Chương 2666: Ma hóa (1)

Hơn nữa, đây mới chỉ là lúc Giang Nam xuất quan, đại đạo dung hợp quán thông, khiến Lô Bồng biến đổi, chứ chưa phải là cực hạn của nó. Nếu sau này Giang Nam tế luyện, dùng sinh mệnh giao hòa với đạo tâm, Lô Bồng sẽ lột xác thành Tiên Thiên Pháp Bảo, uy lực và khả năng phòng hộ sẽ vượt trội kinh người.

Nữ La Đạo Quân chỉ cần nhìn thấy Lô Bồng này, liền biết Giang Nam đã chứng được Đạo Quân quả vị. Dù không có cảnh tượng kinh thiên động địa, không có khí tức lay động thế nhân, trấn áp đương thời truyền đến, nhưng Nữ La Đạo Quân biết chỉ khi chứng được Đạo Quân, Lô Bồng mới có thể lột xác kinh người đến vậy. Nữ La Đạo Quân thầm cảm thán:— Đạo Quân đầu tiên của Tiên Đạo thời đại, rốt cuộc đã xuất thế...

Tiên Đạo thời đại quần hùng trục lộc, không chỉ sinh ra vô số kỳ tài ngút trời, thừa hưởng khí vận Hồng Hoang vũ trụ mà sinh ra. Thậm chí có một vài người được Khai Thiên khí vận, công đức, tư chất siêu quần, nhưng đến nay vẫn chưa thể chứng được Đạo Quân. Các Đạo Quân chuyển thế từ những thời đại trước, nay trọng sinh tại Tiên Đạo thời đại để chứng đạo, nhưng đến giờ vẫn chưa ai thành công. Bất Không Đạo Nhân đã chuyển thế, Đế và Tôn vẫn đang hoàn thiện Đạo Quả, cũng chưa thể chứng Đạo Quân. Giang Nam đã đi trước mọi người một bước, thành tựu Đạo Quân quả vị.

Thị Hiên Vi cùng Giang Tuyết Tình leo lên Đại Lộ Bảo Liễn, cấp tốc hướng về Đại La Thiên. Giang Nam xuất quan, chứng được Nguyên Thủy Thiên Tôn, các nàng là người thân, đương nhiên vội vã chạy đến. Lần này Giang Nam bế quan kéo dài gần trăm vạn năm, lâu hơn bất kỳ lần nào trước đây, Thị Hiên Vi và Giang Tuyết Tình có biết bao nỗi nhớ mong muốn được tâm sự.

Đại La Thiên liên tục lột xác, uy lực tăng cao, phạm vi bao phủ ngày càng rộng lớn. Khi Đại La Thiên khuếch trương, Nguyên Thủy Chi Khí liên miên sinh ra. Vốn dĩ, Đại La Thiên tràn ngập Tiên Khí và Tiên Thiên Bản Sơ Chi Khí. Khi Giang Nam xuất quan, các loại Tiên Khí, Tiên Thiên Bản Sơ Chi Khí bị bài xích ra ngoài, khiến linh tính của Đại La Thiên không còn như trước. Giờ đây, với sự sinh ra của nhiều Nguyên Thủy Chi Khí, linh tính của Đại La Thiên đã vượt xa thuở ban đầu.

Bên ngoài Đại La Thiên, Nam Quách Tiên Ông kích động nhìn Giang Nam bước ra từ Đại La Thiên. Nam Quách Tiên Ông lẩm bẩm:— Ngươi đã trở lại... Trở lại rồi, đạo hữu của ta, Giang Thái Khư!

Giang Nam bước ra từ Đại La Thiên, chào Nam Quách Tiên Ông, rồi lắc đầu nói:— Tiên Ông nhận lầm người rồi.

Ánh mắt Nam Quách Tiên Ông chợt lóe lên tia sáng sắc lạnh, khí tức dao động dữ dội, khiến cả Đại La Thiên cũng phải chấn động. Vạt áo Giang Nam khẽ bay phần phật.— Giang Thái Khư, rõ ràng ngươi vừa nói đã trở về...

Giang Nam mỉm cười nói:— Tiên Ông chớ nên kích động. Ta nói là ta từ tương lai trở về, chứ không phải Đế Giang từ quá khứ sống lại. Ở tương lai ta gặp Đế Giang, nhờ hắn giúp đỡ mới có thể quay về hiện tại. Có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, Tiên Ông sẽ gặp lại Đế Giang.

Nam Quách Tiên Ông hoang mang, với đẳng cấp của mình, gã cũng không thể lý giải nổi lời Giang Nam nói. Tương lai tràn ngập những điều chưa biết, biến số vô cùng, nên không thể tùy tiện đi đến tương lai. Quá khứ là những điều đã định, vì vậy không thể thay đổi. Giang Nam làm sao có thể đến tương lai? Lại còn từ tương lai trở về quá khứ? Nam Quách Tiên Ông cảm thấy Giang Nam đang nói những lời hoang đường.

Nam Quách Tiên Ông thăm dò:— Khi ngươi chứng đạo, chẳng lẽ không nghe thấy tiếng gọi Đế Giang sao?

Giang Nam lắc đầu. Ánh mắt Nam Quách Tiên Ông bắn ra tia sáng:— Ngươi đang nói dối!

Giang Nam bước đến bên cạnh Nam Quách Tiên Ông, mỉm cười nói:— Tiên Ông có nhớ chiếc chuông lớn treo dưới mái Đạo Quân Điện kia không? Đó là ta ở tương lai, sau Đại Phá Diệt Kiếp, đã giao cho Đế Giang mang theo thần thông trở về Đạo Quân Điện, chờ đợi ngàn ức năm sau vang lên, thức tỉnh ta đang trong cảnh ngộ đạo. Ta quay về hiện tại, thân thể Nguyên Thủy bị thời gian quá khứ tiêu trừ, nhờ đó mới có thể trở về hiện tại, thức tỉnh khỏi cảnh ngộ đạo. Có lẽ hiện tại Tiên Ông chưa thể lý giải, nhưng vào một khoảnh khắc nào đó trong tương lai, người sẽ hiểu rõ.

Nam Quách Tiên Ông suy sụp:— Ngươi thật sự không phải là hắn? Thật sự sao...

Tóc bạc nhanh chóng mọc dài, lông mày râu cũng trắng xóa, đôi mắt trở nên khàn đục. Nam Quách Tiên Ông trong chớp mắt đã già đi trông thấy. Nam Quách Tiên Ông đã lỡ tay giết chết bằng hữu chí cốt cả đời của mình, trong năm tháng vô cùng không ngừng tự trách, hối hận. Điều duy nhất chống đỡ Nam Quách Tiên Ông không gục ngã là vì Đế Giang có khả năng trở về. Nhưng lời Giang Nam nói làm đạo tâm của Nam Quách Tiên Ông khô héo.

Đột nhiên, ánh mắt Nam Quách Tiên Ông lóe lên tia phân vân, gã cười gian:— Đế Giang, đó là cơn mơ của ngươi đúng không? Ngươi chứng Đạo Quân rồi tỉnh ngộ lấy mộng nhập đạo, trong mơ mộng du tương lai, gặp giấc mơ Giang Thái Khư kiếp trước. Hai giấc mộng giao hòa, Giang Nam và Giang Thái Khư, giấc mơ hai đời hợp nhất nên xảy ra chuyện kỳ lạ thế này. Điều này chứng minh ngươi là Giang Thái Khư, là ta kêu tàn hồn của ngươi chuyển thế thành Giang Nam!

Ánh mắt Nam Quách Tiên Ông ngày càng sáng, gã vỗ tay nói:— Chắc chắn là vậy! Đế Giang, có lẽ ngươi không thừa nhận kiếp trước của mình, cho rằng kiếp trước trái với đạo tâm của mình. Nhưng chuyện ngươi là Đế Giang không thể sửa đổi!

Giang Nam cảm ứng hơi thở nặng nề từ người Nam Quách Tiên Ông, hơi thở chết chóc già nua hấp hối, thầm than. Giang Nam nói:— Cũng có khả năng này. Tiên Ông, có khi nào Tiên Đạo thời đại là thời đại cuối cùng không?

Nam Quách Tiên Ông thấy Giang Nam không phủ nhận ngay thì lên tinh thần, đạo tâm phục hồi bình thường. Thân thể, thần hồn ngừng xuống dốc, dần biến trẻ trung. Nam Quách Tiên Ông đứng sóng vai với Giang Nam, cười nói:— Bất cứ thời đại nào đều có khả năng là thời đại cuối cùng. Đạo Quân Điện không thể xác định thời đại cuối cùng khi nào sẽ đến. Ngươi cũng biết chúng ta từng đứng trước Đạo Quân Điện nhìn thời đại Nguyên Khởi, ngươi nói có lẽ thời đại Nguyên Khởi là thời đại cuối cùng...

Ánh mắt Giang Nam phức tạp sau đó trở về bình tĩnh:— Tiên Ông, bây giờ Tiên Đạo phát triển mạnh mẽ, dù không bằng thời đại Nguyên Đạo nhưng cũng không tầm thường. Nếu tương lai có mấy trăm Đạo Quân, Đế và Tôn sống lại, Đạo Không chứng đạo, Vô Cực Thiên Tôn mang theo Đạo Quân cổ xưa trong Đạo Quân Điện nhập thế, Tiên Ông cảm thấy Tịch Diệt Kiếp của Tiên Đạo thời đại có thể nào là Tịch Diệt Kiếp cuối cùng không?

Nam Quách Tiên Ông biến sắc mặt, lời Giang Nam nói làm da đầu gã tê dại. Tịch Diệt Kiếp của thời đại Nguyên Đạo cực kỳ hung mãnh, phá hủy tất cả. Có hàng trăm Đạo Quân vào Đạo Quân Điện tránh đi đại kiếp nạn nhưng mức độ Tịch Diệt Kiếp vẫn mạnh mẽ vượt qua mọi người tưởng tượng. Nếu Tịch Diệt Kiếp bộc phát trong Tiên Đạo thời đại, số lượng Đạo Quân trong Tiên Đạo thời đại không thua gì thời đại Nguyên Đạo, cộng thêm các siêu cường giả Đế và Tôn, Đạo Không Đạo Nhân, Tịch Diệt Đạo Nhân, Vô Cực Thiên Tôn, Giang Nam, Đạo Quân của Đạo Quân Điện nhập thế thì đại kiếp nạn này hung dữ vượt qua tất cả Tịch Diệt Kiếp tiền sử. Đại kiếp nạn diệt thế của thời đại Nguyên Đạo cũng thua xa nó.

Nam Quách Tiên Ông cười to bảo:— Thái Khư, không có chuyện gì là hai chúng ta không thể ứng đối được!

Nam Quách Tiên Ông vỗ bồm bộp vào vai Giang Nam, đứng bên hắn cúi nhìn Tiên Đạo thời đại.

Đề xuất Voz: Thời Không Đảo Lộn
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN