Chương 134: Thất kinh
Dịch giả: Sói
Tính cách của Quân đại sát thủ là nếu ngươi chịu nhún nhường, ta cũng chẳng thèm chấp nhặt. Nhưng nếu đã cứng rắn đối chọi, Quân đại sát thủ nhất định sẽ không màng ngươi là ai, chỉ xem là ngươi cứng hay ta cứng! Có lẽ đây cũng chính là nhược điểm lớn nhất của hắn.
Hắn chẳng màng đến vẻ mặt Dạ Cô Hàn đang tức giận đến xanh lét, quay đầu nhìn Độc Cô Tiểu Nghệ với vẻ bất đắc dĩ: "Này Độc Cô tiểu thư, ngươi không sợ ta lừa mất Tiểu Bạch Bạch sao? Ta đâu có gọi nó, tự nó nhảy lên người ta đấy chứ, lần trước cũng từng có một lần như vậy rồi. Cho dù bản thiếu gia anh tuấn tiêu sái, người gặp người thích, ngay cả một con huyền thú cũng hiểu được thế nào là đẹp mắt! Bản thiếu gia thấy nó còn nhỏ, chẳng được bao nhiêu thịt nên mới tha đó, chứ không thì ta đã làm một nồi hầm lâu rồi."
Tiểu Bạch Bạch thoải mái nằm trong lòng hắn, cực kỳ thích chí, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng khò khè khò khè trong cổ họng – đó là âm thanh chỉ khi nó hạnh phúc nhất mới cất lên. Nó chợt mở mắt, ấm áp nhìn Quân Mạc Tà một cái rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp, nào hay vị này đã có ý nghĩ biến nó thành một bữa tiệc thịnh soạn. Độc Cô Tiểu Nghệ đang đứng đó, khuôn mặt e thẹn vô cùng. Chợt nghe Quân Mạc Tà vừa rồi rất thân thiết gọi mình là "Tiểu nha đầu", đồng thời còn nói "chuyện của ta và tiểu nha đầu", nàng liền nghĩ mình và hắn... có chuyện gì nhỉ? Tiểu cô nương nhất thời vừa thẹn vừa vội, suy nghĩ vẩn vơ một hồi. Sau đó lại nghe hắn muốn làm thịt Tiểu Bạch Bạch, nàng liền hô to: "Ngươi vừa mới nói cái gì?!" Nhất thời đôi mắt to trợn tròn, hiện rõ bản tính linh hoạt, dũng mãnh ban đầu; bàn tay nhỏ bé hung hăng giáng lên người Quân Mạc Tà, cảm giác tên gia hỏa này dường như còn nợ mình vô số món vậy.
"Ai da, tiểu thư ơi, ngàn vạn lần đừng đánh nữa! Hôm trước cha ngươi cùng bảy vị ca ca của ngươi đã đập nát Quân gia từ trên xuống dưới, đến nỗi một viên ngói lợp đầu cũng không còn. Bản thân ta bị đánh cho mềm nhũn, giờ cả người vẫn còn ê ẩm đây này."
Quân Mạc Tà chắp hai tay sau lưng, nhẹ nhàng tựa vào thành kiệu, dáng vẻ như không còn khớp xương nào. Khuôn mặt hắn tràn đầy bi thương và ủy khuất, như thể vừa bị hai thế hệ già trẻ của Độc Cô gia tộc hung hăng chà đạp.
Thực tế, thân thể hắn chẳng có chút thương thế nào cả, nhưng Độc Cô Tiểu Nghệ cũng hiểu tính tình của bảy vị ca ca mình. Thế là nàng "a" một tiếng, nói: "Vậy ta sẽ không trách ngươi nữa. Thật xin lỗi, khi về ta sẽ nói với cha đền bù phí tổn sửa sang nhà cửa cho nhà ngươi."
Độc Cô Tiểu Nghệ càng nghĩ càng thấy xấu hổ, dù sao Quân gia cũng vì nàng mà bị phá hỏng. Nàng tiểu cô nương tội nghiệp hiện tại chỉ biết gia tộc mình vì bản thân nàng mà tìm tới Quân Mạc Tà gây phiền phức. Lúc này, nàng vẫn còn nghĩ cha và bảy vị ca ca dùng thủ đoạn rất ngang ngược để đối phó với Quân gia, còn Quân Mạc Tà bị nàng đánh như vậy mà không tránh né, rõ ràng cho thấy hắn bị thương, lời nói của hắn chắc là thật. Nàng đến giờ vẫn không hay biết bảy vị ca ca của mình còn đang nằm thẳng cẳng trên giường, không đứng dậy nổi vì Quân Mạc Tà, mà vị phụ thân "lưu manh" của nàng cũng tương tự bị Quân Mạc Tà xem như một phú hào ngu ngốc để hung hăng vơ vét tài sản, dù rằng còn chưa trả tiền...
"Không có việc gì, ai! Mà nói đi cũng phải nói lại, việc này cũng không thể trách được, dù sao cha ngươi cũng đâu biết rõ tình huống." Quân Mạc Tà làm ra vẻ khoan hồng độ lượng, khoát tay nói tiếp: "Ta là tiểu bối, nhịn một chút cũng chẳng sao. Dù gì hai nhà chúng ta cũng có quan hệ nhiều đời, bao nhiêu năm tình cảm thâm hậu, lẽ nào còn phải dùng đao thương tranh đấu hay sao?"
Độc Cô Tiểu Nghệ cố sức gật đầu, ánh mắt tràn đầy vẻ thỏa mãn, nói: "Kỳ thực ngươi cũng không cần quá bận tâm... Ta... ta hiểu mà, có một số việc ngươi cũng không nên... để bản thân chịu ủy khuất..." Nàng lắp bắp nói hai câu này mất nửa buổi mới hoàn chỉnh, đến lúc xong, khuôn mặt đã đỏ ửng như bị thiêu đốt, lan tới tận cổ.
Tiểu nha đầu đáng thương đã hoàn toàn hiểu lầm rồi. Nàng vốn cho rằng Quân Mạc Tà "nén chịu cha cùng các ca ca mình ngược đãi" hoàn toàn là vì nàng. Vừa nghĩ vậy, trong lòng tiểu cô nương đột nhiên cảm thấy như được ăn mật ngọt, không hiểu sao nàng lại tự nhiên nghĩ tới phương diện này! Quân Mạc Tà lại tỏ ra rất đại nhân đại nghĩa nói: "Không có gì, không có gì."
Độc Cô Tiểu Nghệ lại càng e thẹn cúi đầu, mũi chân vô thức vẽ vẽ lên mặt đất, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, đôi mắt to sáng rực lên, thỉnh thoảng lại len lén nhìn Quân Mạc Tà. Trong lòng nàng vô hạn thỏa mãn, giống như một nông dân được mùa vậy.
Hai người này ở đây tình chàng ý thiếp, ân ái không thôi, khiến Dạ Cô Hàn ở bên kia thật sự không thể chịu đựng nổi mà thở dài một tiếng. Quả thực không thể tưởng tượng trên đời này lại có người da mặt dày đến vậy! "Quân Mạc Tà, ngươi cũng đừng quá vô sỉ như thế chứ?!" Dạ Cô Hàn chỉ vào Quân Mạc Tà, rất muốn dẫm chết tên này. "Bảy huynh đệ Độc Cô gia tộc đã ăn đủ quyền cước của đám thủ hạ nhà ngươi, vậy mà hiện tại ngươi còn mặt dày nói những lời như vậy sao?"
"A? Sao có thể như vậy chứ?!" Độc Cô Tiểu Nghệ khiếp sợ kêu lên, không thể tin nổi mà ngẩng đầu nhìn Quân Mạc Tà.
"Không phải như vậy đâu." Quân Mạc Tà thề thốt phủ nhận, cho rằng Dạ Cô Hàn cố ý quấy rối, ly gián, nói: "Dạ Cô Hàn ngươi đường đường là một Thiên Huyền cao thủ, lại nghe lời đồn bậy bạ đi lừa dối Độc Cô cô nương. Hừ hừ, nghĩ xem ta sao có thể thu thập được bảy vị nhân vật cao mạnh như vậy chứ! Ta có thể đối phó được bọn họ sao? Ta dựa vào bản lĩnh gì để ứng phó với bọn họ, uổng công cho một kẻ có đầu óc như ngươi lại không biết động não!"
Lúc này đang là thời điểm mấu chốt, nhất quyết dù đánh chết cũng không thừa nhận. Nếu Độc Cô Tiểu Nghệ mà phát hiện ra thì tiêu đời... Hay là, tẩu vi thượng sách.
Độc Cô Tiểu Nghệ nghi hoặc nhìn về phía Dạ Cô Hàn, lại thấy lão nói: "Độc Cô tiểu thư, ngươi về nhà một chút là biết ngay thôi." Dạ Cô Hàn sắc mặt không đổi, ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn Quân Mạc Tà, rồi nói tiếp: "Độc Cô tiểu thư, bây giờ đã khuya rồi, chúng ta hay là mau về thôi. Dạ mỗ còn phải trở về bảo vệ công chúa."
Độc Cô Tiểu Nghệ có chút do dự. Nàng thật vất vả mới gặp được Quân Mạc Tà, bản thân vẫn chưa thỏa mãn, thật sự có phần tiếc nuối. Nhưng vừa rồi Dạ Cô Hàn đột nhiên nói vậy khiến nàng cũng cảm thấy sốt ruột muốn tìm hiểu tình hình ở nhà. Nàng biết con người Dạ Cô Hàn, lời nói của lão cũng không phải vô căn cứ, thế nhưng lời của Quân Mạc Tà cũng đúng, bằng vào bản lĩnh của hắn sao có thể đối phó được với mấy người ca ca của mình! "Tiểu Bạch Bạch, lại đây với tỷ tỷ nào, tỷ tỷ sẽ mang ngươi cùng về nhà." Độc Cô Tiểu Nghệ chạy tới bên cạnh Quân Mạc Tà, lúc này liền ngửi thấy khí tức nhàn nhạt trên người hắn, nhịn không được khuôn mặt nhỏ nhắn lại đỏ bừng lên.
Quân Mạc Tà vội vàng ôm lấy báo nhỏ đưa cho Độc Cô Tiểu Nghệ. Tiểu tử kia lần này không chống cự, chỉ có điều đôi mắt trông mong nhìn Quân Mạc Tà với thần tình cực kỳ ủy khuất.
Ngay trong nháy mắt này, trong lòng Quân Mạc Tà đột nhiên xuất hiện một nghi vấn: vì sao con báo nhỏ này, hắn chưa từng gặp mặt mà nó lại có cảm giác không muốn rời xa như vậy? Chuyện này theo lý mà nói không thể xảy ra mới đúng! Nhưng thế gian cũng đâu nhất định chỉ có những chuyện hợp lý xảy ra, ngay như bản thân hắn cũng là một ví dụ điển hình...
Chẳng lẽ là bởi vì... Linh Lung Hồng Quân Tháp và Khai Thiên Tạo Hóa Công? Trong lòng Quân Mạc Tà một ý niệm nhanh như tia chớp xẹt qua, cũng chỉ có như vậy mới giải thích được chuyện này! "Quân... Mạc Tà, ngày mai ta đi tìm ngươi có được hay không?" Độc Cô Tiểu Nghệ cúi đầu, trong lòng ôm báo nhỏ, tự tìm cho mình một lý do, nói: "Tiểu Bạch Bạch thực sự rất thích ngươi, nếu không nhìn thấy ngươi, nó... nó lại không vui. Ta ta ta không muốn trông thấy nó buồn." Độc Cô Tiểu Nghệ nói xong lời cuối cùng liền cúi gằm đầu xuống, chính nàng cũng không biết sao lại tìm được cái lý do này, nghe thật không hợp lý chút nào...
"Được!" Quân Mạc Tà trong lòng tính toán một chút rồi đáp ứng, nói: "Ngày mai ta giúp ngươi dỗ dành nó, ngày mai chúng ta cùng nó chơi đùa."
Độc Cô Tiểu Nghệ nghe vậy liền vui vẻ nói: "Một lời đã định!"
"Một lời đã định!" Quân Mạc Tà không có hảo ý liếc nhìn tiểu tử kia, trong lòng đắc ý thầm cười trộm: "Con vật nhỏ này, ngày mai bản công tử sẽ bắt ngươi làm thí nghiệm, he he."
Độc Cô Tiểu Nghệ cảm giác được tiểu tử kia trong lòng đột nhiên toàn thân lạnh toát, bộ lông mềm mại trắng tinh dựng thẳng lên. Đôi mắt nàng liền cảnh giác nhìn bốn phía, nhưng cũng không thấy bất cứ nguy hiểm gì. Nàng cúi đầu nghi hoặc, trong miệng lẩm bẩm: "Đây là có chuyện gì a? Sao lông mao đột nhiên lại xù lên vậy? Chẳng lẽ mặc thiếu y phục? Bộ lông của nó rất dày mà?" Độc Cô Tiểu Nghệ cẩn thận bước đi.
Quân Mạc Tà cũng không nán lại bên ngoài nữa, hắn hăng hái ngồi lên kiệu, muốn nhanh chóng hồi phủ.
"Tam thúc, tam thúc!" Sau khi trở về, việc đầu tiên Quân Mạc Tà làm chính là chạy tới phòng của Quân Vô Ý. Hắn vừa chạy tới liền đâm sầm vào cánh cửa, Quân Mạc Tà bưng mũi lùi lại nói: "Cái quái gì vậy?"
Quân Vô Ý chậm rãi bước ra.
Khi không có người ngoài, Quân Vô Ý sẽ không ngồi xe lăn! Đã mười năm rồi hắn vẫn ngồi trên đó đến phát chán. Ánh mắt Quân Tam Gia đầy thâm thúy, nói: "Ta đã đưa mấy hài tử này về rồi."
"Hài tử...? Hài tử nào ạ?" Quân Mạc Tà có chút lắp bắp hỏi.
"Trước khi chúng ta thả ra, tổng cộng tìm về được bốn mươi lăm thiếu nam thiếu nữ. Hiện nay quản gia cũng không rảnh, nên đành chỉnh lý tạm thương khố để bọn chúng tạm thời an bài ở đó. Về phần mấy hài tử tàn tật, tổng cộng có ba mươi chín đứa hiện tại đều ở chỗ ta. Ta đang thử dùng huyền khí khơi thông xem gân mạch của chúng có hồi phục được không, hi vọng có thể để chúng khôi phục cuộc sống sinh hoạt bình thường."
Quân Mạc Tà thất kinh.
Ánh mắt Quân Vô Ý thâm trầm, nói tiếp: "Mạc Tà, ngươi làm việc quá thiên về hiệu quả và lợi ích. Nhưng phải nhớ kỹ, muốn bồi dưỡng thế lực gia tộc thành một đại gia tộc, dùng thái độ nghiêm khắc thậm chí là lãnh khốc cũng không phải đáng trách. Thế nhưng, đối với người của Quân gia, chúng ta phải có nghĩa vụ phụ trách vì bọn họ! Bao gồm ăn, mặc, ở, đi lại và chữa bệnh!"
"Mặt khác, nhân từ tất nhiên không thể dùng loạn, cũng không thể vô tâm!" Quân Vô Ý chắp tay sau lưng, trong ánh mắt mang theo cảm tình đau xót nhìn về phía sau phòng, nói: "Tựa như những hài tử này, chúng ta... không thể không quản!"
Quân Vô Ý nói những lời này như đinh đóng cột, không cho phép người khác nghi vấn! Nghĩ tới bản thân mười năm tàn tật, lúc này phải nhìn những hài tử như vậy, chính hắn không thể thản nhiên làm ngơ được.
"Ngay cả khi bọn chúng không thể làm được gì, chúng ta cũng phải nuôi dưỡng, không thể nói là không phụ trách được!"
Quân Mạc Tà lặng lẽ không nói, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Cháu hiểu rồi." Trong lòng hắn âm thầm nghĩ: Có lẽ đây mới chân chính là một *chính nhân quân tử* a, có điểm gì khác biệt so với mình? Cũng là như vậy, nhân từ cùng với trách nhiệm chính là định nghĩa như thế sao?
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương phong vân.
Đề xuất Voz: Đơn phương