Chương 218: Đại kế hoạch phát tài
— Ta tin tưởng ngươi, phi thường tin tưởng ngươi!
Quân Mạc Tà thân thiết vỗ vai Đường mập:
— Vô luận ngươi làm như thế nào, ta đều tin tưởng, ủng hộ ngươi! Những chuyện khác, ta không cần xem xét, cũng không có ý kiến gì thêm, hiểu chưa?
Một khi đã rõ ràng, hắn liền chiêu dụ nhân tâm.
— Tam thiếu… ô ô…
Đường Nguyên cảm động khóc lớn, nước mũi giàn giụa, nước mắt lưng tròng:
— Trước kia nghe người ta nói cái gì "Sĩ vi tri kỷ giả tử" (kẻ sĩ chết vì tri kỷ), nay xem như ta đã hoàn toàn hiểu được ý nghĩa của nó rồi… Cảm giác được người khác tín nhiệm thật là tốt ô ô… Thật khiến ta cảm động, ta thề, ta nhất định sẽ dốc hết tâm can, cúc cung tận tụy, đến chết không thôi, lòng son dạ sắt, phấn đấu quên mình, vì sự nghiệp của Tam thiếu ngươi, ta dù có phải lên núi đao xuống biển lửa, có chết cũng không hối hận, tuyệt sẽ không cô phụ kỳ vọng của ngươi…
Trong khoảng thời gian ở chung này, Quân đại thiếu đối với công phu vuốt mông ngựa đã có sức đề kháng cao. Hắn mỉm cười đứng đó, gật đầu, chỉ còn biết lắng nghe cái lối vuốt mông ngựa ghê tởm này, tập mãi thành quen, chỉ còn biết ngồi đó hưởng thụ.
Một khối thịt béo mập đang tung hoành thuật vuốt mông ngựa trước mắt, còn một người đang chăm chú lắng nghe.
Hắn đắc ý mỉm cười, lắng nghe còn lộ vẻ say mê… Cảnh tượng này, lọt vào mắt vị Ưng Chí Tôn, nhất thời khiến hắn không sao thích ứng nổi. Bên tai cuồn cuộn tiếng rắm ngựa, trong mắt là một trò hề thật khiến người ta buồn nôn…
— Nôn…
Ưng Bác Không kêu lên một tiếng, khuôn mặt trắng dã nói:
— Lão phu thấy mình nên đến tiểu viện của Vô Ý thì hơn.
Rồi không thèm quay đầu lại mà thẳng bước rời đi. Nơi này quả thực không có gì đáng để hắn nán lại, thực quá ghê tởm, dù là một trong Bát Đại Chí Tôn nhưng định lực của hắn cũng không chịu đựng nổi.
— Ha ha ha…
Quân đại thiếu mắt trợn tròn, dùng sức vỗ vào vai Đường béo, suýt nữa khiến hắn ngã chổng vó xuống đất, cười đến mức run cả hai vai:
— Mập, ngươi thực sự quá khủng bố mà! Ngươi quả thực chính là khắc tinh của Ưng Đại Chí Tôn! Ha ha ha…
— Ta, ta… nói gì sai sao?
Đường Nguyên ngơ ngác xoa đầu, vừa rồi bị Ưng Bác Không dọa toát mồ hôi lạnh, không tự chủ hỏi.
— Không sai, ngươi làm rất đúng! Phi thường đúng! Thật sự là quá tốt a!
Quân Mạc Tà cao giọng tán thán.
Ha ha ha, không ngờ vấn đề khiến ta đau đầu nhất, lại chỉ sau một hồi vuốt mông ngựa ghê tởm của Đường bàn tử mà lại được giải quyết sạch sẽ.
Vì sao có tài năng mà không phát huy, chẳng phải bỏ phí thì quá đáng tiếc sao?
— Mấy ngày nay ngươi uống qua rượu ngon của ta. Ta muốn tổ chức một buổi bán đấu giá độc nhất vô nhị. Chuyện quan trọng nhất mà mập mạp ngươi cần phải làm chính là lợi dụng loại rượu ngon này kiếm về một núi vàng! Ngươi hiểu ý ta chứ?
Quân Mạc Tà cười đến nỗi không nhìn thấy mắt đâu cả, vỗ vai bàn tử, cảm thấy rất là vui vẻ…
— Không thành vấn đề. Vốn rượu bình thường thì rất khó đem ra đấu giá, chẳng qua rượu của chúng ta lại có hạn. Nếu đem bán với giá năm trăm lượng một vò cũng không thành vấn đề.
Đường Nguyên tự tin nói. So sánh với rượu ngon trước mắt, thì giá cả này cũng đã cao hơn nhiều phần!
— Giá năm trăm lượng một vò? Ngươi nói cái gì vậy!
Quân Mạc Tà lắc đầu, hoàn toàn không chấp nhận cái giá này.
— Quá cao sao? Vậy có thể hạ xuống ba trăm lượng, nếu thấp hơn nữa thì thật đáng tiếc cho chỗ rượu ngon này. Tuy rằng ta không có nhiều nghiên cứu về rượu, nhưng mấy loại rượu này do ngươi làm ra quả là cực phẩm trong số cực phẩm, so với bất kỳ loại rượu nào ta uống trước kia đều ngon hơn rất nhiều! Cuối cùng ta tin tưởng giá của buổi đấu giá này sẽ rất khả quan, tin rằng sẽ không dưới ba nghìn lượng đâu!
Đường Nguyên nói, có chút ngập ngừng.
— Không! Cuối cùng bán đấu giá với giá ba nghìn lượng sao? Mập, xem ra ngươi thật không có chút nghiên cứu. Mục tiêu của ta phải là… một vạn lượng một vò! Một xu cũng không được thiếu!
Quân Mạc Tà vươn một ngón tay.
— Ta ngất!
Đường Nguyên lập tức nhảy dựng lên, cao hơn mặt đất ba thước! "Ầm" một tiếng rơi xuống đất, cả thân thể như con heo của hắn nện thẳng xuống mặt đất, cả người theo quán tính bẹt cả ra, cái bụng núng nính còn đàn hồi rung rinh lên xuống.
Từ lúc thân thể Đường Nguyên càng ngày càng tròn ra, trong ký ức của hắn, hình như hắn chưa bao giờ nhảy cao đến thế. Không ngờ lần này hắn lại bật lên cách mặt đất ba thước! Với thân thể của Đường Nguyên mà nói, quả thật có thể xem là tuyệt thế Khinh Công!
— Ngươi điên thật rồi!
Đường Nguyên hít vào một hơi khí lạnh. Vừa rồi hắn nhảy dựng lên rồi té xuống "bộp" một tiếng suýt nứt đất, thân thể chỗ nào cũng đau đớn. Hắn nghiến răng, vẻ mặt có chút dữ tợn nói:
— Một vạn lượng một vò! Ngươi cho rằng đây là rượu của thần tiên sao, uống một chén vào là có thể trường sinh bất lão sao? Đại ca, ngươi nói đùa cái gì đây! Điều đó là không có khả năng, không thể nào làm được!
— Ta không có nói giỡn với ngươi, mà chuyện này cũng không có gì đáng cười cả!
Quân Mạc Tà khoát khoát tay, cười híp mắt nói:
— Đúng là một vạn lượng một vò, mà giá này chỉ là giá khởi điểm cho buổi đấu giá!
Đường Nguyên lập tức đứng sững, thân thể nghiêng ngả như sắp ngất đến nơi.
— Yên tâm đi mập mạp, ta đã có kế sách chu toàn rồi!
Quân Mạc Tà cười cười thần bí rồi nói:
— Địa điểm ta cũng đã tìm xong rồi, chính là đối diện với Thịnh Bảo Đường. Mập mạp, từ nay về sau ngươi chính là Đại Chưởng Quỹ, vì thế ngươi cần chuẩn bị thật tốt. Ba ngày sau sẽ là ngày khai trương đại cát!
Đường bàn tử nghe xong lại càng hoảng sợ:
— Nhanh như vậy sao? Tam thiếu, chẳng phải đối diện Thịnh Bảo Đường là một Thanh Lâu sao? Ngươi mua lúc nào vậy? Hơn nữa, nơi đó… nơi đó… là đối diện Thịnh Bảo Đường đó. Ta không biết lão gia tử nhà ngươi có nói cho ngươi không, nhưng lão gia tử nhà ta luôn luôn cảnh cáo ta tuyệt đối không được trêu chọc người của Thịnh Bảo Đường…
— Ngươi sợ cái quái gì chứ! Ngươi quên lần trước chúng ta trừng trị Lý tiểu tử như thế nào à? Ta có rất nhiều biện pháp, mọi chuyện đều đã chuẩn bị xong hết rồi!
Quân Mạc Tà cười gian xảo:
— Ngươi thật là một khúc gỗ! Ai nói gì cũng tin vậy sao, bảo sao không bị người ta coi thường!
Đường Bàn Tử ngây người một hồi, đột nhiên vỗ đùi hiên ngang mà nói:
— Mặc kệ mẹ nó, chưa biết thằng nào hơn thằng nào! Thịnh Bảo Đường thì ngon lắm sao, ngon thật thì lão tử cũng muốn tranh hơn thua với nó!
Mập mạp vừa hùng hồn nói xong thì bỗng nhiên mặt lại xị xuống như đưa đám:
— Tam thiếu, ngươi phải giúp ta một việc!
Quân Mạc Tà cảnh giác hỏi lại:
— Chuyện gì? Trước tiên nói cho ta biết cái đã!
— Nhạc phụ tương lai của ta muốn gặp ta, mà thật ra chính là vị hôn thê của ta muốn thấy ta, nói là muốn xem hình dáng ta tròn méo thế nào!
Đường Nguyên vừa nói vừa vuốt ve cái bụng núng nính như chửa tám tháng sắp xệ tới đất của mình.
— Sau khi nàng nghe nói ta bị trục xuất khỏi gia môn, nàng muốn an ủi ta. Tuy nhiên, ta… ta… thật sự là…
— Vị hôn thê này của ngươi thật là phóng khoáng thật nha! Từ nhỏ tới lớn ta chưa từng nghe có vị hôn thê nào lại chủ động lên tiếng muốn gặp mặt. Bất quá, người như vậy cũng rất tốt. Mập mạp à, nữ nhân khó tìm như vậy, ngươi đừng phụ lòng người ta nghe chưa…
Quân Mạc Tà sờ sờ cằm, cười gian mà nói tiếp:
— Ngươi muốn ta giúp ngươi chuyện gì?
— Ta… ta… mong ngươi có thể đi cùng ta!
Đường bàn tử kích động nói:
— Nếu lỡ mai ta có bị người ta đánh, ngươi cũng có thể "cõng" ta về nhà. Ta nghe thiên hạ đồn đãi là tính tình của nàng phi thường không tốt…
— Ta không đi!
Quân Mạc Tà dứt khoát cự tuyệt:
— Ngươi đang nói giỡn phải không? Hai người các ngươi lần đầu tiên gặp mặt nhau, đồng nghĩa với việc thân mật với nhau, ngươi lôi ta theo làm gì? Chuyện này chẳng phải là lá xanh làm nền cho hoa hồng khoe sắc sao?
Quân Mạc Tà vỗ ngực một cái rồi liếc mắt nhìn Đường Nguyên nói tiếp:
— Ngươi nhìn hình dáng ta thế này, khuôn mặt ta thế này…
Hắn vừa nói vừa vỗ vỗ mặt:
— … Sao, đã hiểu ta muốn nói gì chưa?
— Hiểu cái gì chứ?
Đường Nguyên chớp chớp mắt, mặt ngây ra không hiểu Quân Mạc Tà muốn nói gì.
— Đần độn! Ta nói đến thế mà ngươi vẫn không hiểu sao? Hình dáng "đẹp đẽ" của ngươi bây giờ quả thật quá có lỗi với nhà vợ tương lai, mà ngươi lại mang theo một thiếu niên ngọc thụ lâm phong, phong độ nhẹ nhàng như hồng nhạn bay lượn, mặt châu da ngọc, má phấn môi hồng răng trắng như ta đi theo, vậy thì chó nó cũng không thèm để ý tới ngươi!
Quân Mạc Tà nói hăng đến mức nước miếng bắn tung tóe, nói một hơi tràng giang đại hải, toàn là thành ngữ, còn tự nhủ thầm bội phục học thức của mình. Tuy nhiên, dùng một hơi mà nói dài như vậy nên cơ hồ thở gấp như cá ngáp.
— Nếu vậy thì đã sao? Ngươi chẳng qua chỉ là kẻ hỗ trợ ta thôi.
Đường Nguyên nhìn hắn một cái đầy khinh bỉ:
— Tại sao từ trước tới giờ ta lại không phát hiện ngươi bị bệnh tự sướng nặng đến mức này nhỉ?
— Ta tự sướng hay không không quan trọng. Quan trọng chính là, lỡ lão bà ngươi "yêu" ta thì sao? Đây cũng không phải chuyện hoang đường. Một bên là ngọc thụ, một bên là cặn bã, chỉ cần nàng ta là một người bình thường thì ngươi nghĩ nàng sẽ chọn ai?
Quân đại thiếu liếc mắt, vờ ra vẻ thâm trầm.
— Ngươi nói cũng đúng!
Đường Nguyên sờ sờ cằm, hơi cảm thấy lo lắng, đương nhiên cũng lo lắng chuyện này có khả năng xảy ra.
— Hay là ngươi dịch dung? Làm cho mặt thành bị rỗ, sau đó thêm vài vết sẹo kinh dị nữa, lúc đó chẳng phải là không còn ngọc thụ sao?
Quân Mạc Tà tí nữa là ngất xỉu, cả người cứ lùi dần về phía cửa:
— Ta phải đi tìm Tam thúc của ta, nhờ người phát thiếp mời, chuẩn bị cho ngày khai trương đại cát. Nếu không có việc gì thì đừng tìm ta, mà lỡ có việc gì thì… cũng đừng tìm ta!
— Đừng quên ngày mai phải đi theo giúp ta đó, không đi là ta cho ngươi chết đẹp mắt!
Đường Nguyên từ phía sau nói vọng tới, Quân Đại Sát Thủ nghe thấy càng đi nhanh hơn.
Sau khi Quân đại thiếu rời đi thì Quân tam gia đã sắp xếp ổn thỏa chỗ ở cho Ưng Bác Không. Đối với việc Chí Tôn đại nhân tiến vào ở trong tiểu viện của mình, thái độ của Quân Vô Ý tốt hơn Quân Mạc Tà rất nhiều. Quân Vô Ý cũng đang ở giai đoạn vừa mới tiến giai, có rất nhiều vấn đề chưa rõ. Đúng lúc vị này vào ở, đối với hắn lại có rất nhiều chỗ lợi, cầu còn không được.
Quân tam gia lập tức ra khỏi thư phòng, nhường chỗ cho Ưng Bác Không tiến vào. Sau khi tiến vào, Ưng Bác Không cũng không thèm ra. Hắn ngồi trong đó cầm bút vẽ lên giấy mấy chiêu thức của Quân Mạc Tà lúc nãy diễn luyện cho hắn xem, thỉnh thoảng hắn đứng dậy múa may một hai chiêu, sau đó lại tiếp tục ngồi xuống, nhíu mày, trầm tư, vẽ vẽ xóa xóa…
Chủ nhân Quân Vô Ý giống như bị tống cổ ra ngoài.
Điều này quả đúng với câu: Cưu chiếm thước sào! (Tu hú chiếm tổ chim khách)
Tuy nhiên, Quân Vô Ý không lấy đó làm phiền, ngược lại rất hài lòng, ngồi thảnh thơi trên xe lăn mà ngắm trời thu. Đúng lúc này, Quân đại thiếu tiến tới.
— Thiếp mời? Khai trương thuận lợi?
Quân tam gia nhìn thấy một chồng thiếp mời, lần lượt lật xem từng cái một, không khỏi hít một hơi lạnh:
— Mạc Tà, con thật đúng là chê nghèo chuộng giàu thật nha, tất cả những thiếp mời này, ngoại trừ vương công quý tộc, các đại phú hào ra, những nhà khác chẳng có một ai!
— Tam thúc, chúng ta tiến hành đấu giá, vốn chỉ có quý tộc mới có thể chi ra giá cao được. Nói thẳng ra, dù có một trăm vạn nhà bình thường có tiến vào cũng chẳng làm được gì. Người xem kỹ đi, một vò rượu đều có giá khởi điểm một vạn lượng bạc, người bình thường làm sao mà đấu giá đây?
Quân Mạc Tà chớp chớp mắt:
— Ngay cả danh tự con cũng đã nghĩ kỹ, gọi là: Quý Tộc Đường! Lúc này nếu con không lột sạch một lớp da của các phú hào Thiên Hương Thành thì con thề không làm người nữa! Tài phú này chính là thứ tốt, tuy nói vàng bạc không phải vạn năng, nhưng chắc chắn là phải có.
Lưng Quân Vô Ý có chút rét run: "Đứa cháu này của mình thật sự là quá điên cuồng!"
— Hừ hừ! Tam thúc, người cũng đừng quá kinh ngạc, đây chỉ mới là bắt đầu mà thôi! Con sẽ khiến cho bọn họ ai cũng đều uống hảo tửu của con. Sau đó, sau khi đấu giá hết tất cả số rượu này, con sẽ ngừng ủ rượu, cuối cùng làm cho cả đám phải uống loại rượu tệ hại trước kia! Ha ha ha… Đến lúc đó, con sẽ ngừng bán rượu đại trà, mỗi ngày chỉ đem đấu giá một hai vò thôi. Muốn uống rượu của con sao? Ha ha ha, cầm tiền tới mà mua! Lúc đó con muốn bán giá trên trời bao nhiêu cũng được! Ha ha ha…
Quân Mạc Tà cười phá lên rất tà dị.
Hết Quyển 2Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Đề xuất Voz: Chuyện Tình Quân Sự