Chương 212: Thái Huyền Thánh Nữ

Đối đầu với các đại phái này, người ta sẽ chỉ cảm thấy tuyệt vọng.

– Thái Huyền Thánh Tông, Thái Huyền Thánh nữ tới bái phỏng Tịch chưởng giáo!

Giang Nam còn đang chuẩn bị cho việc tiến vào Huyền Đô Thất Bảo Lâm, đột nhiên chỉ nghe một thanh âm trong trẻo vọng đến. Lòng hắn khẽ động, bước ra động phủ, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy giữa không trung, tường vân sắc khí cuồn cuộn bay tới, hóa thành một đạo cầu vồng, từ trên cao hình thành một con đường dẫn thẳng đến Tông Chủ Phong của Huyền Thiên Thánh Tông.

Vô số Du Long thải phượng bay lượn khắp trời, hạ xuống hai bên đường. Đây mới đúng là long phượng chân chính, Chân Long thân dài hơn mười dặm, đầu đuôi nối liền nhau; Thải Phượng sải cánh che trời, khí lành ngàn dặm lan tỏa. Cảnh tượng vĩ đại, tựa như thơ như vẽ, khiến người ta không khỏi xuýt xoa tán thưởng!

Trên đường cầu vồng, đột nhiên một chiếc bảo liễn lướt tới. Chiếc xe này như được kết thành từ ánh sao thuần khiết, rực rỡ vô cùng. Xung quanh cỗ xe thơm ngát là mấy nữ tử tựa thiên tiên, bay lượn quanh xe, toát lên vẻ thánh khiết. Khí tức của các nàng cực kỳ cường đại, khiến người ta kính sợ, đều là cường giả Đạo Đài Cảnh.

Cỗ xe thơm ngát nhanh chóng đến cuối con đường, hạ xuống Tông Chủ Phong. Tịch Ứng Tình đã chờ sẵn ở đó. Chỉ thấy hai vị thiếu nữ vén rèm, một nữ tử nghiêng nước nghiêng thành từ từ bước ra. Nàng nhìn về phía Tịch Ứng Tình, đôi mắt tựa thu thủy, mỉm cười nói:

– Tịch chưởng giáo, biệt lai vô dạng?

Vẻ đẹp của nàng không thể dùng ngôn ngữ nào hình dung nổi, tuyệt mỹ vô song. Giang Nam, trên người nàng, thậm chí còn thấy bóng dáng của Giang Tuyết. Vị Thái Huyền Thánh nữ này xinh đẹp như Giang Tuyết, mặc dù dung mạo và khí chất khác biệt, nhưng đều là nữ tử hoàn mỹ nhất mà trời cao đã tạo ra.

Tịch Ứng Tình thấy vị Thái Huyền Thánh nữ này, ánh mắt có chút mê mẩn, nhưng ngay sau đó trở nên phức tạp. Hắn hít vào một hơi thật dài, cười nói:

– Sư muội, sao ngươi lại có rảnh rỗi ghé thăm nơi này của ta?

Thái Huyền Thánh nữ khẽ mỉm cười:

– Tịch chưởng giáo, ngươi hôm nay đứng đầu một phái, sao có thể còn gọi ta là sư muội? Ta hẳn phải gọi ngươi một tiếng sư thúc mới đúng chứ.

Sắc mặt Tịch Ứng Tình trở nên ửng hồng, rồi lại khôi phục bình thường, cười nói:

– Ta và ngươi từ trước đến nay vẫn xưng hô sư huynh sư muội với nhau. Ta tuy là chưởng giáo, nhưng quan hệ cá nhân của chúng ta vẫn như vậy, không câu nệ bối phận.

Thái Huyền Thánh nữ ánh mắt lóe lên, cười nói:

– Ta lần này tới là bởi vì hai nhà chúng ta đồng khí liên chi. Lần này Huyền Đô Thất Bảo Lâm tái hiện, cha ta còn đang bế quan, vì vậy người muốn ta đến đây thỉnh giáo sư huynh đôi chút về Huyền Đô Thất Bảo Lâm này. Sư huynh, không mời ta vào trong ngồi một chút sao?

– Sư muội, mời.

Tịch Ứng Tình đi trước, Thái Huyền Thánh nữ đi theo sau. Nàng phân phó các thiếu nữ đi cùng rằng:

– Các ngươi lui ra, ta muốn cùng Tịch sư huynh thương nghị đôi chút chuyện.

Thấy vậy, Giang Nam chỉ thấy hai người đi vào trong đại điện. Đột nhiên Lạc Hoa Âm hiện ra bên cạnh hắn, hừ lạnh một tiếng, khẽ nói:

– Gian phu dâm phụ...

Giang Nam liếc nàng một cái, cười nói:

– Sư tôn, chưởng giáo cùng Thái Huyền Thánh nữ sao lại là gian phu dâm phụ?

– Hai người bọn họ, năm xưa đã thông đồng câu kết với nhau.

Lạc Hoa Âm nói với vẻ không vui:

– Sau khi Tịch sư huynh trở thành chưởng giáo, lúc này mới tạm thời giữ khoảng cách. Không ngờ hôm nay lại tiếp tục thông đồng. Thái Hoàng lão tổ luôn luôn muốn thâu tóm Huyền Thiên Thánh Tông ta, e rằng lão quỷ này cố ý để nữ nhi hắn câu dẫn Tịch sư huynh! Theo ta thấy, Huyền Thiên Thánh Tông chúng ta sớm muộn gì cũng bị Thái Huyền Thánh Tông thâu tóm, còn tiểu tử Tịch Ứng Tình này chính là nội gian!

Sắc mặt Giang Nam cổ quái. Hắn cũng nhận ra Tịch Ứng Tình và Thái Huyền Thánh nữ có thần thái không đúng giữa hai người, lại không ngờ bên trong còn có những ẩn tình này. Bất quá, lá gan của Lạc Hoa Âm cũng quá lớn rồi, lại dám mắng Tịch Ứng Tình, vị chưởng giáo chí tôn, là nội gian.

Lạc Hoa Âm sửa lại sắc mặt, nói:

– Cho nên, vì thế vi sư mới khổ cực tu luyện như vậy, chính là mong một ngày kia có thể quang minh chính đại thắng được hắn, đoạt lấy vị trí chưởng giáo chí tôn!

Giang Nam không nói xen vào, thầm nghĩ: – Sư tôn đã chém đứt đoạn ký ức kia của mình, không biết về trận chiến trăm năm trước đó, vì vậy cho rằng mình khổ cực tu luyện chỉ là để tranh đoạt vị trí chưởng giáo...

Trong đại điện Tông Chủ Phong, Thái Huyền Thánh nữ mỉm cười đối diện Tịch Ứng Tình, thật lâu không nói lời nào. Hai người trầm mặc một hồi lâu, Tịch Ứng Tình ho khan một tiếng, nói:

– Sư muội đường xa mà đến, có gì cần chỉ giáo chăng?

– Ngươi khi nào cưới ta?

Thái Huyền Thánh nữ đột nhiên lên tiếng hỏi. Thân thể Tịch Ứng Tình cứng đờ, ngẩng đầu nhìn nàng, lộ vẻ nghi hoặc, ánh mắt có chút bối rối.

– Sư huynh, ngươi khi nào cưới ta?

Thái Huyền Thánh nữ tăng thêm giọng điệu, u oán nói:

– Ta chờ ngươi trăm năm, không muốn chờ đợi thêm nữa. Chuyện của sư phụ ngươi ta cũng đã biết. Những năm nay ngươi không nhìn đến ta, là còn oán hận cha ta sao?

Tịch Ứng Tình trầm mặc, nói nghiêm nghị:

– Sư muội, chuyện chính sự quan trọng hơn...

– Ta hôm nay, chính là nói chuyện này!

Trong mắt Thái Huyền Thánh nữ lệ quang chớp động, nàng cười khổ một tiếng, nhẹ giọng nói:

– Trăm năm qua ta đã nghĩ thông suốt rồi. Chỉ cần ngươi chịu cưới ta, ta liền thoát ly Thái Huyền Thánh Tông, cùng cha ta ân đoạn nghĩa tuyệt, từ đó về sau cũng sẽ không gặp lại ông ấy nữa! Sư huynh, ta chỉ cần một câu nói của ngươi, ngươi khi nào cưới ta? Ta muốn theo ngươi...

Trong lòng Tịch Ứng Tình nhu tình dâng trào. Hắn nhìn nữ tử có phần quật cường trước mắt này, ánh mắt có chút ngẩn ngơ, đưa tay ôm nàng vào lòng, lẩm bẩm nói:

– Sư muội, lần này Huyền Đô Thất Bảo Lâm mở ra, chờ cha ngươi xuất quan, ta nhất định tự mình đến Thái Huyền Thánh Tông, tới cửa cầu hôn!

Một lúc lâu sau, Thái Huyền Thánh nữ rời đi. Tịch Ứng Tình đứng dậy tiễn nàng, sau khi trở về ngơ ngác nhìn đại điện trống rỗng, suy nghĩ xuất thần.

– Tịch Ứng Tình!

Bên trong Đại điện đột nhiên vang lên một thanh âm nặng nề, vô cùng uy nghiêm. Thanh âm kia luân chuyển trong đại điện, đinh tai nhức óc, nhưng lại không có nửa phần truyền ra bên ngoài.

– Ngươi quên lời thề năm đó ngươi đã lập trước mặt ân sư sao?

Thanh âm kia chất vấn nói:

– Tiền nhiệm chưởng giáo đã chết như thế nào? Hắn đã lấy tính mạng đổi lấy trăm năm khổ tu cho ngươi, ngươi đã quên rồi sao?

Tịch Ứng Tình giật mình, thân thể khẽ run rẩy, khàn giọng nói:

– Ta chưa quên!

– Chưa quên...

Trước mắt hắn hiện lên một cảnh tượng trăm năm trước: Vị lão giả hiền lành kia bảo hắn quỳ xuống, truyền lại vị trí chưởng giáo chí tôn cho hắn, rồi bắt hắn thề. Sau đó, lão giả cười nói: "Vi sư già rồi, chuyến này phải dùng tính mạng, đi thay ngươi tranh đoạt trăm năm thời gian." Rồi lão giả tựa như phụ thân hiền lành kia nghĩa vô phản cố rời đi, đi khiêu chiến tồn tại gần với thần nhất đó. Cuối cùng, máu hắn chảy cạn, ngã xuống dưới chân người nọ.

Đề xuất Voz: Truyện Ma Lai và Đi Câu
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN