Chương 82: Dã Cẩu Đạo Nhân (1)

Hắn chỉ cảm thấy như thể trong khoảnh khắc này, mình biến thành một Đại Lò Luyện, nhiệt độ cơ thể hắn cao đến mức đủ để làm tan chảy phần lớn kim loại đương thời! Xùy~~! Hai luồng Hỏa Nguyên Lực từ mũi hắn phun ra, thẳng tắp như tên bắn xuống mặt đất, chỉ thấy mặt đất lập tức xuất hiện hai lỗ sâu hoắm, bùn đất xung quanh đều bị cháy sạch!

Cũng may nhóm La Thanh đang thu thập răng nanh, không hề phát hiện dị tượng này, nếu không chắc chắn sẽ kinh hãi thốt lên.

– Hỏa Nguyên Lực thật cường hoành, nhiệt lượng so với Đệ Nhất Trọng Thần Hỏa, ít nhất mạnh gấp mười lần!

Giang Nam kinh hãi thầm nghĩ, nếu không phải hắn tu thành Nội Cương, có Nội Cương hộ thể, chỉ e sẽ đơn giản bị luồng thần hỏa này đốt thành tro bụi! Tuy nhiên, hiệu quả của Đệ Nhị Trọng Thần Hỏa cũng càng thêm kinh người, nguyên bản, một số tạp chất mà Đệ Nhất Trọng Thần Hỏa cùng Thần Thủy không cách nào rèn luyện, giờ phút này cũng bị luyện hóa hoàn toàn.

– Thủy Hỏa rèn luyện, đã có thần hỏa, còn cần thần thủy!

Hắn phân ra một luồng cương khí, kích hoạt U Minh Thần Thủy, dùng Ma Ngục Huyền Thai Kinh thống ngự, Thủy Hỏa giao công, cùng dày vò thân thể hắn, Thần Thủy tẩy rửa, Thần Hỏa dung luyện, khiến thân thể hắn trở nên càng thêm hoàn mỹ. Hắn có thể cảm giác được một cỗ lực lượng khổng lồ đang rục rịch trong người, phảng phất muốn phá thể mà ra!

Thân thể như kén, lực lượng như tằm, Kén phá Điệp Biến, liền có thể đột phá cực hạn!

Giang Nam liên tục thúc đẩy cương khí, kích phát Đâu Suất Thần Hỏa và U Minh Thần Thủy. Thần Thủy tẩy rửa, thân như lò luyện, không ngừng rèn luyện, đồng thời cương khí không ngừng rung lắc, chấn động. Ba nguồn lực cùng kết hợp, đồng thời rèn luyện thân thể. Cương khí rèn luyện thân thể cần tiêu hao tu vi thật lớn, người thường không thể tùy tiện vận dụng. Tuy nhiên, hắn tu luyện Ma Ngục Huyền Thai Kinh, hấp thu Nhật Nguyệt Nguyên Khí giữa không trung, cương khí liên tục không ngừng, vô cùng vô tận, căn bản không bận tâm chút tiêu hao ấy.

Rất lâu sau, nhóm La Thanh rốt cục đã thu thập xong tất cả răng nanh, lực lượng trong cơ thể Giang Nam cũng lần nữa gia tăng thêm một Tượng chi lực, đạt đến trình độ Nhất Long Tứ Tượng. Dù nhóm La Thanh có thông minh đến đâu, cũng hoàn toàn không ngờ tới, trong khoảng thời gian này, thực lực của Giang Nam vậy mà lại tăng tiến không ít!

– Giang sư huynh, những răng nanh này tuy không phải bảo bối gì, nhưng lại là tài liệu cần thiết cho nhiệm vụ sư môn.

Sau khi nhóm La Thanh thu thập xong, họ chia ra một phần lớn nhất giao cho Giang Nam, cười nói:

– Nếu Sư huynh bái nhập Huyền Thiên Thánh Tông ta, muốn tu luyện Tâm Pháp càng cao thâm, liền có thể dùng những răng nanh này nộp nhiệm vụ, đổi lấy Công Lao. Công Lao càng nhiều, liền có thể hối đoái Tâm Pháp.

Giang Nam không từ chối, nhận lấy răng nanh. Uy lực của các loại Tâm Pháp như Long Hổ Tượng Lực Quyết đối với hắn mà nói, thật sự có chút chưa đủ. Giang Tuyết tỷ tỷ cũng không chỉ một lần chỉ ra điều này, nói hắn bởi vì Tâm Pháp hạn chế, ở cảnh giới tại một địa phương lạc hậu như Kiến Vũ Quốc có thể xưng hùng, nhưng đến thế giới càng thêm bao la bên ngoài, liền có chút khó nói.

– Vị Giang sư huynh này thật sự là kỳ quái, tựa như có thù oán với Cẩu Yêu, chẳng lẽ hắn muốn diệt tộc Cẩu Yêu trên Thiên Khiển Chi Địa…

Giang Nam cùng nhóm La Thanh và Uông Phong kết bạn mà đi, không lâu sau, liền khiến nhóm La Thanh phát hiện một điều bất thường. Số lượng Yêu Thú trên Thiên Khiển Chi Địa tuyệt đối không ít, nhưng đối với các Yêu Thú khác, Giang Nam đều không mấy hào hứng, trừ khi chúng chủ động công kích, nếu không hắn tuyệt không để tâm. Duy chỉ có Cẩu Yêu, Giang Nam là ra tay tàn độc, gặp một con giết một con, gặp hai con giết một đôi, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, có thể nói là tâm ngoan thủ lạt.

Bọn hắn cùng nhau đi tới, Giang Nam trước sau lại tiêu diệt mấy trăm con Cẩu Yêu, cộng thêm số Cẩu Yêu mà bọn họ vốn săn đuổi, mỗi người bọn họ cũng có thể đến sư môn đổi lấy một môn tuyệt học Thần Thông cấp.

– Lần này phát đạt!

Nhóm La Thanh mở cờ trong bụng, không khỏi khâm phục Giang Nam vạn phần, thầm nghĩ:

– Chỉ là Giang sư huynh sở thích thật sự có chút quá đặc thù, chỉ săn giết Cẩu Yêu, khiến thu hoạch của chúng ta có chút đơn điệu. Nếu có thể giết thêm vài con Yêu Thú khác, vậy thì đúng là dệt hoa trên gấm rồi.

Mấy người họ đối với Giang Nam tâm phục khẩu phục. Giang Nam không chỉ là ân nhân cứu mạng của bọn họ, hơn nữa cùng nhau đi tới cũng tuyệt không keo kiệt, khiến bọn họ thu hoạch khá nhiều, mỗi người đều có thu hoạch lớn.

Đột nhiên, trên bầu trời bỗng xuất hiện một đóa pháo hoa, *bịch* một tiếng nổ tung, trên không trung hóa thành một mảnh hoa vũ tinh lệ.

– Ồ? Ai đang phóng Diễm Hỏa triệu tập đồng môn?

La Thanh ngẩng đầu nhìn lại, nghi hoặc vạn phần nói:

– Giang sư huynh, đây là Diễm Hỏa mà Huyền Thiên Thánh Tông chúng ta dùng để triệu tập đồng môn. Nếu có chuyện, chỉ cần đốt Diễm Hỏa, đồng môn ở phụ cận sẽ đến trợ giúp.

Sắc mặt Ngụy Hạo có chút không vui nói:

– Lúc chúng ta bị vây khốn, cũng từng phóng Diễm Hỏa cầu cứu, nhưng chẳng có ai đến cứu viện chúng ta.

Uông Phong lắc đầu nói:

– Chúng ta vận khí không tốt, khi đó hơn phân nửa gần đó không có đồng môn. Phía trước có đồng môn phóng Diễm Hỏa, hơn phân nửa là gặp phải nguy hiểm, chúng ta vẫn nên đi xem một chút.

Lúc này nhóm Giang Nam liền tăng nhanh bước chân, chạy như bay về phía trước. Không lâu sau, mấy người liền chạy vội hơn mười dặm, rốt cục đã đến gần nơi phóng Diễm Hỏa.

– La Thanh sư muội, xem ra lần này các ngươi tử thương thảm trọng nhỉ!

Đột nhiên chỉ nghe một thanh âm có chút hả hê truyền tới, sắc mặt nhóm La Thanh biến hóa, theo tiếng nhìn về phía phát ra âm thanh. Chỉ thấy sáu nam nữ trẻ tuổi cùng một trung niên nam tử dắt tay nhau đi tới, trong đó một vị nữ tử dung mạo hơi kém cười nói:

– Các ngươi tám người cùng nhau rời núi, sao giờ chỉ còn bốn người, lại còn có một người xa lạ? Chẳng lẽ những người khác đều chết rồi sao? Liên tiếp chết năm người, ngươi làm sư tỷ thật đáng chết vạn lần!

La Thanh hiển nhiên không hòa thuận với cô gái này, mặt như sương lạnh, lạnh lùng nói:

– Hóa ra là Việt Tú sư tỷ. Vừa rồi chẳng lẽ là các ngươi phóng Diễm Hỏa?

Nàng ta tên là Việt Tú, không khỏi đắc ý, cười nói:

– Không sai. Lần này chúng ta rời núi săn giết Yêu Thú, không những không ai thương vong, ngược lại còn thu hoạch khá nhiều. Bởi vậy mới phóng Diễm Hỏa, muốn mời đồng môn ở phụ cận cùng đến, chia sẻ thu hoạch của chúng ta.

La Thanh một trăm phần trăm không tin, cười lạnh nói:

– Việt Tú sư tỷ, ngươi gần đây thích cướp đoạt thu hoạch của người khác, sao lần này lại hảo tâm như vậy?

Uông Phong thấp giọng nói:

Đề xuất Voz: [Hồi Ký] 11 năm
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN