Chương 150: Bắt đầu kiểm tra Đường Mập Mạp
Quân Mạc Tà về đến nhà, Đường Nguyên đã ngồi đợi hắn từ rất lâu. Hóa ra khi Quân Mạc Tà vừa rời đi thì tên gia hỏa này đã tới, một mực đợi đến tận bây giờ. "Ngày mai sao?" Quân Mạc Tà bắt chéo chân, liếc mắt nhìn hắn, hỏi.
"Ngày mai!" Đường mập mạp gật đầu như gà mổ thóc. Đôi mắt nhỏ lóe lên tinh quang, nói: "Tam thiếu gia, hảo huynh đệ của ta ơi, tất cả ta đều nhờ vào ngươi đó, lúc trước ngươi đã đáp ứng ta rồi mà."
Mập mạp hết câu "hảo huynh đệ" lại đến câu "ta ta ngươi ngươi", trông hắn lúc này quả thực như muốn bổ nhào qua ôm Quân đại sát thủ một cái! Bộ dạng vô cùng kích động.
"Mập mạp, ngươi đừng làm trò buồn nôn đó nữa, yên tâm đi. Chỉ cần làm theo lời ta, đảm bảo sẽ rất an toàn." Quân Mạc Tà chán nản an ủi mập mạp, mấy ngày nay Quân đại thiếu gia luôn bị hắn kìm kẹp, rất bức xúc.
Hắn đã sớm sai người đi điều tra toàn bộ chuyện về Chu lão thái giám rồi. Người này ngoại trừ Huyền Công cao cường, lai lịch thần bí, còn nổi danh là một kẻ thiết diện vô tư, lão đối với bất luận kẻ nào cũng không hề vì tình riêng mà nể nang. Mà người này làm việc lại rất cẩn thận tỉ mỉ, không hề cẩu thả qua loa. Cho nên vô luận là sự tình gì, Hoàng Đế bệ hạ đều rất an tâm giao cho lão, mà lão thái giám thực sự không phụ sự tín nhiệm của Hoàng Đế bệ hạ, cho tới bây giờ cũng chưa từng xảy ra sai sót gì.
Trừ điều đó ra, Chu lão thái giám có lẽ là bởi vì thân thể không trọn vẹn cho nên quanh năm suốt tháng tích tụ thành một tật xấu: thích sạch sẽ!
Thích sạch sẽ cũng không phải là một loại bệnh, rất nhiều người như vậy. Đơn giản chỉ thích sạch sẽ hơn người thường mà thôi, vô luận là thế nào cũng không coi là đam mê không tốt, thế nhưng vị Chu lão thái giám này lại cực kì thích sạch sẽ, đã đạt đến mức độ cực đoan ưa sạch sẽ. Đơn giản như nói tắm rửa, vô luận là xuân hạ thu đông, vô luận bận rộn cỡ nào, mỗi một ngày đều tắm hai lần, mỗi lần tắm xong lại đổi quần áo một lần.
Dọc theo đường đi, thậm chí chỉ cần người khác chạm vào một thân cây, lão sẽ lập tức không dám tựa vào thân cây đó nữa. Tật xấu này của hắn ngay cả Hoàng Đế bệ hạ cũng không làm gì được. Nghe nói có lần bệ hạ ban thưởng ghế ngồi, vị lão thái giám này lại ung dung móc một chiếc khăn trắng tinh từ trong tay áo ra, phủi sạch mặt ghế một lần sau đó mới tạ ơn ngồi xuống. Vừa ngồi chưa ấm chỗ đã phải đi, vì bệ hạ đã phân phó xong rồi, cứ thế từng việc một lại khiến Hoàng Đế bệ hạ càng thêm sửng sốt.
Về phần đồ vật riêng tư của lão, kẻ khác đừng nghĩ tới việc động vào dù là vật không quý giá gì, chỉ cần người khác động qua lão liền bỏ đi ngay, người nào vô ý chạm vào lão liền phải trả một cái giá rất đắt, chạm tay chém tay, chạm chân chặt chân, vô luận là bộ phận nào không cẩn thận chạm vào lão liền đừng nghĩ tới chữ "nguyên vẹn".
Hoàng Đế bệ hạ tuệ nhãn như đuốc, người tận dụng ưu điểm này của lão, giao trách nhiệm cho Chu lão thái giám phụ trách việc vệ sinh hoàng cung, để Chu lão thái giám nắm quyền khiến đám cung nữ thái giám trong cung kêu khổ thấu trời. Thế nhưng hiệu quả lại hiển hiện rõ ràng, từ khi Chu lão thái giám phụ trách việc này, cả Thiên Hương hoàng cung đều sạch bóng, tuyệt đối có thể nói là nơi sạch nhất đại lục!
Chuyện Chu lão thái giám thích sạch sẽ căn bản không phải là chuyện bí mật gì, thật sự có quá nhiều người biết, trong đó có không ít người lĩnh giáo qua, cho nên tất cả mọi người đều cố gắng né tránh lão gia hỏa này, miễn cho bản thân xúc phạm vào cấm kỵ của lão biến thái. Vô luận người nào bị lão nhắm trúng kết quả cũng không tốt lành gì. Quân Mạc Tà khi nghe thấy chuyện này, căn bản không chút nào cảm thấy khó khăn. Thế nhưng lần này Quân Mạc Tà muốn làm theo phương pháp trái ngược, phá hoại vĩnh viễn nhanh hơn xây dựng!
Với trình độ làm việc chăm chỉ như Chu lão thái giám mà nói, chỉ cần thân thể Đường Nguyên không có mao bệnh gì, nhất định sẽ được báo lên; mà người được báo lên lại dựa vào sự thông đồng của đám quan lại, Đường gia lão gia tử đã sớm dự liệu hết thảy như thuận lý thành chương vậy.
Cho nên nếu muốn mập mạp bị đào thải, cũng chỉ có thể gian lận trên người lão thái giám. Mà muốn đánh vỡ tâm ý của lão, tự nhiên cần phải đánh vào tính xấu của lão.
"Mập mạp, ngày mai trước một canh giờ, khi ngươi đi vào cung để Chu lão thái giám kiểm tra hãy ăn thứ thuốc này vào. Sau đó đến lúc đó cứ như vậy, như vậy, hết thảy đều làm như thế..." Quân Mạc Tà nháy mắt.
"Có được hay không đây... Thứ này cũng quá buồn nôn đi..." Đường Nguyên cầm lấy viên dược hoàn, nháy mắt có phần do dự.
"Ta đây sẽ không xen vào nữa, dù sao chủ ý ta cũng cho ngươi rồi, ngươi tự mình nghĩ đi. Đến tột cùng là muốn tiêu dao khoái hoạt hay sống kiếp tầm thường hãy tự mình chọn đi." Quân Mạc Tà hừ hừ hai tiếng nói.
"Đừng!" Đường Nguyên nắm chặt dược hoàn trong tay, cơ mặt phì nộn vặn vẹo một hồi, sau đó nói: "Ta bất chấp tất cả."
"Dũng sĩ a, cứ dũng cảm đối mặt đi." Quân Mạc Tà vỗ vỗ bờ vai của hắn, vẻ mặt đầy thâm tình thắm thiết nói: "Ta sẽ chúc phúc cho ngươi, ngươi sẽ thành công thôi. Ta sẽ luôn ở sau lưng âm thầm cầu phúc cho ngươi."
"Nếu như khi ta bị đánh, ngươi có thể thay ta chịu đòn thì thật là tốt." Đường Nguyên ai oán nói: "Sau lần này phỏng chừng lão gia tử sẽ lột da ta mất, vì làm cho chuyện này xuôi xuống, nhà ta đã mất không ít tiền a..."
"Ta chỉ có thể nói... Ta thật sự rất đồng cảm với ngươi." Quân Mạc Tà thở dài một hơi, vẻ mặt như thất tình mà nói: "Việc này chúng ta sẽ nói sau, lúc đó ta sẽ gặp ngươi. Ờ, đừng quên, trước khi quay về, ngàn vạn lần đừng quên một sự kiện, tuyệt đối không nên ăn sáng đấy."
Đường Nguyên trịnh trọng gật đầu nói: "Ta nhớ rồi."
Đường mập mạp rời đi, thẳng đến khi không còn cái bóng, Quân Mạc Tà mới cười đến nỗi khom lưng ngồi chồm hổm trên mặt đất không thể đứng lên được... Đối với chuyện phá hoại lần này, Quân Mạc Tà có mười phần nắm chắc.
Nhưng Quân Mạc Tà tuyệt đối không ngờ tới, Đường mập mạp trong chuyện này đã làm ra một sự kiện phi thường đặc biệt, gọi là sự kiện Ô Long khiến chuyện này được coi là một truyền kỳ trên Huyền Huyền đại lục, khiến ngàn vạn người hăng say bàn tán, mà cái tên Đường Nguyên cũng bởi vì chuyện này mà lừng danh thiên hạ, trở thành một "danh nhân" trăm phần trăm. Đợi cho đến khi Quân đại thiếu gia hiểu ra, cũng không biết nói gì, chỉ có mồ hôi tuôn như suối.
Đường Nguyên lê thân hình mập mạp cuồn cuộn ra khỏi Quân gia, vừa ra khỏi cổng liền đụng phải Quân Chiến Thiên lão gia tử mang theo đám tùy tùng trở về. Song phương đối diện, Đường Nguyên thấy trốn không thoát, cũng biết thân thể mình chính là mục tiêu rõ ràng quá, không thể che dấu, đành tiến lên hành lễ bái kiến.
"Mập mạp, ngươi lại tới tìm Mạc Tà nhà ta à, không phải lại mang theo lão bà đến đây đấy chứ?" Quân lão gia tử trừng mắt nói: "Lại có chủ ý quỷ quái gì thế? Gần đây Mạc Tà không có tới gặp ngươi thế nhưng lại tiến bộ rất nhiều!"
Đường Nguyên liền hoảng hốt, sao có thể nói câu dọa người thế chứ! Lão đường đường là một vị Quốc Công, vậy mà ngày nào khi gặp vãn bối như ta lại mở miệng nói câu này ư? Nhất thời hắn không biết trả lời ra sao, lắp bắp mãi mới thốt ra lời: "Không có, không có." Vô ý thức hắn lại giấu tay ra sau lưng.
Quân lão gia tử lại nói: "Không có gì à? Lão phu là hổ sao? Ngươi sao lại có bộ dạng này?" Lão gia tử nghi ngờ nói tiếp: "Trong tay ngươi cầm cái gì thế? Duỗi tay ra cho lão phu coi coi."
"Không có, không có gì mà..." Đường Nguyên lập tức khẩn trương đến độ muốn khóc, liên tục lắc đầu, từng bước một lùi lại phía sau, đột nhiên đạp phải cái gì đó, bịch một tiếng, thân thể mập mạp ngã chổng vó lên trời, lăn vài vòng trên mặt đất.
Quân Chiến Thiên lão gia tử cười to nói: "Trông bộ dạng của ngươi kìa, chẳng lẽ bằng vào thân phận của lão phu còn đi cướp đồ của ngươi hay sao?" Lão không thèm để ý tới Đường Nguyên nữa, cười dài một đường đi vào.
Đường Nguyên lau mồ hôi lạnh đứng lên, thần hồn chưa ổn định. Lúc này mới phát hiện dược hoàn trong tay đã biến mất, chắc là khi ngã xuống nó liền văng ra. Chuyện này không phải là đùa, hắn trực tiếp bò trên mặt đất tìm tòi, cuối cùng cũng tìm được, một hồi giật mình, cả kinh, hoảng loạn, toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Đường Nguyên lúc này có chút mơ hồ, đối với lời nói lúc trước của Quân Mạc Tà cũng không nhớ rõ lắm, hắn vắt hết óc suy nghĩ hồi lâu cho tới khi về đến cổng nhà mới nghĩ ra: nghìn vạn lần đừng quên ăn sáng trước khi đi nhé!
Ài, sau khi nhớ ra chuyện này hắn cũng không còn cảm xúc để ăn cơm nữa. Thế nhưng tam thiếu gia đã nói như vậy, tất nhiên là có đạo lý của riêng hắn. "Ta cũng chỉ phải cố mà ăn sáng thôi." Nghĩ như vậy, lại sau khi một hồi vận động, bụng hắn bắt đầu rột rột kêu. Sáng sớm hôm sau cái bụng của Đường Nguyên đã được nhét đầy biến thành tròn ủng, hắn ợ một cái sau đó đi theo lão cha, một đường trên xe ngựa đi tới hoàng cung khiến hắn ngã trái đổ phải. Đường Thượng Thư một đường đi tới hoàng cung liên tục ngó nghiêng có điểm an tâm. Lão vì ngăn chuyện ngoài ý muốn cho nên mấy ngày nay vội mời rất nhiều người tới kiểm tra thân thể con mình, vững tin lần này không có chuyện ngoài ý muốn, trừ thân thể con mình hơi có chút mập mạp ra, những thứ khác căn bản là ổn cả. Cho nên Đường Thượng Thư đại nhân tự tin mười phần. "Béo một chút thì sợ gì? Tục ngữ nói, quân tử không nặng thì không uy!" Đường Thượng Thư luôn bắt ép đứa con cưỡi ngựa để giảm cân, thế nhưng đây là lần đầu tiên lão thấy thân thể béo núc của đứa con bây giờ thuận mắt cỡ nào! Một đường nghĩ ngợi đã đi tới hoàng cung, Đường mập mạp lúc này sống trong cảnh chờ đợi, căn đúng giờ mà Quân Mạc Tà dặn, nhét viên thuốc vào bụng; cảm giác cuống họng hơi khô, hắn liền đoạt lấy một túi nước, ừng ực mà nốc vào, lúc này mới cảm thấy có điểm thoải mái. Lần tham gia tuyển chọn này, tất cả có chín người, trong đó có bốn người là các đại gia tộc đề cử, còn năm người còn lại có đủ loại quan lại đề cử. Muốn áp đảo được đám người này quả thực không dễ, Đường Thượng Thư lần này vì tiền đồ của đứa con cho nên có thể nói là đã dốc hết vốn liếng! Thế nhưng lão lại không biết, đứa con của mình đang vì chuyện này mà đau đầu, hơn nữa người bạn tốt Quân Mạc Tà lại giúp hắn nghĩ ra một kế hoạch tuyệt vời để phá hoại. Nếu kế hoạch của hai người này thành công, Đường Thượng Thư lần này e rằng sẽ mất cả chì lẫn chài... Mà hiện tại, xem ra đã không còn là "nếu" nữa, Đường Thượng Thư lần này chắc chắn là lỗ nặng rồi...
Phương pháp kiểm tra của Chu lão thái giám cực kì khoa học, từ bên này đi vào, từ bên kia trở ra, căn bản không hề chạm mặt với những người đến khảo thí, cho nên từng người một đi vào. Tất cả mọi người đi theo đều mang tâm trạng khẩn trương. Nghe nói lần trước Mộ Dung Thiên Quân tuy đã được thông qua, thế nhưng sau hơn một tháng lại phát hiện hắn đi kiểu chữ bát... Chuyện này mọi người đều biết. Đến tột cùng sao lúc kiểm tra lại không phát hiện ra Mộ Dung Thiên Quân dáng đi hình chữ bát? Mọi người càng nghĩ càng hoang mang, càng nghĩ càng chấn động, có người lập tức còn cảm thấy cao hứng giống như thỏ tử hồ bi. Nếu như bị một tên thái giám đùa bỡn, suýt chút nữa thành tàn phế, lại không thể oán hận! Nếu chuyện này được truyền ra ngoài, đây chính là bê bối tày trời nha...
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.
Đề xuất Linh Dị: Nam Hải Quy Khư - Ma Thổi Đèn