Chương 796: Thiên Đế Ngọc Tù

Chương 796: Thiên Đế Ngục Tù

Trời đất ảm đạm, gió tanh mưa máu, mây đen cuồn cuộn như vạn tuế ma triều dâng lên, che khuất ánh sáng nhật nguyệt. Giữa cõi hư không, một tòa ngục tối cổ kính hiện ra, toả ra hơi thở đáng sợ thấu xương, tựa như cổ khẩu mồm sâu không đáy của Cửu U, sẵn sàng nuốt chửng vạn vật.

Đây chính là Thiên Đế Ngục Tù – nơi lưu đày những tồn tại nghịch thiên, khống chế bởi bảy tầng phong ấn do chính tay Thiên Đế thi triển, khóa chặt thần hồn, phong bế nguyên anh, ngay cả hồn phi phách tán cũng không thể thoát ly.

Trong tiếng gầm rung trời, một đạo thân ảnh bị xiềng xích bằng kim loại ánh huyết đen kịt lôi tới cửa ngục. Tà Vô Nguyệt, tóc rối bù, áo bào rách rưới, ánh mắt vẫn kiên cường như kiếm, nhìn thẳng về phía trước, không chút sợ hãi.

"Chưa từng quỳ ai, nay cũng chẳng quỳ!"

Giọng nói lạnh như băng, vang vọng khắp tinh không. Một đạo ý chí kiêu ngạo, dẫu bị phong ấn, dẫu thể xác nát tan, vẫn không chịu khuất phục.

Cánh cửa ngục nặng nề từ từ mở ra, khe hở hiện ra luồng hắc khí quỷ dị, cuốn lấy thân hình hắn kéo vào bên trong. Trong khoảnh khắc biến mất, đôi mắt Tà Vô Nguyệt lóe lên tinh quang, tựa như lưu lại một tia hi vọng ở cuối bóng tối.

Thiên Đế Ngục Tù khép lại, vang dội một tiếng nổ trầm đục, như báo hiệu một thời đại nghịch loạn chính thức bắt đầu.

Đề xuất Voz: Ngày Ấy Ở Hiện Tại
BÌNH LUẬN