như băng thanh, trời sập cũng không sợ hãi?"

Chu Vũ không rõ lắm, nhưng vẫn làm theo Lý Mộ, mẩm nhẩm vài câu trong lòng.

Sau đó trên mặt nàng liền lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Từ khi đến đây, nàng vẫn luôn kìm nén sự rung động trong nội tâm, áp chế tâm ma đang rục rịch, lấy thực lực đệ thất cảnh của nàng, muốn triệt để áp chế tâm ma còn có chút miễn cưỡng, nhưng nàng niệm vài câu khẩu quyết này, sự rung động trong nội tâm liền lắng xuống.

Đây rõ ràng là một pháp quyết có thể nhanh chóng tĩnh tâm, pháp quyết tĩnh tâm thì Phật Đạo hai tông đều có không ít, hoàng thất cũng có rất nhiều bí pháp, mấy ngày nay Chu Vũ đã thử từng cái, cũng không có tác dụng quá lớn.

Duy chỉ có vài câu pháp quyết Lý Mộ dạy nàng này, hiệu quả nhanh chóng, lòng nàng lập tức yên tĩnh trở lại, rốt cuộc không cảm giác được tâm ma rung động nữa.

Lý Mộ nhìn về phía Chu Vũ, hỏi: "Bệ hạ cảm thấy đỡ hơn chút nào không?"

Chu Vũ gật đầu, nói: "Tốt hơn nhiều rồi."

Lý Mộ giải thích: "« Thanh Tâm Quyết » có thể bình phục tâm cảnh trong bất kỹ tình huống nào, nhưng dùng nó áp chế tâm ma cũng vẫn là phương pháp trị ngọn không trị gốc, bệ hạ muốn giải quyết triệt để tâm ma còn phải bắt đầu từ đầu nguồn."

Chu Vũ có chút mất tự nhiên nói: "Trẫm biết."

Bắt đầu từ đầu nguồn, chính là muốn bắt đầu từ Lý Mộ, nhưng nàng phải bắt đầu thế nào đây?

Nàng trầm mặc một hồi, lần nữa nhìn về phía Lý Mộ, nói: "Từ nay về sau, trẫm sẽ luôn đứng sau lưng ngươi, gặp bất cứ chuyện gì, ngươi cứ buông tay mà làm, hết thảy có trẫm."

Có câu nói này, Lý Mộ liền rất yên tâm, nhưng lại không khỏi hối hận tự trách vì đã hiểu lầm Nữ Hoàng.

Suýt chút nữa là oan uổng nàng.

Lúc này, Chu Vũ lại hỏi: "Ngươi biết là ai hãm hại ngươi sau lưng không?"

Lý Mộ nói: "Có người biến thành dáng vẻ của ta, điếm ô nữ tử kia, giá họa cho ta, nếu không phải cường giả Động Huyền thì chính là có người dùng Biến Hóa Phù cùng Giả Hình Đan."

Giả hình thần thông có thể làm thân thể biến hóa, hoặc nam hoặc nữ, hoặc lớn hoặc nhỏ, hoặc thần cầm dị thú, là đại thần thông chỉ có cường giả Động Huyền, hơn nữa còn phải là Động Huyền đạo hạnh cực sâu mới có thể thi triển.

Đây không phải huyễn thuật đơn giản, mà là biến hóa từ trong ra ngoài, về bản chất, là đại thần thông vượt qua sự hiểu biết của người thường.

Động Huyền thần thông rất khó khắc họa phù lục và luyện chế đan dược, bởi vậy cũng dị thường trân quý, xếp vào hàng Thiên giai.

Thiên giai phù lục và đan dược, bởi vì vật liệu quý hiếm, khắc họa và luyện chế rất khó, đại bộ phận người tu hành đều sẽ chọn loại công kích hoặc phòng ngự thực dụng, loại phù lục hoặc đan dược không có đại uy năng, chỉ có công dụng thù lù như này lại càng thêm hiếm thấy.

Nữ Hoàng khẽ lắc đầu, nói: "Không thể nào là Động Huyền, cường giả Động Huyền ở Thần Đô không nhiều, nếu bọn họ ra tay, trẫm sẽ có cảm ứng, hẳn là có người dùng phù lục hoặc đan dược giả hình, ngươi có người hoài nghi chưa?"

Lý Mộ gật đầu, nói: "Ta nghi ngờ là mẹ của Chu Xử sai khiến, chuyện Chu Xử lần trước bà ta vẫn ghi hận trong lòng, hôm nay ta gặp bà ta trong thiên lao Hình bộ."

"Tứ thúc mẫu..."

Nữ Hoàng khẽ than một tiếng, nói: "Bà ấy là thân nhân của trẫm, trẫm không cách nào tính ra việc này phải chăng có liên quan đến bà ấy."

Lão Vương đã từng nói, không ai có thể tính hết thiên cơ, thuật bói toán đo lường có rất nhiều hạn chế, người có quan hệ càng thân mật với mình kết quả tính toán càng không chuẩn, nhiều khi, kết quả suy tính ra chỉ là một dấu hiệu, có thể là một loại cảm giác nào đó, căn bản không cách nào xác thực.

Vợ của Chu Đình mặc dù không có liên hệ huyết thống với Nữ Hoàng nhưng lại có thân duyên, Lý Mộ nghĩ nghĩ, tiếp tục nói: "Trong thiên lao Hình bộ, người đồng hành cùng bà ta còn có thê tử của Lễ bộ Thị lang..."

Nữ Hoàng bấm ngón tay tính toán, sắc mặt dần dần lạnh xuống, trầm giọng nói: "Quả nhiên là hắn."

Ánh mắt nàng nhu hòa nhìn về phía Lý Mộ, nói: "Ngươi yên tâm, trẫm sẽ làm chủ cho ngươi."

Đêm hôm đó, Lý Mộ ngủ rất say.

Hắn không còn ôm oán khí với Nữ Hoàng, lời Nữ Hoàng nói sau đó ngược lại khiến hắn triệt để an tâm.

Hắn thậm chí mơ thấy Nữ Hoàng trong mơ.

Không phải Nữ Hoàng nhập mộng, mà là Lý Mộ chủ động mơ thấy, nếu giờ phút này Nữ Hoàng dùng thuật nhập mộng xâm nhập mộng cảnh của Lý Mộ, liền có thể nhìn thấy trong mộng còn có một nàng nữa.

Lý Mộ vốn đang rất hưởng thụ giấc mộng này, trong mộng, hắn cùng Nữ Hoàng dựa vào nhau, sưởi ấm cho nhau, nàng ở sau lưng là chỗ dựa cho Lý Mộ, Lý Mộ ở phía trước vì nàng chém gai mở đường, dọn sạch hết thảy chướng ngại trong triều đình, thu phục Yêu Quốc, bình định Quỷ Vực, trấn áp Tứ Hải Long tộc, uy phục Tứ Di, nhất thống chư quốc Tổ Châu, lại vì Đại Chu khai cương thác thổ, chinh phục Thập Châu Tam Đảo, hoàn thành thiên hạ nhất thống, khiến Thập Châu thái bình, vạn quốc đến chầu. . .

Sau đó Nữ Hoàng phong hắn làm Hoàng hậu, khi bách quan vào triều, hắn thường bầu bạn bên cạnh Nữ Hoàng, sau khi tan triều, hắn vẻ mặt thẹn thùng rúc vào trong ngực nàng. . .

"Không. . ."

Lý Mộ đột nhiên bừng tỉnh từ trong mộng, ngồi bật dậy trên giường, nhìn quanh bốn phía, nhớ tới giấc mộng vừa rồi, mặt mũi tràn đầy hãi nhiên.

Giấc mộng vừa rồi đơn giản quá đáng sợ, trong mộng hắn không chỉ muốn làm trâu làm ngựa cho Nữ Hoàng, thế mà còn muốn ngủ cùng nàng, nam nhân bình thường ai nguyện ý cưới một hoàng đế chứ. . .

Bất quá nói đi cũng phải nói lại, nàng mặc dù địa vị cao, thực lực mạnh, nhưng làm thê tử cũng không phải là không được.

Thời buổi này, nhà ai có bà xã không vô lý gây sự, biết sai liền sửa, còn có thể dùng thực lực bảo vệ chồng?

Tiền nhiều, thực lực mạnh mẽ, tuy nói ôn nhu ân cần có chút không đủ, nhưng có thể bỏ xuống lòng kiêu ngạo, bỏ qua thân phận, chủ động thừa nhận sai lầm, chứ không phải được đằng chân lân đằng đầu, vô lý cũng cãi cố ba phần, loại nữ nhân này đốt đèn lồng cũng tìm không thấy.

Lý Mộ nghĩ đi nghĩ lại, bỗng nhiên tự tát mình một cái, cả giận nói: "Phi, tra nam!"

Liễu Hàm Yên còn ở Bắc quận, hắn thế mà nảy sinh ý nghĩ như vậy với Nữ Hoàng, thật sự là không nên.

Tự kiểm điểm bản thân một hồi, dưới sự phục vụ của Tiểu Bạch, Lý Mộ rời giường rửa mặt, hai con nữ quỷ đã làm xong điểm tâm, Lý Mộ ăn xong liền đến hoàng cung, chuẩn bị vào triều.

Cửa cung, tảo triều còn chưa bắt đầu, quần thần đã xếp hàng chờ đợi bên ngoài điện.

Trong đội ngũ bách quan, có không ít người đều đang nghị luận chuyện hôm qua.

Lý Mộ bị bắt vào Hình bộ, mặc dù về sau không biết vì sao lại được thả ra, nhưng từ đầu đến cuối bệ hạ đều không nhúng tay vào.

Điều này nói lên cái gì?

Nói lên khả năng Lý Mộ thất sủng rất có thể là thật.

Mấy ngày trước, khi tin tức Lý Mộ thất sủng lan truyền sôi sùng sục, trong số bọn họ có không ít người đều đang quan sát.

Dù sao thánh tâm khó dò, ai cũng không biết Lý Mộ thất sủng là thật hay giả, nếu tin tức sai, bọn họ xúc động ra tay với Lý Mộ, chọc giận bệ hạ, chẳng phải là tự tìm đường chết?

Tất cả mọi người đang đợi, chờ kẻ đầu tiên ra tay thăm dò.

Không ngờ thực sự có người không nhịn được như vậy, mới có mấy ngày liền không kịp chờ đợi muốn động đến Lý Mộ.

Cái này vừa vặn cho bọn họ cơ hội kiểm chứng.

Hôm qua Lý Mộ mặc dù đi ra từ Hình bộ, nhưng tựa hồ là thông qua phương thức nào đó tự chứng minh trong sạch, mà bệ hạ đối với những gì hắn gặp phải cũng không có biểu thị gì.

Điều này đã phát ra một tín hiệu mãnh liệt cho đám người.

Nếu lại có người thông qua thăm dò chứng minh bệ hạ đã không quan tâm Lý Mộ nữa, không quá một tháng, hắn liền sẽ bị xóa tên khỏi Thần Đô, vĩnh viễn không còn xuất hiện trước mắt mọi người nữa...

Đề xuất Tiên Hiệp: Kiếm Lai [Dịch]
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN