Chương 133: Sự thay đổi của trái tim nữ nhi

Dịch Giả: Sói

"Ách, ha ha, *hữu duyên thiên lí năng tương ngộ*, Độc Cô tiểu thư, chúng ta thật đúng là có duyên nha, lại gặp nhau rồi." Quân Mạc Tà *hắc hắc* cười, buột miệng nói ra một tràng. Ngữ khí cùng thần thái của hắn vẫn như thuở ban đầu khi ở Thiên Kim Đường môn vậy.

Thế nhưng bản thân Quân đại thiếu gia ngàn vạn lần không ngờ tới, câu nói kia tuy rằng đối với mình không có mấy ý nghĩa, nhưng khi lọt vào tai Độc Cô Tiểu Nghệ lại không nghi ngờ gì nữa, đó là một câu chứa đầy *ý tứ hàm súc*.

Có duyên sao? Hắn nói cùng mình có duyên gặp gỡ nha! Ai, thật sự có duyên thì sao chứ! Nếu mỗi ngày ngay cả một lần gặp mặt cũng chẳng được, thì *hữu duyên* còn có ích gì? Hai đại gia tộc cuối cùng vẫn cứ phản đối kia mà!

Độc Cô Tiểu Nghệ khi nghe được lời Quân Mạc Tà nói thì vô cùng mừng rỡ, thế nhưng trong nháy mắt lại biến thành một bộ dạng u oán, thầm nghĩ: Thật giống như hôm nay nếu không phải có Tiểu Bạch Bạch, mình chẳng phải không gặp được hắn sao? Chẳng phải là *vô duyên đối diện bất tương phùng* sao?

Độc Cô Tiểu Nghệ không phải không biết tính cách của hai *lão yêu quái* kia, nàng thực sự mới mười sáu tuổi, bằng tuổi Mạc Tà, năm nay nàng cũng đã hiểu biết không ít rồi, chỉ có điều *lão nhân* vẫn luôn coi nàng là một đóa hoa nhỏ cần được nâng niu chăm sóc.

Ở độ tuổi của nàng, trong bối cảnh thời đại này, vẫn không cách nào lý giải được cái gọi là tình yêu *ái tình* là gì, chỉ là nghe nói trước đây Quân Mạc Tà là một kẻ ăn chơi *trác táng*, vô dụng, làm nhiều chuyện xấu xa, trong lòng vô cùng chán ghét, chỉ mong một ngày gặp mặt để trách mắng hắn một phen mà thôi.

Thế nhưng lần kia tại bên ngoài Thiên Kim Đường môn, nàng gặp Quân Mạc Tà, lại có cảm giác bất đồng. Tuy rằng hắn là một tên ăn chơi lêu lổng, ăn nói *ngọt xớt*, nhưng cư xử lại rất có chừng mực, hơn nữa so với lúc trước, Quân Mạc Tà dường như đã biến thành một người khác.

Lần đó gặp gỡ Quân Mạc Tà khiến cho Độc Cô Tiểu Nghệ dấy lên lòng hiếu kỳ, hơn nữa Quân Mạc Tà lại giở thủ đoạn *giả lợn ăn thịt cọp* trêu đùa mấy tên ăn chơi *trác táng*, khiến cho Độc Cô Tiểu Nghệ cảm thấy vô cùng *thống khoái*. Cho đến sau này tại *Thần Binh Phổ* gặp lại Quân Mạc Tà, lại thấy một bộ mặt xấu xa khác của hắn, trong lòng lại dâng lên cảm giác chán ghét, thế nhưng sau này mới biết, thì ra là mình đã hiểu lầm hắn rồi!

Mỗi chữ "lại" cứ thế trôi qua, nhất thời khiến trái tim của Độc Cô Tiểu Nghệ xuất hiện một cảm giác vô cùng *vi diệu*: Mình đã hiểu lầm hắn rất nhiều năm rồi, bao nhiêu năm qua vẫn luôn bắt nạt hắn. Thế nhưng hắn không hề giải thích lấy một lần, hơn nữa mỗi lần gặp là mình lại bắt nạt hắn. Nếu như bản lĩnh của hắn kém thì còn có thể nói, nhưng đằng này rõ ràng là hắn rất thông minh, không ngờ lúc này mình lại hiểu lầm hắn thêm một lần nữa.

Vừa nghĩ như vậy, trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ càng thêm rối bời. Tuy rằng lúc trước Quân Mạc Tà đùa giỡn dùng thủ đoạn đoạt *Thiên ngoại Vẫn Thạch* từ trong tay mình, tuy rằng trong lòng vô cùng không cam lòng, thế nhưng nghĩ lại, cũng là bởi vì *Vẫn Thạch* rất quan trọng, cho nên hắn mới lừa gạt mình. Điều đó có lẽ khiến hắn lộ ra chân diện mục là một người *túc trí đa mưu* chăng? Vì sao *diện mục* của người này lại khó nhận ra như vậy? Tại sao phải nỗ lực ẩn giấu thực lực của mình!

Những điều này tự nhiên là được Tiểu Nghệ tổng kết lại. Nói đến lúc đó, tiểu cô nương luôn luôn *tâm cao khí ngạo* bị lừa gạt, lại là một người lúc trước bị mình bắt nạt không biết bao nhiêu lần giờ lại bị hắn trêu chọc ngược lại, nguyên nhân chính là mình không có mắt mà bị hắn *giả lợn ăn thịt cọp*. Khó tránh khỏi trong lòng có chút khó chịu. Nhiều năm như vậy mình vẫn hiểu lầm hắn, vẫn luôn bắt nạt hắn, thảo nào hắn đều không để tâm. Vừa nghĩ như thế, trong lòng nàng nhất thời lại cảm thấy có lỗi, về đến nhà liền khóc òa một trận.

Vừa khóc vừa hồi tưởng lại chuyện bản thân trải qua những năm gần đây. Hồi tưởng lại tình cảnh Quân gia mấy năm nay lâm vào cảnh khốn khó, lại càng nghĩ những năm gần đây Quân Mạc Tà thật sự là sống không dễ dàng gì, trong lòng nàng mơ hồ có chút đau xót.

Về phần cha mình nàng nói bị Quân Mạc Tà bắt nạt, đơn giản cũng là tính tình của tiểu cô nương bị *ủy khuất* muốn tìm chỗ làm nũng mà thôi.

Nào ngờ vừa nói ra lại nhận được tin Quân Mạc Tà *sinh tử* chưa rõ, nhất thời trái tim giống như bị một chiếc búa tạ đập mạnh. Nhiều năm như vậy hiểu lầm hắn, còn chưa kịp nói một tiếng xin lỗi, bồi thường cho hắn một chút, chẳng lẽ cứ thế mà chết hay sao? Nghĩ tới đây, Độc Cô Tiểu Nghệ liền mắc phải chứng bệnh tự trách của trẻ con, ngày nào cũng ưu tư. Nàng cũng không giỏi che giấu, đến bữa ăn cũng không còn thấy ngon. Nhiều ngày trôi qua, trong lòng vẫn tự hỏi vấn đề này, từ từ đem vị trí của Quân Mạc Tà trong lòng mình đề cao lên.

Vì chuyện này, Độc Cô Tiểu Nghệ đã từng hỏi *gia gia* tìm hiểu tin tức của Quân gia. Khi biết được Quân gia đang gặp phải phong ba bão táp, trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ tự nhiên vì Quân Mạc Tà chơi bời lêu lổng mà tìm một lý do biện hộ cho hắn: thì ra Quân gia hiện tại lâm vào nguy hiểm như vậy, Quân Mạc Tà hắn là vì gia tộc mà không tiếc tự làm hoen ố thanh danh, tự chịu *khuất nhục*. Thực sự là làm khó hắn rồi! Hắn cũng không lớn hơn ta bao nhiêu thế nhưng đã hiểu biết như vậy, thảo nào trước sau vài lần gặp hắn lại thấy khác biệt lớn đến vậy, đúng là một nam tử *cao cả*, vì gia tộc mà không tiếc *hy sinh* bản thân.

Nàng còn biết được Quân Mạc Tà *cư nhiên* là vì cứu công chúa mà bị thương [tiểu cô nương trực tiếp hỏi chuyện cứu công chúa, sau đó trong lòng liền coi hắn là "Dũng cảm cứu công chúa"], dẫn đến việc *sinh tử* chưa rõ, khiến nàng lại cảm thấy hắn là một người đầy lòng *hiệp nghĩa*!

Vì chuyện Quân Mạc Tà nhanh chóng chuyển biến, tại trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ từ *cực phẩm phá gia chi tử* biến thành một *thiếu niên công tử* có trách nhiệm lại còn giàu lòng *nghĩa hiệp* nữa. Chuyển biến như vậy có thể nói là *long trời lở đất*, *biển cả dậy sóng*!

*Tâm tư* của thiếu nữ, khi có *hảo cảm* với ai, liền tự nhiên coi mọi chuyện của người đó đều là *cao thượng*, *vĩ đại*, *hiệp nghĩa*. Vì vậy, trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ vì Quân Mạc Tà mà lo lắng, vì chuyển biến của Quân Mạc Tà mà nàng tình nguyện bỏ qua mọi chuyện trước đây của hắn.

Càng về sau, ngẫu nhiên tại *Thịnh Bảo Đường* đột nhiên nghe thấy *thanh âm* của Quân Mạc Tà, cái loại vui mừng phát ra từ tận đáy tim thật không lời nào có thể lý giải được, thật giống như mất đi một vật vô cùng *trân quý* sau một thời gian dài đột nhiên tìm lại được. Sau đó, *sủng vật* của bản thân là Tiểu Bạch Bạch *cư nhiên* lại thích ở gần Quân Mạc Tà, điều này càng khiến tiểu cô nương *cao hứng*. Phải biết rằng vật nhỏ này trừ mình ra cho dù ai nó cũng không thèm liếc mắt, nhưng lúc đó nó lại *hư hỏng* thân cận hắn, điều này nói lên điều gì?

Vốn dĩ cho đến lúc này Độc Cô Tiểu Nghệ vẫn như cũ không làm rõ được cảm giác của bản thân rốt cuộc đối với tên Quân *phôi nhân* này là như thế nào, nhưng kế tiếp phụ thân, ca ca vì mình đi tìm Quân Mạc Tà gây phiền phức, nàng mới lý giải được *nguyên nhân hậu quả*. Trong đầu Độc Cô Tiểu Nghệ mới lần đầu tiên chính thức tự hỏi lòng mình: chẳng lẽ ta thật sự để ý tên xấu xa kia sao? Ta thực sự để ý hắn rồi sao? Thì ra cảm giác để ý một người là như thế sao?

Loại cảm giác này, thật sự... thật sự... Thật *kỳ diệu*.

Vì vậy trong mấy ngày này, tuy rằng nàng rất tức giận vì việc gia tộc và tỷ muội thân cận tùy tiện can thiệp vào chuyện của mình, thế nhưng không thể phủ nhận, trong *phương tâm* mình vẫn còn rất sợ hãi, lại có cảm giác nhàn nhạt thấp thỏm, cùng với một chút ngượng ngùng. Tuy rằng không thấy mặt, nhưng càng về sau lại càng nghĩ nhiều đến Quân Mạc Tà, nàng liền suy nghĩ lại, cảm thấy bản thân sợ là đã thực sự để ý hắn rồi. Chỉ nghĩ như vậy thôi đã khiến trái tim nàng *bình bịch* đập, sắc mặt trở nên đỏ ửng, rất mong chờ sau này sẽ được gặp hắn...

*Thiếu nữ* ôm ấp tình cảm nhưng lại cảm giác không thể nắm bắt được, như thơ như mộng, lại có một chút *huyễn tưởng*. Độc Cô tiểu thư xuất thân *cao quý*, *kiêu căng ngạo mạn*, thế nhưng về phương diện này so với nữ nhi *nông gia* cũng chẳng khác nhau là mấy.

Có thể nói đoạn tình cảm khó nói rõ được này dưới nhiều loại áp lực cùng sự can thiệp lại càng được bộc lộ rõ hơn.

Nếu như là Linh Mộng công chúa trước đây không đoán mò...

Nếu như là Độc Cô thế gia già trẻ không đến Quân gia làm ầm ĩ, mà đem chuyện này từng bước xử lý nhẹ nhàng...

Như vậy Quân Mạc Tà tối đa ở trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ cũng chỉ là một người bạn tốt để vui đùa mà thôi, là một người bạn hiểu chuyện, cũng rất tin cậy. Cũng chỉ có thế mà thôi! Sau này khi tuổi tác lớn dần lên, hai người cũng chỉ coi nhau như khách qua đường, coi đây như là một đoạn hồi ức mà thôi!

Thế nhưng nhiều phương diện trộn lẫn với nhau, nhất thời khiến Độc Cô Tiểu Nghệ càng ngày càng không thoát ra được, càng nghĩ càng cảm thấy Quân Mạc Tà hiếm có *dị thường*, trái lại như *mua dây buộc mình*, tự hãm vào trong lưới tình...

Lúc này vừa nghe thấy *thanh âm* của Quân Mạc Tà, trái tim của Độc Cô Tiểu Nghệ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng cố gắng làm như tự nhiên không có chuyện gì, thế nhưng cho đến khi nhìn thấy Quân Mạc Tà xuất hiện ở trước mặt mình, Độc Cô Tiểu Nghệ cũng không biết mình nên làm như thế nào nữa. Khuôn mặt như bị thiêu đốt, thoáng cái trong đầu xuất hiện một ý niệm muốn xoay người bỏ chạy, lại nghĩ: Thật sự có duyên sao? Ai nha nha... *Mắc cỡ* chết người đi! Độc Cô Tiểu Nghệ thoáng cái bưng kín khuôn mặt đang nóng bừng lên.

"Tên *tiểu tặc* Quân gia kia, quả nhiên là có thủ đoạn, khiến *Dạ mỗ* được mở rộng tầm mắt! Để chiếm được trái tim của Độc Cô tiểu thư, ngươi thật đúng là không từ bất cứ thủ đoạn ti tiện nào." Dạ Cô Hàn lạnh lùng nhìn hắn. Tuy rằng không biết Quân Mạc Tà sử dụng thủ đoạn gì mà khiến *ấu tể Thiết Dực Báo* của Độc Cô Tiểu Nghệ thân cận với hắn như vậy, thế nhưng không thể phủ nhận, mình đã nhận lệnh bảo vệ Độc Cô Tiểu Nghệ dù cho có phải giết bất cứ kẻ nào cản trở cũng không từ!

Độc Cô Tiểu Nghệ đối với Tiểu Bạch Bạch vô cùng *sủng ái*, có thể nói là rõ như ban ngày, mà hôm nay Tiểu Bạch Bạch lại thân cận đến mức tìm đến Quân Mạc Tà, không thể nghi ngờ khiến Độc Cô Tiểu Nghệ bất cứ lúc nào cũng có thể bị Quân Mạc Tà *uy hiếp*. Điều này thật sự là chuyện quá nguy hiểm mà!

*Cao giai huyền thú* ngoại trừ đối với chủ nhân của mình ra, tuyệt đối sẽ không đơn giản có bất cứ cảm tình nào đối với người khác. Dạ Cô Hàn tuy rằng không rõ *huyền cơ* trong đó, cũng không thể tưởng tượng ra được, thế nhưng từ lâu đã âm thầm cảnh giác. Lão cho rằng tất nhiên Quân Mạc Tà đã dùng thủ đoạn gì đó với *ấu tể huyền thú*. Bằng không sao có thể xảy ra tình huống như vậy?

Nếu như *cao giai huyền thú* nào cũng có loại cảm tình thân cận đối với *nhân loại* như đối với tên *bại gia chi tử* này, thì *huyền thú* chỉ sợ sẽ không còn hiếm có như vậy nữa rồi!

"Gì? *Hảo thủ đoạn*? Cái gì mà là *hảo thủ đoạn*?" Quân Mạc Tà có chút buồn bực, ta có chọc giận ai đâu? Các ngươi tận mắt thấy ta làm gì mà đã nói? *Trời đất chứng giám*, ta căn bản chưa làm gì nha! Rõ ràng là con *tiểu sắc thú* kia vừa thấy *bản công tử* liền chui luôn vào ngực ta mà, tuy rằng *bản công tử phong lưu phóng khoáng*, *anh tuấn tiêu sái* hơn người, những điều này đều là sự thực, sao có thể thích một con vật nhỏ này chứ!

*Bản công tử* chính là *danh xứng với thực*, *hàng thật giá thật*, già trẻ không bao giờ hại đến, sao có thể làm chuyện bậy bạ đó được?

"Tên *tiểu tặc* Quân gia kia, còn không mau đem *huyền thú ấu tể* trả lại cho Độc Cô tiểu thư?" Trong lòng Dạ Cô Hàn thầm kêu may mắn, may mà là bản thân mình hộ tống Độc Cô Tiểu Nghệ, bằng không nếu là không có mình hộ tống, tối nay Độc Cô Tiểu Nghệ nhất định khó thoát khỏi cạm bẫy của Quân Mạc Tà rồi. *Vạn nhất* hai người thật sự phát sinh chuyện gì, ai cũng không biết, đến lúc đó thật sự là hỏng bét rồi. Không được, tuyệt đối phải ngăn chặn *âm mưu* của tên *tiểu tặc* này mới được!

"Ta nói này cái người tên là Dạ Cô Hàn kia, ngươi không thấy là mình đã quản quá nhiều việc hay sao? Ngươi cứ bảo vệ tốt cho công chúa đi là được. Chuyện của người khác ngươi đừng nhúng tay vào làm gì! Ngươi cho là bản thân mình là ai, ta và tiểu nha đầu trong lúc nói chuyện ngươi dựa vào cái gì mà *dây máu ăn phần*!" Quân Mạc Tà vừa định thả tiểu *huyền thú* ra, thế nhưng vừa nghe Dạ Cô Hàn nói như thế, khiến trong lòng hắn chợt dâng lên cảm giác chán ghét.

*Dị Thế Tà Quân*Tác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương phong vân.

Đề xuất Voz: Hai chữ: bạn thân
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN