Chương 132: Sao chổi trong truyền thuyết
"Thế nhưng làm như vậy sẽ khiến hai vị Hoàng tử còn lại cố kỵ, không dám tái diễn hành động như chúng ta nữa, khiến Quân gia có được một thời gian yên tĩnh. Theo lão phu thấy, kế này nhất định là do Quân Chiến Thiên bày ra. Bất quá, cứ như vậy lại xuất hiện một vấn đề nan giải, thật sự khiến người ta vô cùng khó chịu." Phương Bác Văn cau mày thở dài.
"Xin tiên sinh chỉ giáo."
Nhị Hoàng tử dường như đã đoán được ý hắn, sắc mặt càng thêm âm trầm.
"Điện hạ tự mình cũng vừa nói qua chuyện này." Phương Bác Văn khẽ than, nói: "Kể từ lúc đó, tất cả mọi người đều biết điện hạ cùng Quân Mạc Tà gây ra bất hòa, hơn nữa hắn lại ở trước mặt mọi người ngang tàng hống hách, không chút nể mặt điện hạ. Nếu trong khoảng thời gian này Quân Mạc Tà bị thương một chút, có lẽ người bị hoài nghi lớn nhất không thể nghi ngờ chính là điện hạ. Mà ta tin tưởng Đại Điện hạ cùng Tam Điện hạ đều sẽ không bỏ qua cơ hội hạ bệ Người."
"Nói vậy là có ý gì?" Nhị Hoàng tử nhất thời giận dữ tiếp lời: "Chẳng lẽ ngày hôm nay ta bị hắn vũ nhục chưa đủ, bây giờ lại phải phái người đi bảo vệ hắn?"
"Cái này phải do điện hạ tự mình lựa chọn rồi. Nếu như điện hạ không sợ Quân Chiến Thiên lão già kia, tự nhiên chuyện này không cần để ý tới." Phương Bác Văn chậm rãi nói.
Nhị Hoàng tử á khẩu không nói nên lời.
Nếu nói không sợ? Đó là giả. Ngay mấy ngày trước, hơn nghìn thủ cấp đồng loạt rơi xuống đất, Quân Chiến Thiên giận dữ thanh trừng hơn một phần ba quan viên triều đình. Vậy nên, vạn nhất để lão nổi giận, vương phủ cũng khó giữ được.
"Vô liêm sỉ! Vương bát đản!" Nhị Hoàng tử tung một cước đá bay một viên đá trước mặt ra xa, dường như coi viên đá này là Quân Mạc Tà vậy.
"Không ngờ bữa rượu ngày hôm nay lại gây ra phiền phức như vậy!" Nhị Hoàng tử bi phẫn không kìm lòng được than thở, quả nhiên tự chuốc nhục vào thân. Quân Mạc Tà này quả nhiên đúng là sao chổi trong truyền thuyết! Dính vào sẽ gặp vận xui, tựa như chính mình, mặt mũi coi như mất sạch, không còn gì cả. Hơn nữa, cũng bởi vì Quân Mạc Tà đắc tội Nguyệt nhi, cho nên tất cả thực sự là tự mình chuốc lấy khổ sở!
Trên mái Nghê Thường Các, một thân ảnh nhỏ nhắn nhìn theo đám người Nhị Hoàng tử rời đi, khóe miệng nhếch lên lạnh lùng lẩm bẩm: "Dưới tình huống như vậy, ngươi cư nhiên vẫn còn cố kỵ cái gì mà không ra mặt. Ta bị Quân Mạc Tà làm nhục, ngươi lại chỉ nói một câu nhẹ nhàng đã bỏ qua cho hắn. Nói rõ ra là ngươi sợ ta làm ảnh hưởng thanh danh của ngươi. Đã như vậy, lúc trước ngươi còn trêu chọc ta làm gì? Định để ta làm một người phụ nữ không danh không phận ẩn dật cả đời bên ngươi sao?" Trong mắt nhân ảnh này bắn ra lãnh mang, Nguyệt nhi cô nương cắn răng nói tiếp: "Ngươi đã kiêng dè thế lực của Quân Chiến Thiên không dám ra tay, vậy chẳng lẽ ta không thể xuất thủ sao? Quân Mạc Tà! Hôm nay bị nhục nhã như vậy, ta nhất định sẽ khiến ngươi chết không có đất chôn thân!"
Màn đêm dần dần buông xuống, Nguyệt nhi cô nương khẽ buông tay một con bồ câu đưa tin, nó bay vút lên không trung.
Xa xa trong bóng tối, một bóng đen im ắng, nhanh như tia chớp bay ra, lượn mấy vòng rồi đột nhiên "Xoạt!" một tiếng phóng lên đỉnh lầu. Một chiếc lưới lớn đen tuyền, gần như hòa lẫn vào bóng đêm được tung ra, trong chớp mắt bắt lấy con chim bồ câu kia.
Hắc y nhân khẽ khom người, cấp tốc xoay người bay vút đi, ẩn vào bóng tối.
Đêm khuya trong Nhị Hoàng tử phủ.
Tương tự, cũng có một con bồ câu màu đen giương cánh bay lẫn vào bầu trời đêm, thoáng chốc đã biến mất. Thành Đức Thao đứng trước cửa sổ, vẻ mặt âm hiểm, cười nói: "Quân Mạc Tà, mặc kệ ngươi là hậu nhân thế nào của Quân gia, thế nhưng hôm nay ngươi dám vũ nhục ta, vậy thì đừng mong sống sót qua ngày hôm nay. Giết ngươi, mọi người cũng chỉ nghĩ đó là do ba vị Hoàng tử hạ thủ, cũng chẳng ai hoài nghi ta! Huống hồ người xuất thủ cũng không phải Thành gia ta, hắc hắc hắc."
Trí giả suy nghĩ nghìn điều tất sẽ có một điều sai, huống hồ Quân Đại thiếu gia chỉ là một vị Tiểu Sát Thủ Chi Vương, cũng không phải là trí giả.
Quân Mạc Tà thủy chung cũng tính sai một việc, hắn thật sự không ngờ tới, Thiếu chủ Thành gia có thể ở bên cạnh Nhị Hoàng tử, cũng có chút không tồi, gia thế cũng coi như hiển hách, huống hồ hắn lại là một kẻ có khí độ hẹp hòi!
Tất cả mọi chuyện hợp lại khiến sự việc phát triển theo một chiều hướng hoàn toàn khác!
Quân Mạc Tà ngồi bên trong kiệu lắc lư qua lại. Hắn rất phiền muộn, đối với một kẻ có thói quen dùng chân để đi lại, bây giờ lại ngồi trong loại kiệu cao cấp này khiến hắn không thoải mái chút nào.
Ngồi kiệu mà nói, đối với một vị Vua Sát Thủ như hắn quả thực không tốt. Lên xuống bấp bênh, nghiêng trái ngả phải, quả thực đã làm khó đám người cổ đại rồi. Thế nhưng, ngồi trên một cỗ kiệu lại là đặc trưng cho thân phận của người đó! Dường như hết thảy quan văn, bất luận là trung thần hay gian thần, thanh liêm hay xa hoa, mỗi khi ra ngoài hầu như đều dùng tới kiệu, thứ này dường như được coi là để thỏa mãn một chút hư vinh vậy! Ta kháo, vạn nhất nếu Quân Đại thiếu gia bị bệnh tim hay là cao huyết áp, vậy ngồi kiệu đúng bằng với việc được đưa thẳng tới Diêm La Điện làm khách rồi.
Hắn cố nén, thầm cầu nguyện có thể mau chóng trở lại Quân phủ, thế nhưng tốc độ của cỗ kiệu này thật đúng là chậm như rùa, lại còn lắc lư cả buổi mà vẫn chưa tới nơi. Quân Đại thiếu gia rốt cục nhịn không được phải hạ lệnh dừng kiệu lại để hít thở không khí trong lành. Đột nhiên "vụt" một tiếng, một vật gì đó màu trắng bay vút vào trong cỗ kiệu, hưng phấn kêu ô ô ô, cái đầu nhỏ mềm mại rúc vào ngực hắn. Quân Mạc Tà tay mắt lanh lẹ, nhấc tay lên nắm lấy gáy nó, xách lên để trước mặt mình. Vừa nhìn liền biết đây không phải là ấu tể Cao Giai Huyền Thú Thiết Dực Báo của Độc Cô Tiểu Nghệ sao?
Nhìn thân thể nho nhỏ trên tay, Quân Mạc Tà có chút không nói nên lời. Hoa văn trên người nó sao đã hiện rõ như lúc trưởng thành rồi vậy, tốc độ phát triển thật là nhanh nha! Lúc trước thật quá coi thường con vật nho nhỏ này rồi, quả nhiên không hổ là Cao Giai Huyền Thú!
Báo nhỏ bị hắn xách gáy nhấc lên, nhất thời tứ chi không cách nào nhúc nhích, trong miệng kêu ô ô, đôi mắt to long lanh nghi hoặc nhìn Quân Mạc Tà, dường như có ý nói hoàn toàn không hiểu tên nhân loại này vì sao mỗi lần gặp nó lại thô lỗ như vậy?
Vừa thấy nó, trong nháy mắt Quân Mạc Tà liên tưởng đến Độc Cô Tiểu Nghệ phỏng chừng đang ở ngay gần đây không xa, bằng không tiểu gia hỏa này sao có thể ngửi thấy mùi của mình mà chạy tới đây?
Vươn đầu ngón tay ra khẽ chấm lên cái mũi nhỏ bé mềm mại của báo nhỏ, Quân Mạc Tà hung hăng búng nhẹ vài cái, nhỏ giọng nói: "Ta van ngài a, ngài không phải là muốn theo ta đó chứ? Nếu như ngài theo ta nữa, chủ nhân hung thần của ngài sẽ tìm đến ta gây phiền phức, sau đó cả nhà nàng sẽ tìm đến ta gây phiền phức, hiểu không? Xin mời ngài đi cho, ta van ngài đó!" Vốn hắn định hù dọa đuổi báo nhỏ đi, thế nhưng không biết tại sao giọng nói lại biến thành năn nỉ?
Báo nhỏ tuy là Cao Giai Huyền Thú, thế nhưng lại không quá thông minh. Đối với lời nói của Quân Mạc Tà, nó không hiểu được, cảm thấy trong lời nói của hắn rất lộn xộn. Nó lắc lắc đầu nhìn Quân Đại thiếu gia, rồi khẽ uốn lưng một cái thoát khỏi bàn tay của Quân Mạc Tà. Vui mừng kêu ô ô hai tiếng. Quân Đại thiếu gia vừa nhìn liền mừng thầm: "Cuối cùng mày cũng chịu đi rồi hả?"
Không ngờ tiểu gia hỏa này lại vụt một tiếng chui vào trong ngực hắn, tham lam hít hà từng ngụm từng ngụm khí tức trên người hắn. Cái đầu nhỏ còn dùng sức cọ cọ, rồi gối lên lồng ngực của hắn. Cái miệng nhỏ nhắn múp míp hồng nhuận mở ra, khẽ ngáp một cái, đôi mắt đẹp chậm rãi khép lại, cư nhiên đã ngủ rồi...
Nguyên lai không phải nó có ý định bỏ đi mà là ở trên tay không thoải mái bằng ở trên ngực. Lời này nói như thế nào đây, Lão tử là một đại nam nhân, ngực ta có gì thoải mái mà gối đầu! Lại phiền chết ta rồi!
"Tiểu Bạch Bạch! Ngươi đi nơi nào rồi Tiểu Bạch Bạch? Tiểu Bạch Bạch!" Ánh nắng cuối cùng của ban ngày đã buông xuống, từ trong không khí truyền đến một thanh âm thanh thúy đầy vẻ lo lắng, lại có vẻ như muốn khóc. Độc Cô Tiểu Nghệ luôn xem tiểu gia hỏa này như bảo bối, hôm nay tự nhiên không thấy nó đâu, tự nhiên là tâm thần đại loạn rồi.
Quân Mạc Tà thở dài, cái gì gọi là duyên phận? Đây không phải là duyên phận trong truyền thuyết sao, chỉ bất quá lại là nghiệt duyên mới đau. Cho dù là không gặp được người, nhưng gặp con báo nhỏ này cũng giống như vậy a.
Một thanh âm lạnh lùng từ đằng trước cỗ kiệu vang lên: "Người ở bên trong, mời đi ra cho." Trong thanh âm lạnh lùng nhàn nhạt này còn mang theo một cỗ cô độc chán ghét nhân thế, chính là thanh âm của Dạ Cô Hàn.
Với thị lực của một Cao Thủ Thiên Huyền như lão, tự nhiên vẫn nhìn ra được tốc độ như thiểm điện của báo nhỏ chạy vào trong cỗ kiệu của Quân Mạc Tà. Tuy rằng không biết vì sao con thú nhỏ này hành động như vậy, thế nhưng nó đã chạy vào cỗ kiệu là chính xác không thể nghi ngờ.
Một lát sau, thanh âm lười biếng của Quân Mạc Tà bất đắc dĩ truyền ra: "Ta nói nha, ở Thiên Hương Thành này có tới mấy trăm vạn người, vì sao Bản thiếu gia mỗi lần ra ngoài đều gặp các ngươi vậy? Đến tột cùng chúng ta là có duyên hay là oan gia ngõ hẹp đây?"
Hắn vừa nói xong, nhất thời bên ngoài có hai thanh âm đồng thời vang lên: "Quân Mạc Tà!"
Hai người tuy rằng đồng thời cất tiếng, thế nhưng trong thanh âm lại rất khác biệt.
Trong thanh âm của Dạ Cô Hàn tràn ngập sự khinh bỉ và phẫn nộ, về phần thanh âm của Độc Cô Tiểu Nghệ lại tràn ngập niềm vui mừng. Nguyên lai Độc Cô Tiểu Nghệ lúc trước bị kích động nên đã theo sát Linh Mộng Công chúa vào trong hoàng cung. Qua vài ngày, thủy chung không thấy người nhà đến đón. Nàng biết Tiểu Nghệ chính là Tiểu thư được sủng ái nhất của Độc Cô gia, liên tiếp mấy ngày không có động tĩnh gì khiến nàng có chút bất ngờ, liền ngỏ lời từ biệt Linh Mộng Công chúa, muốn về nhà một chuyến. Linh Mộng tất nhiên dùng trăm phương nghìn kế muốn giữ nàng lại. Tiểu Nghệ tuy rằng hồn nhiên, thế nhưng cũng là một nữ tử thông minh, tự nhiên cảm thấy trong chuyện này có điều không thích hợp.
Nhiều lần hỏi thăm, nàng mới biết gia tộc của mình vì sao lại tới Quân gia náo loạn một trận. Nhất thời, tính tình nóng nảy như nàng nhịn không nổi, không để ý trời đã tối, nàng liền kịch liệt muốn xuất cung về nhà. Linh Mộng Công chúa không còn cách nào khác, vì để bảo vệ nàng, đành phải cầu đến Dạ Cô Hàn suất đội hộ tống Độc Cô Tiểu Nghệ về nhà.
Nào biết kiệu vừa mới đi tới đây, Tiểu Bạch Bạch ở trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ đột nhiên "xoạt" một tiếng chạy ra, dùng cái mũi nhỏ bé đánh hơi xung quanh, sau đó nhanh như chớp nhảy ra khỏi cỗ kiệu, biến mất không còn tăm hơi. Độc Cô Tiểu Nghệ rất sốt ruột, yêu cầu người hạ kiệu tìm kiếm.
Vừa nghe được thanh âm của Quân Mạc Tà, nhất thời nàng liền hiểu ra, nguyên lai là hắn, thảo nào Tiểu Bạch Bạch lại có phản ứng dữ dội như vậy. Nàng nhớ lần trước Tiểu Bạch Bạch cũng rất thích hắn. Hiện tại xuất hiện tình huống như vậy cũng chẳng có gì là lạ cả.
Quân Mạc Tà vẻ mặt bất đắc dĩ ôm tiểu tử kia xuống kiệu. Độc Cô Tiểu Nghệ vừa thấy mặt hắn, liền nghĩ tới khoảng thời gian hai nhà xung đột náo loạn, cư nhiên không tránh khỏi có chút xấu hổ, không biết nói gì.
Thấy Tiểu Bạch Bạch an an ổn ổn nằm ở trong lòng ngực của hắn, cư nhiên không thèm liếc mắt nhìn chủ nhân lấy một cái, phảng phất như nằm ở trong lòng Quân Đại thiếu gia mới là chỗ thoải mái nhất trên đời này vậy, nàng tự nhiên không khỏi có chút ghen tị. Thế nhưng thấy bộ dạng có chút mệt mỏi rã rời của Quân Mạc Tà, trong lòng nàng lại có chút cảm giác thương xót.
Trong lúc nhất thời, trong lòng nàng dâng lên rất nhiều cảm xúc lẫn lộn đan xen, tự nhiên không biết nói gì cho phải. Đối với một người dám nói dám làm, chuyên ăn chơi trác táng, gây phiền phức như Độc Cô Tiểu Nghệ mà nói, đây thật sự là một chuyện hiếm thấy.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương Phong Vân.
Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Giới Chi Môn (Dịch)