Chương 1458: Warren Field

Sự cô độc sẽ hủy hoại một con người, nhất là khi ngươi thân ở trên một chiếc phương chu lưu vong đầy thương tích, bay mãi trong bóng đêm vô tận. Loại cô độc này sẽ bị phóng đại gấp đôi: Phế tích bên ngoài khu vực an toàn của phương chu, không gian hắc ám bên ngoài phi thuyền, khoang thuyền bất di bất dịch cùng máy chủ tàu mẹ cứng nhắc khô khan. Những thứ này có thể khiến ngay cả quân nhân có ý chí kiên định cũng gần như sụp đổ. Trừ trường sinh loại như Sứ đồ Hi Linh hoặc là thần minh, rất ít phàm nhân có thể đối mặt với năm tháng dài dằng dặc mà cô độc như thế. Ta tin tưởng vị chỉ huy Warren Field kia là một quân nhân được huấn luyện nghiêm chỉnh, hơn nữa thân là một thành viên quân chư hầu của Cũ Đế quốc, hắn hẳn có phẩm chất ngoan cường và dũng cảm, nhưng những thứ này đều không thể giúp hắn chống nổi năm tháng thứ 12 —— mặc dù điều này thật đáng tiếc, nhưng những ghi chép chúng ta tìm được cho thấy tia lý trí cuối cùng của hắn đã biến mất vào năm thứ 12.

Bất quá hết thảy còn không thể nắp quan định luận, sâu trong khu làm việc còn có một số gian phòng chưa tìm, ở đó có lẽ có tư liệu lưu lại trong thời gian cuối đời của Warren Field. Cho dù ở vào trạng thái điên cuồng, vị chỉ huy tinh hạm này vẫn dưới sự điều khiển của bản năng không ngừng khắc lên vách tường và thiết bị những sự việc có ý nghĩa trọng đại đối với hắn. Mặc dù trong những văn tự kia có đoạn lớn hồ ngôn loạn ngữ, nhưng nếu nghiêm túc chải vuốt lại thì chúng ta vẫn có thể tìm được thông tin tình báo liên quan đến con tàu ma này. Tối thiểu căn cứ vào những tài liệu tìm được trước mắt, chúng ta đã có thể xác định công dụng của chiếc tàu này không phải sao?

Các gian phòng của khu làm việc lần lượt bị mở ra, trong đó hơn một nửa cửa phòng ở trạng thái khóa kín, cần Sandra cưỡng ép cắt mở, nhưng một nửa gian phòng khác có thể rất dễ dàng đi vào: Cửa đều không khóa. Cái này cũng bình thường, dù sao thuyền viên sống ở đây lúc trước chỉ có một người, có khóa cửa hay không thực tế không có ý nghĩa gì. Tiểu quạ đen thả tất cả thể phân liệt của mình ra, những tiểu gia hỏa tốc độ cực nhanh lại cơ linh kia mặc dù không biết chữ lắm (mẫu thể của các nàng còn chưa nhận hết mặt chữ), cũng đã biết những đoạn ký hiệu lớn khắc trên tường chính là thứ chúng ta muốn tìm. Các nàng ríu ra ríu rít tìm ở phía trước, chúng ta theo sau ghi chép, càng ngày càng nhiều tư liệu hiện ra trước mặt ta cùng Sandra. Đại bộ phận có ý nghĩa là nhật ký trước khi lão Warren bị điên:

"Nhật ký Warren Field, ngày thứ 96, tựa hồ hơi quen thuộc loại cuộc sống này, làm việc và nghỉ ngơi có quy luật, ăn uống có quy luật, làm việc cùng vận động có quy luật. Trừ việc không thể giao lưu cùng người khác và không thể ra cửa dạo phố, còn lại hết thảy đều không khác gì so với trước kia, sinh hoạt quân nhân vốn chính là đơn điệu khô khan như vậy. Nhưng vẫn hi vọng nơi này có thể có chút giải trí thú vị hơn. Người thiết kế phi thuyền —— có lẽ không nên phê phán bọn họ, nhưng bọn họ xác thực không đủ hiểu rõ phàm nhân. Phòng giải trí của chiếc tàu này cơ hồ là chuyện tiếu lâm, bọn họ chỉ là lâm thời thiết kế gian phòng như thế căn cứ vào logic 'phàm nhân cần giải trí', nhưng không bỏ vào bên trong bất luận thứ gì ta cảm thấy hứng thú. Xem ra phải tự mình nghĩ cách tìm chút niềm vui."

"Nhật ký Warren Field, ngày thứ 123, hôm nay nửa ngày thời gian đều nói chuyện phiếm cùng máy chủ tàu mẹ. Cái thứ cứng nhắc này tựa hồ đúng là có nhân cách, nhưng là phương thức tư duy của Sứ đồ Hi Linh, trong mắt của ta gần như máy móc. Ta vốn vẫn luôn không thích cái cô nàng này lắm, hôm nay lại có chút biến hóa, bởi vì ta đột nhiên ý thức được, người duy nhất trên chiếc tàu này có thể cùng mình nói chuyện giống như cũng chỉ có cái VN này. Chiếc tàu ở trạng thái yên lặng này chỉ chuẩn bị tận khả năng ít VN nhất, máy chủ tàu mẹ là kẻ thông minh nhất có thể tìm tới ở đây. Cùng máy chủ tàu mẹ trò chuyện về nhiệm vụ lần này, đào vong, tìm kiếm người sống sót khác, trao đổi thông tin không thể phát ra ngoài sau đại tai nạn cùng người sống sót khác... Công việc ý nghĩa không lớn, nhưng nhất định phải hoàn thành. Máy chủ tàu mẹ từ đầu đến cuối cứ cường điệu tầm quan trọng của nhiệm vụ này, vẫn đáng ghét y như trước, nhưng tối thiểu cũng có cái để nói chuyện phiếm giải buồn."

"Nhật ký Warren Field, ngày thứ 150, lại một ngày không có việc gì làm. Dựa theo thói quen trên mặt đất cho mình nghỉ vài ngày, nhưng lại không biết nghỉ có ý nghĩa gì. Cùng máy chủ tàu mẹ trò chuyện một chút về cơ cấu phi thuyền, nhưng không nắm được trọng điểm. Hiện tại ta đã quen dùng 'cô ấy' để xưng hô cái VN kia, mặc dù máy chủ tàu mẹ tuyên bố mình không có giới tính, nhưng ta cảm thấy coi cô ấy như một nữ tính tựa hồ có thể làm cho mình dễ chịu một điểm. Chính là như thế, như vậy ta liền có lý do chịu đựng những đề nghị sức khỏe và nhắc nhở làm việc và nghỉ ngơi càng ngày càng tấp nập của cổ. Ta không có bệnh, cũng không có vấn đề tâm lý gì, vì sao cỗ máy này cứ mỗi ngày cảnh cáo ta giảm bớt thu nạp đồ uống có tính kích thích chứ?"

Chúng ta kiểm tra từng phòng một, vừa tập hợp những ghi chép này lại, vừa chỉnh lý những tư liệu có giá trị trong đó vào thiết bị đầu cuối dữ liệu dựa theo thời gian trước sau. Tất cả tư liệu nhìn qua đều phù hợp một quy luật: Ghi chép có ngày tháng là lưu lại trong 12 năm đầu, ghi chép hồ ngôn loạn ngữ là lưu lại về sau. Nhưng ngay khi chúng ta cho là suy đoán của mình về Warren Field không có vấn đề, một trang nhật ký ngoài ý liệu xuất hiện: Nó được khắc tại một góc không bắt mắt nào đó bên trong căn phòng trông giống phòng máy, bên trên có ngày tháng trật tự rõ ràng:

"Nhật ký Warren Field, ngày thứ 6000, một con số tuyệt đối đáng kỷ niệm. Ta rốt cục ý thức được xảy ra chuyện gì, những sự việc phát sinh trước ngày hôm nay quả thực là một cơn ác mộng, ta cơ hồ hủy hoại chính mình, nhưng tin tức tốt là rốt cục đã gượng dậy được. Có lẽ nên cảm ơn bộ máy chủ tàu mẹ lải nhải kia, đề nghị sức khỏe âm lượng cao liên tục 3 ngày 3 đêm của cô ấy khiến ta không cách nào tiếp tục say mê trong trạng thái điên cuồng. Nhất định phải chải vuốt lại tư tưởng của mình, tìm được thủ đoạn hữu hiệu tránh lần nữa tiến vào trạng thái điên cuồng này. Warren, ngươi nhất định phải chịu đựng, ngươi là người Beikana ưu tú nhất, ngươi nên hoàn thành nhiệm vụ này một cách thể diện và cứng cỏi! Ngươi không phải vì để người nào biết chiến công của ngươi, mà là vì hoàn thành sứ mệnh quân nhân mới đứng tại chiếc phi thuyền này, hãy nhớ kỹ điểm này, nhớ kỹ điểm này, nhớ kỹ điểm này, nhớ kỹ điểm này, nhớ kỹ điểm này!"

Nhìn thấy trang nhật ký này khiến ta cùng Sandra hai mặt nhìn nhau, Lilina ở bên cạnh cũng một mặt không thể tưởng tượng nổi: "Tên này... vậy mà tự mình gượng dậy được? Quả nhiên mô hình tâm lý không giống người Trái Đất lắm..."

"Còn có công lao của bộ máy chủ tàu mẹ kia," Sandra thấp giọng nói, "Máy chủ tàu mẹ vẫn luôn nếm thử hiệp trợ nhân loại này bảo trì khỏe mạnh, nhưng cô ấy được thiết kế để khống chế chiếc phi thuyền này, cho nên không có phương diện cơ năng nào khác. Thời gian Warren Field phát điên xem ra kéo dài hơn 3 năm, máy chủ tàu mẹ trong lúc đó hẳn là vẫn luôn nếm thử đánh thức hắn trở lại... Bất quá ngoại trừ việc để người máy chữa bệnh đánh cho một trận ra thì cô ấy từ đầu đến cuối không nghĩ ra biện pháp thích hợp hơn."

"Nếu như có thể tìm tới bộ máy chủ kia thì tốt," ta nhìn bốn phía, trên lý luận thiết bị đầu cuối của máy chủ tàu mẹ hẳn là trải rộng tất cả khoang phi thuyền, nhưng ở đây căn bản nghe không được giọng nói của bộ máy chủ kia, "Chúng ta đã tiến vào thời gian lâu như vậy, máy chủ tàu mẹ đều không có phản ứng, có thể hay không đã chết máy?"

"Có khả năng, hệ thống dẫn đường của tàu ma có lẽ tách biệt với máy chủ tàu mẹ, phương thức di chuyển xuất quỷ nhập thần hiện tại của nó có lẽ cũng có liên quan đến việc máy chủ tàu mẹ ngừng hoạt động," Sandra tán đồng gật đầu, "Cần phải nghĩ cách tìm được phòng máy chủ, khởi động lại máy chủ nơi đó liền có thể biết càng nhiều thứ. Bất quá nhật ký nhân loại này để lại đến bây giờ đều không đề cập tới manh mối phòng máy chủ."

Khu cốt lõi phi thuyền có môi trường gây nhiễu cổ quái và cơ cấu kỳ lạ ngay cả Sandra đều nhìn không thấu, hơn nữa phòng máy chủ kia thậm chí có thể nằm ở dị không gian, cho nên chúng ta chỉ có thể gửi hi vọng vào việc tìm thấy phương pháp đi vào trong nhật ký của Warren Field. Đáng tiếc cho đến bây giờ mọi người còn chưa tìm được thứ liên quan.

Thế là chúng ta chỉ có thể tiếp tục chỉnh lý những trang nhật ký vỡ vụn ngày càng nhiều kia.

Trước mắt xem ra Warren Field sau khi khôi phục sự tỉnh táo, khu vực hoạt động chủ yếu đã chuyển từ khoang nghỉ ngơi và gian chế tạo thức ăn sang phòng quan trắc radar cùng hai cái phòng làm việc. Nhật ký sau ngày thứ 6000 cũng đều tập trung ở nơi này. Mặc dù số lượng nhật ký những ngày này ít hơn, nhưng chỉ cần tìm được trang đầu tiên, mấy trang khác rất nhanh liền lục tục được phát hiện. Chúng ta tìm thấy một số thứ càng thú vị hơn trên tường phòng quan trắc radar, tựa hồ chứng minh vị chỉ huy tinh hạm này cho dù khôi phục thanh tỉnh, cũng không thể hoàn toàn thoát khỏi ác mộng trong đầu mình:

"Nhật ký Warren Field, ngày thứ 6170, hôm nay phát sinh một chuyện đáng sợ, ta không biết làm sao... Ta tưởng rằng mình đã hoàn toàn quen thuộc hết thảy nơi này, quen thuộc một thân một mình làm việc ngẩn người và nói chuyện phiếm cùng giọng nói duy nhất ở đây, nhưng ta đột nhiên nghe thấy có một người khác nói chuyện bên tai mình! Đúng vậy, một người khác, trừ Warren Field cùng máy chủ tàu mẹ ra, trên chiếc tàu này có kẻ thanh tỉnh thứ 3! Hắn ở đâu? Đang chơi trốn tìm với ta sao? Hệ thống ngủ đông lại trục trặc lần nữa, lại đánh thức một tên đáng thương à? Có lẽ đây không phải chuyện xấu, ta có thêm một người bạn, hơnữa đây không phải lỗi của ta... Ta muốn tìm ra hắn!"

"Nhật ký Warren Field, ngày thứ 6172, không thu hoạch được gì. 'Người thứ 3' hai ngày nay vẫn luôn nói chuyện bên tai ta, hắn giống như ở ngay gian phòng bên cạnh, nhưng cái tên giảo hoạt kia từ đầu đến cuối có thể tìm tới điểm mù tầm mắt của ta, xem ra muốn bằng nỗ lực của mình tìm ra 'Người thứ 3' không quá dễ dàng. Đã cân nhắc qua việc kiểm tra tình huống đoạn khoang ngủ đông để phán đoán đến cùng là tên ghê tởm nào đã tỉnh lại, đồng thời đang mở loại trò đùa ác liệt này với ta, nhưng hệ thống ngủ đông vẫn trục trặc, khoang ngủ đông từ chối mở ra từ bên ngoài, ta đã rất nhiều năm không thấy những tên đang nằm kia. Lúc chiều ý đồ nhờ máy chủ tàu mẹ hỗ trợ, thế nhưng bị cự tuyệt, cái tên ngoan cố kia, cô ấy khăng khăng 'Người thứ 3' căn bản không tồn tại, đồng thời bảo ta từ bỏ loại nỗ lực vô ích này. Xem ra máy móc chính là máy móc, nguyên bản ta đã có chút thích cô ấy, nhưng hiện tại xem ra cái VN kia quả nhiên không giống con người."

"Nhật ký Warren Field, ngày thứ 6173, một ngày u ám."

"Máy chủ tàu mẹ là đúng, 'Người thứ 3' không tồn tại, hết thảy đều là ảo giác sinh ra bởi ốc luân đáng thương. Theo đề nghị của máy chủ tàu mẹ, ta tự giam mình trong khoang phong bế, dùng tổ bốn camera giám sát nhất cử nhất động của mình. Khi 'Người thứ 3' xuất hiện lần nữa và đàm luận cùng ta về ánh bình minh nơi cố hương, thì ra chính ta đang nói chuyện."

"Nhật ký Warren Field, ngày thứ 6176, tâm trạng rất không tốt, ta có thể sẽ lâm vào cơn điên cuồng mới, nhất định phải nghĩ cách xoay chuyển tình huống này. Đề nghị của máy chủ tàu mẹ là ta nên bồi dưỡng một sở thích có thể duy trì trên tinh hạm, nơi này có nguồn cung vật tư sung túc, hết thảy sở thích không có tính phá hoại đều có thể được thỏa mãn. Lần đầu tiên cảm thấy có lẽ đề nghị của cô nàng cứng nhắc này cũng có chút giá trị tham khảo: Mặc dù đề nghị của cô ấy vẫn là 'căn cứ vào logic', nhưng lần này nghe đáng tin cậy hơn nhiều, so phương án trị liệu đáng tin cậy hơn. Rất kỳ quái, máy chủ tàu mẹ lúc nào cũng xách loại đề nghị này? Không nên nghĩ nhiều như vậy, Warren, tỉnh lại, thử tìm chút việc làm trong mấy ngày nay đi."

Sau đó là một khoảng trống rất dài, chúng ta tìm nửa ngày cũng không phát hiện nhật ký trong khoảng thời gian từ ngày thứ 6000 đến ngày thứ 7000, cũng chính là thời gian ngắn ngủi sau năm thứ 16. Khoảng thời gian này Warren có khả năng lại đổi địa điểm mới để viết lời nhắn, đây là một thói quen chúng ta phát hiện ở vị chỉ huy tinh hạm này: Trong mỗi khoảng thời gian hắn sẽ có thói quen viết nhật ký tập trung tại một địa điểm cố định, khoảng thời gian này ngắn thì hơn mười ngày, lâu thì đạt tới một hai năm. Điều này ít nhiều khiến việc chỉnh lý tài liệu của chúng ta trở nên hơi dễ dàng một chút.

Cuối cùng chúng ta tìm được ghi chép có ngày tháng càng về sau tại một gian phòng trống rỗng không biết có tác dụng gì ở cuối hành lang, ngày tháng kia lập tức nhảy cóc rất nhiều:

"Nhật ký Warren Field, ngày thứ 8500. Thời gian rất lâu không viết nhật ký, đến mức đều quên thời gian, là hỏi thăm máy chủ tàu mẹ xong mới biết được ngày hôm nay. Khoảng thời gian này ở vào trạng thái chết lặng, nhưng ta cảm thấy đây ngược lại mới là trạng thái tốt nhất: Không có gì đáng vui, nhưng cũng sẽ không có gì uể oải. Thời gian như vậy khả năng ngột ngạt một chút, nhưng ít ra còn sống là tốt rồi, ngẫm lại những người không thể trốn thoát kia xem. Hơn nữa ta tìm được phương thức tự an ủi mới: Máy chủ tàu mẹ báo cáo tình huống hư hại của chiếc tàu này tồi tệ hơn dự tính, nó nguyên bản được thiết kế có thể vận hành mấy triệu năm, nhưng bây giờ máy chủ tàu mẹ đoán chừng nó chỉ có thể bay khoảng chừng mười vạn năm. Có lẽ cho đến trước khi phi thuyền giải thể cũng sẽ không gặp được người sống sót thứ hai, những người trong khoang ngủ đông kia có thể sẽ cứ như vậy không hay biết gì cùng phi thuyền biến mất tại vô tận hư không. Mà ta đây a, Warren may mắn, mặc dù đơn độc tỉnh lại, nhưng tối thiểu trước khi phi thuyền giải thể có thể hưởng thụ một khoảng thời gian cảm giác còn sống, tự do đi lại và hô hấp, kỳ thật cái này cũng không tệ."

"Nhật ký Warren Field, ngày thứ 8522. Lại một trang nhật ký dùng để ghi chép tâm trạng tốt. Hôm nay cả ngày đều chăm sóc vườn rau, vườn ươm năm nay của ta mọc không tệ. Nhớ tới đề nghị của máy chủ tàu mẹ mấy năm trước: bồi dưỡng một sở thích có thể duy trì trên tinh hạm, hiện tại xem ra đề nghị này thực sự là điểm thiên tài của cô nàng cứng nhắc kia. Hạt giống thực vật tìm được trong kho chứa hoàn toàn thích ứng thổ nhưỡng nhân tạo, ta hôm nay lại có thể ăn rau quả mới mẻ mình trồng ra —— mặc dù thức ăn do phi thuyền tổng hợp mùi vị cũng không tệ, nhưng đồ vật mình trồng ra có ý nghĩa khác. Ta mời máy chủ tàu mẹ cùng dùng bữa tối, canh rau quả tươi mới hầm, đương nhiên, cô nàng cứng nhắc kia nghĩa chính ngôn từ cự tuyệt, hơn nữa dùng một đống lớn luận chứng logic để thuyết minh vì sao cô ấy không thể ăn đồ vật, cô ấy luôn chăm chỉ như vậy, may mắn cô ấy chỉ là một cái VN."

"Nhật ký Warren Field, ngày thứ 8546. Chăm sóc vườn rau, ghi chép một chút dữ liệu, đi xem những cuốn phim nhựa cũ trong cơ sở dữ liệu, đây mới là cuộc sống. Không nghĩ tới tư liệu hình ảnh mang theo lúc trước chuẩn bị dùng cho tái thiết văn minh, hiện tại lại thành đồ tốt để giải trí. Thời gian điên khùng những năm trước thực sự là khó có thể tưởng tượng, nếu như khi đó ta ý thức được giá trị của việc 'chuyển hướng sự chú ý' thì tốt biết bao, đã có thể đỡ lãng phí rất nhiều năm thời gian. Máy chủ tàu mẹ nói cô ấy tìm được tư liệu hình ảnh đủ cho ta xem cả một đời, thật là một tên tri kỷ, đáng tiếc có chút ngơ ngác —— cổ tưởng những phim dạy học và công thức kia cũng là 'truyền thông giải trí', nhiệt tình đưa những thứ đó đến trước mặt ta, giống như chờ mong khích lệ vậy. Được rồi, chí ít động cơ của cô ấy không sai, chỉ là không biết lúc nào cái đầu kiểu Hi Linh kia của cô ấy mới có thể hiểu rõ cái gì gọi là 'giải trí'."

Sau đó lại là một khoảng thời gian trống rất dài, nhật ký gián đoạn, hoặc là chuyển dời đến đoạn khoang thuyền khác chúng ta còn chưa phát hiện. Warren Field thức tỉnh đã vượt qua 20 năm, người có trái tim phàm nhân bình thường này trong 20 năm đã trải qua một loạt biến hóa, hắn từng kiên cường lạc quan, lại từng dùng kỷ luật ước thúc mình, hắn từng dựa vào một loại đồ uống có tính kích thích nào đó tê liệt nội tâm, lại từng có thời gian ngắn lâm vào điên cuồng và cam chịu, hắn từng bị khốn trong ảo giác "Người thứ 3" do tâm thần phân liệt sinh ra, cuối cùng dưới sự giúp đỡ của máy chủ tàu mẹ lại giải thoát, hắn tựa hồ còn trồng ra hoa cỏ trên phi thuyền, đồng thời tìm được giải trí có thể làm cho mình đắm chìm trong đó.

Chúng ta vẫn chưa biết rõ hệ thống chiếc tàu này đến cùng xảy ra vấn đề ở đâu đến mức đánh thức Warren Field đơn độc, nhưng trước mắt xem ra vị sĩ quan phàm nhân này cuối cùng vẫn không tự hủy diệt trong sự cam chịu, đây có lẽ coi như chuyện tốt duy nhất.

Nếu như chủng tộc của Warren Field và nhân loại có chỉ số sinh lý không sai biệt lắm, như vậy hắn cũng đã là người qua tuổi trung niên: Chúng ta vẫn phải tìm thấy kết cục tuổi già cuối cùng của vị quan chỉ huy tinh hạm này mới được.

Lilina một mực chạy tới chạy lui cùng đám tiểu quạ đen tìm kiếm manh mối, lúc này đột nhiên có phát hiện, la to ở hành lang bên ngoài: "Lão đại lão đại! Chỗ này còn có một đoạn khoang thuyền!"

Ta cùng Sandra vội vàng đi ra ngoài, thấy con bé và tiểu quạ đen đang dùng sức đẩy một tấm kim loại ra khỏi vách tường hành lang hợp kim: Tấm kim loại này tựa hồ là một bộ phận của hành lang có thể biến hình, cũng không biết là năm đó Warren hay là máy chủ tàu mẹ thực hiện thao tác, nó vừa vặn chặn một đoạn khoang thuyền khác nằm dựa vào phía trong khu làm việc.

Chúng ta rốt cục tìm được ghi chép mới ở nơi này, nó khắc ngay trên tường hành lang:

"Nhật ký Warren Field, ngày thứ 30.000. Một thời gian tuyệt đối đáng kỷ niệm, một con số khổng lồ như thế: Ta tỉnh lại đã lâu như thế rồi sao, quả thực khiến người không thể tin được."

"Soi gương phát hiện mình đã già yếu, mấy ngày trước bị bệnh nặng, mặc dù được phòng điều trị cứu về, nhưng không biết lần sau phát bệnh là lúc nào, đại khái hết thảy đều sắp kết thúc rồi."

"Chiếc tàu này lúc thiết kế đã không hề suy nghĩ qua việc để một thuyền viên có thể sống sót vô thời hạn, đây chỉ là phi thuyền lưu vong xây dựng vội vàng, thiếu hụt thiết bị cải tạo sinh mệnh cần thiết: Dù cho có, chúng có lẽ cũng nằm ở khu bên ngoài đã triệt để báo phế. Hơn nữa người Beikana cũng không phải trường sinh loại, cho nên xem bộ dạng này là lúc chấp nhận sự thật."

"Lưu lại ghi chép này là bởi vì mấy ngày trước đã xảy ra một chuyện khiến người ta bất an, ta nghĩ mình cần thiết lưu lại chút văn tự, để nói rõ hướng đi cuối cùng của mình, cũng giải thích cho người tỉnh lại về sau vì sao ta lại đưa ra một số quyết định."

"3 ngày trước, ta nếm thử lách qua máy chủ tàu mẹ, kích hoạt toàn bộ tất cả khoang ngủ đông."

"Mặc dù hành động này rất nhanh liền bị hệ thống ngăn lại, đồng thời mình cũng khôi phục thanh tỉnh, nhưng ta ý thức được mình đang lâm vào một vòng điên cuồng mới. Cái ý nghĩ điên cuồng dây dưa cả đời mình, vốn tưởng rằng đã triệt để bị áp chế xuống, lại có ý định ngóc đầu trở lại. Mà lần này, lão Warren cũng không còn đủ ý chí để đối kháng nữa."

"Kích hoạt công trình ngủ đông khác là chủ ý ngu xuẩn. Máy chủ tàu mẹ đã giải thích qua vấn đề này: Hệ thống khu cốt lõi phi thuyền bị hao tổn, nơi này không cách nào cung cấp đầy đủ vật tư, nếu như những người ngủ đông khác tỉnh lại, như vậy chỉ có thể là cùng nhau chậm rãi chờ chết. Ta tin tưởng cô gái kia, chúng ta cùng một chỗ sinh hoạt lâu như vậy, cô ấy chưa bao giờ lừa ta... Cho nên ta nhất định phải nghĩ biện pháp dùng con đường khác triệt để tránh cho mình trong tương lai một ngày nào đó lần nữa làm ra chuyện ngu xuẩn này."

"Ta sẽ ở trong nhà kho nhỏ cuối hành lang. Từ hôm nay trở đi, bất luận phát sinh tình huống gì ta cũng sẽ không rời đi gian phòng kia, cho đến một khắc tử vong tự nhiên. Nếu như bất luận kẻ nào tỉnh lại về sau có thể nhìn thấy những văn tự này, có thể tới đây tìm ta, đồng thời thông qua thiết bị đầu cuối trên tay ta đánh thức lại máy chủ: Vì tận khả năng kéo dài thời gian sử dụng của phi thuyền, máy chủ tàu mẹ cùng các hệ thống dư thừa khác của khu cốt lõi sẽ cùng nhau tắt máy sau khi ta chết. Chỉ mong như vậy có thể tranh thủ thêm thời gian cho các ngươi, đám tiểu quỷ đang ngủ kia."

"Đương nhiên, nếu như các ngươi được đánh thức theo quy trình bình thường, đó nhất định là gặp được phi thuyền may mắn còn sống sót khác, đại khái cũng không cần lại đến nơi này tìm cái gì đâu, hi vọng là như thế."

"Warren Field, Hạm trưởng tàu Hi Linh số 6, ngày phiên trực cuối cùng."

Chúng ta rốt cuộc tìm được vị chỉ huy tinh hạm này, ngay tại bên trong nhà kho nhỏ cuối hành lang.

Không khí nơi này đã bị rút sạch, nhiệt độ duy trì tại mức cực thấp, môi trường bên trong xấp xỉ không gian vũ trụ, dùng phương thức tiết kiệm năng lượng nhất để duy trì trạng thái sau khi chết của vị hạm trưởng kia: Đây hiển nhiên là việc máy chủ tàu mẹ làm trước khi tắt máy.

Một lão nhân khô gầy ngồi trên ghế đối diện cửa nhà kho, râu tóc bạc trắng, hắn còn mặc chế phục quân chư hầu thời Cũ Đế quốc, hiển nhiên trước khi chết hắn đã tiến hành chỉnh trang lại bản thân lần cuối cùng một cách tỉ mỉ.

Hai tay ông lão cứng đờ đông kết trước ngực, thiết bị đầu cuối dữ liệu có thể đánh thức máy chủ tàu mẹ nằm ngay trên tay ông.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Là Ma Tu, Không Phải Lương Tâm Nhà Tư Bản
Quay lại truyện Đế Quốc Hi Linh
BÌNH LUẬN