Chương 16: Một Món Ám Khí (3)
Ngắt một chiếc lá cây phóng ra, chỉ bay xa hơn một thước đã không cách nào duy trì trạng thái xoay tròn. Bởi vì bản thân chiếc lá vốn không đủ cứng rắn, vừa rời khỏi ngón tay, nội lực Huyền Thiên Công của Đường Tam cũng tự động tiêu tán.
"Công lực vẫn còn quá yếu." Đường Tam bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người trở về. Hôm nay là ngày hắn chính thức rời thôn, lần sau trở lại đỉnh núi này, không biết phải đến khi nào.
Bàn chân vừa chạm đất, bắp chân phát lực, Đường Tam liền thi triển Quỷ Ảnh Mê Tung, lao thẳng xuống chân núi.
Trong gian bếp quen thuộc, đây là lần cuối cùng nấu cho cha một bữa cơm, Đường Tam đương nhiên không hề lười biếng. Thấy củi trong lò vẫn còn đỏ lửa, hắn đổ thêm chút nước vào ấm, như vậy khi cha tỉnh dậy sẽ có nước nóng để uống.
Lão Kiệt Khắc đã tới. Có lẽ vì sắp đến Nặc Đinh thành, hôm nay lão đặc biệt mặc một bộ quần áo mới, trông lại thêm vài phần quắc thước.
"Tiểu Tam, đi thôi, kẻo cha ngươi lại bắt con quay về." Lão Kiệt Khắc lên tiếng thúc giục.
Đường Tam vội ra hiệu im lặng với lão Kiệt Khắc: "Gia gia, ngài nói nhỏ một chút. Cha không thích nhất là bị người khác làm phiền khi đang ngủ." Vừa nói, hắn vừa rút trong lò ra một mẩu than củi, viết vài chữ lên nền đất. Xong xuôi, hắn quay đầu lưu luyến nhìn thoáng qua cửa phòng của cha, lúc này mới xách túi hành lý lên, lặng lẽ cùng lão Kiệt Khắc rời đi.
Đối với chữ viết của thế giới này, Đường Tam biết không nhiều lắm. Hầu hết là do hắn tình cờ học lỏm được khi lão sư trong thôn dạy chữ cho bọn trẻ. Dù sao cũng đã sống qua một đời, nên hắn vẫn nắm được một vài con chữ cơ bản.
Màn cửa được nhấc lên, một thân ảnh cao lớn từ trong phòng bước ra. Trong mắt Đường Hạo không có một chút buồn ngủ nào. Khi y đi tới cửa, vẫn còn có thể nhìn thấy bóng lưng của lão Kiệt Khắc và thân hình gầy gò của Đường Tam.
Đường Hạo không nhúc nhích, mãi cho đến khi bóng dáng Đường Tam và thôn trưởng Kiệt Khắc khuất hẳn, y vẫn ngây ngốc đứng trước cửa một hồi lâu.
Phảng phất nhớ tới chuyện gì, Đường Hạo đột nhiên xoay người trở vào phòng rèn, cúi xuống nhìn những dòng chữ Đường Tam để lại trên đất.
Nội dung rất đơn giản, chỉ có hai câu: "Cha, con đi với Kiệt Khắc gia gia đây. Cha ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe, uống ít rượu thôi. Nước trong ấm, cha nhớ uống nhé."
Ánh mắt từ dòng chữ dưới đất chuyển sang chiếc ấm nước bên cạnh, Đường Hạo mạnh mẽ bước tới, hai tay trực tiếp bưng ấm nước lên dốc thẳng vào miệng. Bởi vì Đường Tam vừa mới cho thêm nước nên nước trong ấm vẫn chưa sôi, nhưng Đường Hạo cũng chẳng hề để tâm, cứ thế cầm ấm nước tu ừng ực. Chẳng biết từ lúc nào, trong mắt y đã phủ một tầng hơi nước.
Trên đường đi, Đường Tam lặng lẽ theo sau lão Kiệt Khắc, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía thôn trang.
"Tiểu Tam, không nỡ xa thôn hay không nỡ xa người cha tửu quỷ của con?" Kiệt Khắc xoa đầu Đường Tam, mỉm cười hỏi.
"Cả hai đều có một chút ạ." Đường Tam thấp giọng trả lời.
Kiệt Khắc mỉm cười nói: "So với mấy đứa cháu của ta, con quả là một đứa trẻ hiểu chuyện hơn chúng rất nhiều. Nếu con là cháu của ta thì tốt biết bao. Đường Hạo, cái tên tửu quỷ đó thật sự quá may mắn. Đừng nghĩ nhiều nữa, bên ngoài là trời cao đất rộng, đến học viện con sẽ quen biết thêm nhiều bạn bè, học được nhiều kiến thức hơn. Chờ con có được danh hiệu Hồn Sư, quốc gia mỗi tháng đều sẽ phát tiền trợ cấp, đến lúc đó cuộc sống gia đình con cũng sẽ tốt hơn một chút."
Dù sao Đường Tam cũng là người sống lại lần thứ hai, nghe lão Kiệt Khắc nói vậy, tâm tình cũng dần ổn định trở lại. Trong lòng hắn không nén nổi khát vọng đối với thế giới bên ngoài, bèn hỏi: "Kiệt Khắc gia gia, ngài có thể kể cho con nghe về học viện được không ạ? Đó rốt cuộc là nơi như thế nào?"
Kiệt Khắc mỉm cười đáp: "Học viện đương nhiên là nơi để học tập. Mặc dù ta cũng chưa từng đến đó, nhưng cũng biết đôi chút. Thôn chúng ta mỗi năm đều có một suất công độc sinh, nhưng đã nhiều năm rồi không có đứa trẻ nào đi học. Điều kiện ưu đãi dành cho công độc sinh rất nhiều, như được miễn học phí và phí ăn ở, chỉ cần tự lo tiền ăn là đủ. Con có thể làm một chút việc đơn giản trong học viện để đổi lấy thức ăn, ví dụ như dọn dẹp phòng học hay những việc tương tự. Nói chung, công độc sinh ở học viện gần như là miễn phí, chứ nếu phải đóng học phí, người nghèo như chúng ta làm sao gánh nổi."
Đường Tam nói: "Cha bảo con đến học viện rồi thì tìm một lò rèn để làm công."
"Con á? Đến lò rèn làm công? Thật là chuyện nực cười! Ta thấy Đường Hạo đúng là điên rồi." Lão Kiệt Khắc tức giận nói: "Con mới bao nhiêu tuổi, còn chưa cao bằng cái búa rèn. Có lò rèn nào chịu nhận một đứa trẻ như con làm công chứ, huống hồ làm thợ rèn cũng chẳng kiếm được bao nhiêu. Con chỉ cần học tập cho tốt ở học viện là đủ rồi."
"Có điều, nếu như con có thành tựu ở học viện, thì nên bảo người cha tửu quỷ của con để dành cho con một ít tiền. Sau này lên Trung cấp Hồn Sư học viện sẽ không còn suất công độc sinh nữa, khi đó phải tốn không ít tiền mới có thể đi học, mà tiền trợ cấp thì còn xa mới đủ."
Bởi vì Đường Tam là Tiên Thiên Mãn Hồn Lực, trong mắt lão Kiệt Khắc, hắn đã chắc chắn trở thành Hồn Sư.
Đường Tam nghi hoặc nhìn lão Kiệt Khắc, hỏi: "Còn có Trung cấp Hồn Sư học viện nữa sao ạ? Có gì khác với Sơ cấp Hồn Sư học viện không? Đều là học viện thì chắc là cùng dạy kiến thức về Hồn Sư phải không ạ?"
Lão Kiệt Khắc rất kiên nhẫn giải thích: "Đương nhiên là không giống. Sơ cấp Hồn Sư học viện chỉ dạy những kiến thức cơ bản và một chút văn hóa bắt buộc. Trẻ em sau khi Võ Hồn thức tỉnh sẽ trở thành học viên của học viện, học trong sáu năm. Sau khi đến mười hai tuổi, nếu không có tiền đồ gì thì cũng chỉ là một Hồn Sư bình thường. Nhưng nếu tiềm lực không tồi, đại bộ phận sẽ lựa chọn vào Trung cấp Hồn Sư học viện để tiến tu, học đến mười tám tuổi. Trung cấp Hồn Sư học viện dạy những kiến thức cao siêu hơn, nhưng độ khó trong học tập cũng tăng lên rất nhiều. Nếu không thể đạt được yêu cầu của học viện sẽ không có cách nào thuận lợi tốt nghiệp, điểm này hoàn toàn khác biệt với Sơ cấp Hồn Sư học viện."
Đề xuất Tiên Hiệp: Kiếm Lai [Dịch]