Chương 98: Thừa Nhạ

Tại Ô Thản Thành, cuộc chiến thương trường giữa hai đại gia tộc cuối cùng cũng ngã ngũ. Tiêu gia giành được thắng lợi, còn Gia Liệt gia tộc thảm bại, thế lực nhanh chóng co cụm, khó lòng khôi phục lại được phong quang xưa kia.

Quá trình tranh đoạt của hai đại gia tộc, sau khi được bàn tán một thời gian ở Ô Thản Thành, cũng dần chìm vào quá khứ. Ánh mắt của mọi người giờ đây đều hướng về một sự kiện trọng đại mới: đợt tuyển sinh của học viện Già Nam.

Là một trong những học viện cao cấp danh tiếng bậc nhất trên Đấu Khí Đại Lục, học viện Già Nam gần như là ước mơ của tất cả thanh niên. Chỉ cần có thể bước chân vào học viện, tiền đồ sau này gần như sẽ là một con đường bằng phẳng, không những có thể áo gấm về làng, mà còn trở thành đối tượng tranh giành của các thế lực lớn.

Học viện Già Nam tọa lạc tại khu vực giao thoa giữa đế quốc Gia Mã và hai đế quốc khác. Tại nơi này, học viện Già Nam nghiễm nhiên trở thành một tiểu quốc gia. Theo lẽ thường, một thế lực trung lập nằm giữa vòng vây của ba đại đế quốc ắt hẳn sẽ không được yên ổn bỏ qua, bởi họ không thể đảm bảo thế lực này sẽ không bị đối thủ của mình lôi kéo, gây ra nguy cơ cho nền quốc phòng của đế quốc.

Đương nhiên, điều đó chỉ xảy ra với những thế lực yếu kém. Đối với một thế lực có thực lực đủ để đối chọi với cả ba đại đế quốc, họ ngược lại đành phải dẹp bỏ mọi ý đồ, để mặc cho học viện Già Nam như một con cự long chiếm cứ vùng biên giới, không ai dám trêu vào.

Trải qua nhiều năm phát triển, học viện Già Nam giờ đây đã trở thành học viện cao cấp lừng danh khắp Đấu Khí Đại Lục. Hơn nữa, mối quan hệ ngầm với hoàng thất của cả ba đế quốc cũng khiến thanh danh của học viện ngày càng vang dội trong lòng dân chúng.

Thế “thủy hỏa bất dung” của ba đại đế quốc có thể duy trì hòa bình trong gần trăm năm nay, phần lớn nguyên nhân là do sự kiềm chế ngầm từ học viện Già Nam.

Với vô số yếu tố thuận lợi như vậy, uy danh của học viện Già Nam tại ba đại đế quốc ngày càng cường thịnh. Mỗi năm, học viện đều cử đi một lượng lớn đạo sư, đến các nơi trong ba đế quốc để thu nhận những đệ tử có thiên phú tu luyện xuất sắc.

Đối với hành động này của học viện Già Nam, hoàng thất ba đại đế quốc đều không hẹn mà cùng nhất trí đồng thuận. Dù sao học viện cũng không phải tông phái, không có sự ràng buộc quá lớn. Sau khi tốt nghiệp, đại bộ phận học viên đều lựa chọn quay về quốc gia của mình. Đối với cơ hội gián tiếp làm tăng thực lực quốc gia như thế này, hoàng thất ba đế quốc nếu đầu óc không quá ngu dốt, tự nhiên sẽ không từ chối.

Vài ngày tới, đạo sư tuyển sinh của học viện Già Nam sẽ đến Ô Thản Thành, vì vậy mọi sự chú ý trước đây dồn vào cuộc chiến giữa hai đại gia tộc nay đều chuyển sang sự kiện này. Chính điều đó đã khiến Tiêu Viêm, người gần đây luôn bị vây trong sự chú ý, lặng lẽ thở phào một hơi.

Học viện Già Nam tuyển sinh, điều trọng yếu nhất chính là thiên phú tu luyện. Dù có thân phận địa vị mà thiên phú không đủ, thì cũng khó mà vào được. Đương nhiên, điều này không phải là tuyệt đối. Nếu sau lưng ngươi có một thế lực to lớn làm chỗ dựa, cộng thêm việc ngươi bỏ ra một khoản học phí khổng lồ cống hiến cho học viện, Già Nam học viện cũng sẽ không từ chối thu nhận.

Bởi vì học viện Già Nam tuyển sinh không nhìn vào địa vị, cho nên hiện tại trong Ô Thản Thành, tất cả thiếu niên trẻ tuổi, bất kể là kẻ ăn mày hay phường trộm cắp vặt, trong lòng đều tràn ngập mong chờ ngày đạo sư tuyển sinh đến. Chỉ cần họ may mắn vượt qua kiểm tra, sau này sẽ có thể thoát ly khỏi nghề nghiệp đê tiện trước kia mà trở thành một Đấu Giả được người đời tôn trọng.

Dưới bầu không khí sôi sục này, Ô Thản Thành quả thực còn náo nhiệt hơn cả ngày lễ tết. Mỗi ngày khi cổng thành mở ra, đều có vô số ánh mắt chăm chú dõi theo.

So với sự chờ đợi trong lòng của người khác, Tiêu Viêm hiện nay lại cực kỳ bận rộn. Bởi vì sắp phải đi xa, cho nên khoảng thời gian này hắn gần như liều mạng luyện chế chữa thương dược. Nhìn bộ dáng liều mạng của Tiêu Viêm, Dược Lão cảm thấy đau lòng, cũng chỉ bất đắc dĩ ra tay giúp đỡ hắn một phen. Với sự trợ giúp của Dược Lão, một luyện dược sư không biết đã đạt đến cấp bậc nào, rất nhiều thành phẩm chữa thương dược gần như cuồn cuộn không dứt được đưa vào kho hàng của Tiêu gia. Dựa theo số lượng bây giờ, chỉ cần Tiêu gia buôn bán có điều tiết, cũng đủ để họ tiêu thụ trong một năm mà không cạn kiệt. Nhìn đống chữa thương dược này, e rằng món lợi nhuận khổng lồ thu được sẽ khiến không ít người phải đỏ mắt.

Việc luyện dược với cường độ cao mặc dù khiến Tiêu Viêm cực kỳ mệt mỏi, nhưng lại làm cho hắn đối với sự khống chế đấu khí trong cơ thể ngày càng thuần thục. Khả năng điều khiển nhiệt độ của hỏa diễm cũng ngày càng điêu luyện. Sự tiến bộ này khiến Dược Lão luôn miệng khen ngợi. Hiện tại, khi luyện chế Ngưng Huyết Tán, xác suất thành công của Tiêu Viêm đã đạt tới sáu phần. Xác suất thành công như vậy chỉ có nhị phẩm luyện dược sư với kinh nghiệm phong phú mới có thể đạt được.

Song song với sự tinh tiến trong luyện dược, thực lực của bản thân Tiêu Viêm dưới sự phụ trợ của một ít linh dịch do Dược Lão điều chế cũng chậm rãi tăng lên. Sau lần cuối cùng luyện chế chữa thương dược xong, trong một lần tu luyện, đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm ngưng tụ, thuận theo tự nhiên như nước chảy thành sông, sau đó thế như chẻ tre tiến vào cấp bậc tứ tinh Đấu Giả.

Đối với thu hoạch ngoài ý liệu này, Tiêu Viêm trong lòng tràn đầy vui mừng. Xem ra việc luyện dược với cường độ cao đối với việc tăng lên thực lực cũng có hiệu quả phụ trợ không tồi.

Đương nhiên, luyện dược mặc dù có chút hiệu quả tăng cường, nhưng dù sao cũng quá mức tiêu hao tinh lực. Khi nhóm dược liệu cuối cùng được luyện chế xong, Dược Lão liền ngăn hắn lại. Nhìn thần sắc nghiêm khắc của Dược Lão cùng với vẻ lo lắng cho mình, Tiêu Viêm cũng không kiên trì nữa. Vì vậy khi hắn trở về phòng ngủ một giấc, cuộc sống lại một lần nữa trở nên nhàn hạ.

Chậm rãi dạo bước trong gia tộc, nhìn thấy sân huấn luyện trở nên chật chội, Tiêu Viêm thật có chút bất đắc dĩ.

Giữa sân, không ít tộc nhân trẻ tuổi mồ hôi đổ như mưa mà khổ tu. Những người này đều đang tranh thủ mấy ngày cuối cùng để tu luyện, hy vọng có thể giúp mình có đủ tư cách tiến vào học viện Già Nam.

Đứng ở bên ngoài sân huấn luyện, Tiêu Viêm hờ hững nhìn vào trong sân, sau đó nhàm chán xoay người rời đi. Đối với những kẻ bình thường không chịu tu luyện, bây giờ nước đến chân mới nhảy, hắn cũng không có chút nào đồng tình. Chính hắn từ khi hồi phục lại thiên phú tu luyện cũng không có lúc nào xao lãng việc tập luyện. Thiên phú đã không cao, lại còn thích ỷ vào thế lực gia tộc đi trêu hoa ghẹo nguyệt, hành động như vậy làm cho Tiêu Viêm trong lòng đối với bọn họ không có chút hảo cảm nào.

Giới hạn tuyển sinh của học viện Già Nam không thấp, trước mười tám tuổi phải đạt tới bát đoạn đấu khí. Điều kiện ngặt nghèo này đã làm tan biến giấc mơ của không ít người. Đương nhiên, với con mắt của Tiêu Viêm, trong sân huấn luyện hiện tại, số người đạt điều kiện sẽ không vượt quá hai người.

Hai tay ôm sau gáy, Tiêu Viêm gạt những người đó ra khỏi tâm trí. Bọn họ cuối cùng có thể vào được mấy người cũng không khiến hắn quan tâm. Lắc lắc đầu, Tiêu Viêm rẽ vào một con đường nhỏ, tiến vào hậu hoa viên, liền thấy một bóng lưng quen thuộc đang đứng giữa một rừng hoa mỹ lệ, trông qua cực kỳ xinh đẹp.

Híp mắt lại nhìn đường cong hoàn mỹ trên bóng lưng kia, khuôn mặt Tiêu Viêm hiện lên nét nhu hòa, khẽ cười rồi chậm rãi hướng về phía thanh y thiếu nữ đang ngẩn người đứng đó.

“Tiêu Viêm ca ca, huynh… huynh sắp đi sao?” Còn chưa lại gần thiếu nữ, một âm thanh buồn bã đã truyền vào tai Tiêu Viêm.

Bước chân dừng lại, Tiêu Viêm bất đắc dĩ gật đầu, chậm rãi tiến về phía trước, đứng song song cùng Huân Nhi. Quay đầu nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo có chút ảm đạm, hắn mỉm cười vươn tay, khẽ xoa đầu Huân Nhi, cảm nhận một tia thanh lương dễ chịu truyền đến khiến hắn có chút say lòng.

“Huynh không vào học viện Già Nam sao?” Tùy ý để Tiêu Viêm thân mật xoa đầu, ngoại trừ hắn ra cũng không có một nam tử nào được phép đụng chạm, Huân Nhi nhẹ giọng hỏi.

“Ừm.” Gật đầu, Tiêu Viêm khẽ cười nói: “Ta có chuyện mình phải làm.”

“Là vì Nạp Lan Yên Nhiên sao?” Đôi mắt linh động thoáng lóe lên một tia lãnh ý, Huân Nhi khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, thấp giọng nói.

Bàn tay đang xoa đầu Huân Nhi khẽ dừng lại, Tiêu Viêm thản nhiên cười nói: “Năm đó có bao nhiêu người chứng kiến ước định, ta sao có thể thất ước? Nếu làm vậy, ngay cả muội cũng sẽ xem thường ta.”

Đôi mày liễu của Huân Nhi khẽ nhíu lại, nàng thở dài một hơi, thanh âm lẩm bẩm nhỏ đến mức chỉ có mình nàng nghe thấy: “Biết vậy lúc đó không nên để nàng ta còn sống quay về.”

“Ân, yên tâm đi, chờ giải quyết xong chuyện này, ta sẽ đến học viện Già Nam tìm muội. Ừm… nhiều lắm là một năm rưỡi, không, một năm…” Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Huân Nhi lộ ra vẻ sầu khổ, Tiêu Viêm vội vàng cười sửa lời.

“Tiêu Viêm ca ca, kỳ thật… huynh đi cùng Huân Nhi, Huân Nhi cũng có cách giúp huynh đánh bại Nạp Lan Yên Nhiên vào ngày ước hẹn.” Cắn đôi môi nhỏ, trầm ngâm một hồi lâu, Huân Nhi đột nhiên ngập ngừng nói.

Cười khổ một tiếng, Tiêu Viêm lắc đầu, có chút tự giễu thở dài: “Nha đầu ngươi đôi khi nói ra những lời quả thực làm ta có điểm hổ thẹn.”

“Ta biết Tiêu Viêm ca ca sẽ không cho rằng ta là yêu tinh.” Huân Nhi mỉm cười ngọt ngào nói.

Nhẹ giọng cười, Tiêu Viêm khẽ lắc đầu, ngửa mặt lên trời thở dài một hơi, cười nói: “Yên tâm đi, ta có lòng tin, một năm sau, tại Vân Lam Tông, quyết chiến Nạp Lan Yên Nhiên!”

Nhìn Tiêu Viêm đột nhiên nổi lên hào khí ngút trời, Huân Nhi bất đắc dĩ lắc đầu. Nàng vừa muốn mở miệng khuyên bảo lần nữa thì Tiêu Viêm đột nhiên xoay người, hai tay dang rộng, ôm chặt lấy vòng eo nhỏ của Huân Nhi, hung hăng kéo nàng vào lòng.

Gió nhẹ thổi qua hoa viên, liễu xanh khẽ lay động. Thiếu niên ôm chặt thiếu nữ, thân thể hai người hoàn mỹ kết hợp, không còn phân biệt được.

Bị Tiêu Viêm bất thình lình ôm vào lòng, khuôn mặt nhỏ của Huân Nhi đỏ bừng lên, nàng yếu ớt giãy giụa, sau đó ngượng ngùng dừng lại, khuôn mặt thoáng hiện lên một tầng ráng đỏ mê người.

“Huân Nhi, một năm sau, ta sẽ tới học viện Già Nam tìm ngươi, chờ ta.”

Vùi đầu vào ngực thiếu niên, cuối cùng thiếu nữ cũng chỉ biết khẽ gật đầu.

Đề xuất Voz: Ao nước tròn, cái giếng méo, cây thị vẹo, cây khế khòng khoeo
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN