Chương 219: Ngang tàng bá đạo

Quân Vô Ý há miệng, không kìm được lùi lại phía sau.

Hắn điên rồi sao…

Đúng lúc này, có người vào bẩm báo:

- Mộ Tuyết Đồng Mộ đại nhân cùng đi với một vị lão giả tự xưng là Lục Trưởng Lão của Phong Tuyết Ngân Thành đến, nói muốn gặp Tam Gia, tiểu nhân có nên mời họ vào không ạ?

Từ sau lần gặp mặt trước đây, Quân Tam Gia đã cho tất cả gia đinh trong Quân gia từ trên xuống dưới biết vị Mộ Tuyết Đồng kia là huynh đệ kết nghĩa của mình. Bất luận kẻ nào đều không được phép chậm trễ, trừ phi có người khác cùng đi, còn lại đều không cần hỏi mà cứ dẫn thẳng vào.

Đối với việc Mộ Tuyết Đồng đến, chú cháu Quân Vô Ý tất nhiên rất hoan nghênh, nhưng tiếp đó lại nghe có thêm một vị "Lục Trưởng Lão của Phong Tuyết Ngân Thành". Quân Mạc Tà và Quân Vô Ý đồng thời ngẩng đầu lên, sắc mặt đều lộ vẻ thâm ý.

Trên mặt Quân Vô Ý có phần khẽ run lên, còn trên mặt Quân Mạc Tà lại lộ vẻ nghi vấn.

Chẳng lẽ nhanh như vậy mà đã có thể tìm được tới cửa? Hiệu suất này chẳng phải quá mức khủng khiếp sao?

- Tam Thúc, vị Trưởng Lão này không ngờ tu vi lại đạt tới Thần Huyền, thương thế của người đã khỏi, chỉ sợ không thể thoát khỏi ánh mắt của hắn.

Quân Mạc Tà lập tức nghĩ tới điểm này:

- Nhưng trước mắt người lại khó mà né tránh, có cần ta động chút tay chân không? Như vậy có thể che giấu được chuyện này.

- Không cần, dù sao sớm hay muộn bọn họ cũng sẽ biết được việc này.

Quân Vô Ý lắc đầu:

- Tin tức ta khỏi bệnh chưa hẳn đã là điều bất lợi, Dao nhi còn đang mong chờ tin tức của ta, nếu Mộ Tuyết Đồng truyền tin ta đã lành bệnh cho nàng biết, ta có thể tưởng tượng nàng sẽ vui vẻ tới mức nào, mấy năm nay nàng đã chịu khổ quá nhiều rồi.

Nói xong, trên mặt Quân Vô Ý hiện lên vẻ ôn nhu, ánh mắt xa xăm tràn đầy thâm tình, tựa hồ vị Băng Tuyết nữ tử kia đang yên lặng từ nơi xa dõi theo về phía hắn.

Quân Mạc Tà khẽ thở dài, không nói thêm lời nào. Quân Mạc Tà làm việc tuy rằng rất mạnh mẽ, nhưng cũng cảm nhận được nỗi thống khổ này của Quân Vô Ý, cho nên dù có chút không ổn, nhưng cũng không hề phản bác.

- Mời bọn họ tới đây đi.

Quân Vô Ý cố kìm nén giọng nói, khó khăn lắm mới thốt ra.

Quân Vô Ý lập tức đẩy xe lăn, đi ra cửa viện nghênh đón.

- Ha ha, Vô Ý, chúng ta lại gặp mặt, trông sắc mặt ngươi mạnh mẽ hơn nhiều so với lần trước gặp mặt a.

Mộ Tuyết Đồng khẽ cười, ánh mắt lộ ra vài phần kỳ quái, như có ý muốn nhắc nhở điều gì đó, nhưng chỉ có Quân Vô Ý mới nhận ra.

Quân Vô Ý lòng khẽ động, chắp tay, nói:

- Hóa ra là Lục Trưởng Lão đích thân giá lâm, Vô Ý thật vô cùng vinh hạnh. Mời vào!

Mấy sợi râu bạc của Lục Trưởng Lão phất phơ trong gió, nhìn Quân Vô Ý, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, nói:

- Ngươi là Quân Vô Ý?

Ngữ điệu uy nghiêm, không giận mà uy.

- Đúng vậy!

Quân Vô Ý khẽ gật đầu, trên môi nở một nụ cười nhạt.

- Không tệ, không tệ, ngươi còn chưa đến bốn mươi tuổi, mà đã đạt tới tu vi Thiên Huyền trung giai! Với tuổi ngươi mà nói, lại sống nơi thế tục, mà có thể đạt được thành tựu như vậy, thật vô cùng hiếm thấy rồi.

Ánh mắt Lục Trưởng Lão chợt hiện lên một tia sáng lạnh lẽo, nói:

- Nghe nói trước kia ngươi từng bị thương, nhưng nhìn tiến cảnh thần tốc của ngươi như thế, thương thế của ngươi chẳng phải đã lành rồi sao?

Thương thế của Quân Vô Ý dĩ nhiên là đã khỏi. Quả nhiên là không thể lừa gạt được vị Chí Tôn Thần Huyền này! Quân Mạc Tà quả nhiên đoán đúng.

Thân hình Mộ Tuyết Đồng khẽ chấn động, từ tận đáy lòng hiện lên vẻ mừng rỡ khôn xiết, ánh mắt hướng về Quân Vô Ý, chờ đợi lời xác nhận từ hắn.

- Ha ha, cũng là nhờ phúc của Tiền Bối, Vô Ý lúc trước may mắn đã trừ bỏ được độc tính, nhưng hai chân còn cần phải tu dưỡng thêm nữa mới được.

Quân Vô Ý cười nhạt, trong ánh mắt hiện lên một tia sắc bén:

- Chuyện hoang đường này cũng đã gây họa cho ta suốt mười năm! Mười năm khốn khổ này quả thật khiến kẻ khác khó quên!

- Ha ha, Cát Nhân Tự Hữu Thiên Tướng, trời không phụ lòng người.

Lục Trưởng Lão ý vị thâm trầm cười nói:

- Thật là đáng mừng.

- Mời!

Quân Vô Ý nhường đường, đồng thời quát:

- Người đâu, dâng trà lên!

Quân Mạc Tà đứng phía sau đẩy xe lăn cho hắn, không nói một lời.

- Đây là con trai duy nhất của Quân Vô Hối đại ca ngươi sao?

Lục Trưởng Lão nhìn thấy Quân Mạc Tà, ánh mắt lộ ra vẻ khó hiểu.

- Đúng vậy.

Trong mắt Quân Vô Ý lướt qua vẻ chua xót:

- May mắn là người con trai duy nhất của đại ca ta vẫn còn sống sót đến bây giờ. Quân gia ta cuối cùng vẫn còn giữ được huyết mạch.

Lục Trưởng Lão nói chính là "con trai duy nhất". Trong đó hàm ý sâu xa khó lường. Còn lời Quân Vô Ý nói "Người con trai duy nhất may mắn đến bây giờ vẫn còn sống sót". Những lời này tuy rằng nói ra rất bình thản, nhưng trong đó ẩn chứa oán hận sâu như biển, cao như núi.

- Ha ha, huyết mạch duy nhất. Quả nhiên là được nuông chiều.

Lục Trưởng Lão nở nụ cười hiền lành:

- Gặp mặt lão phu, mà vẻ mặt vẫn tự nhiên, phong thái lại đĩnh đạc. Hậu nhân Quân gia quả nhiên phi phàm.

- Vị lão tiền bối này là Lục Trưởng Lão của Phong Tuyết Ngân Thành sao, xin mạo muội hỏi một lời, không biết Lục Trưởng Lão họ gì?

Quân Mạc Tà mặc dù đã ghi nhớ lời lão già này nói nhưng vẫn chưa lên tiếng, lúc này nghe hắn nhắc đến mình, mới lên tiếng.

Ánh mắt của Lục Trưởng Lão chợt hiện lên một tia sáng, ha hả cười, chậm rãi nói:

- Lão phu họ Tiêu, Tiêu Hàn chính là cháu của lão phu.

- Thì ra là thế.

Quân Mạc Tà cười ha hả, trong mắt nhất thời hiện lên một tia sát ý, thấy không ai phát giác, hắn nhanh chóng thu liễm lại:

- Thật sự là hâm mộ Tiêu Trưởng Lão, tu vi đã đạt tới Thần Huyền Ảnh Giới. Với tu vi như vậy đã có thể đứng trên vạn người. Hôm nay giáng lâm tới Quân gia, quả nhiên là phúc trạch đối với Quân gia ta.

Lục Trưởng Lão cười hiền lành:

- Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, miệng lưỡi khéo léo.

Bốn người đều mang theo nụ cười đi vào trong.

Ở một bên lúc này Mộ Tuyết Đồng mới đột nhiên nhớ tới, vị Lục Trưởng Lão này từ khi gia nhập hàng ngũ Tam, Lục, Cửu Trưởng Lão của Phong Tuyết Ngân Thành tới nay, dường như mọi người đều gọi lão là Lục Trưởng Lão, cơ hồ đã trở thành danh xưng của lão, mấy chữ "Tiêu Trưởng Lão" dường như không ai còn gọi nữa, làm cho người ta quên rằng vị Lục Trưởng Lão này, vốn cũng là người của Tiêu gia.

Mà giọng điệu của hai bên, bề ngoài có vẻ hòa nhã, nhưng rõ ràng có chút không thích hợp.

Hai bên tuy rằng đều tươi cười, ra vẻ rất thân thiết, nhưng không khí càng lúc càng trở nên căng thẳng. Mộ Tuyết Đồng trong đầu đột nhiên lại lóe lên một ý nghĩ. Không khỏi kinh hãi: "Chẳng lẽ chuyện năm đó, vị Lục Trưởng Lão này cũng từng tham gia? Mà hôm nay mình cùng Lục Trưởng Lão tới đây chẳng phải đang rước họa vào nhà Quân gia sao!"

Tiểu viện của Quân gia, thư phòng cùng phòng khách liền kề nhau. Nhưng trước mắt Ưng Bác Không đã ở trong thư phòng, Quân Vô Ý tự nhiên không thể mời mọi người vào quấy rầy hắn, liền sai người đặt một bộ bàn ghế ngay dưới gốc cây lớn trong sân.

- Hảo trà!

Lục Trưởng Lão nâng chén trà lên, khẽ uống một ngụm, hơi ngửa đầu ra sau, hai mắt nhắm lại vẻ thưởng thức. Ánh mắt của hắn vẫn như cũ không mở ra, cứ như vậy nhắm mắt, chậm rãi hỏi:

- Quân Tam Gia, không biết quý phủ đã từng tiếp xúc với Tiêu Gia công tử của Ngân Thành chúng ta chưa?

- Tiêu Gia công tử?

Quân Vô Ý chau mày nghi hoặc đáp:

- Chưa bao giờ gặp qua; mặt khác, căn bệnh của ta gần đây mới có chuyển biến tích cực, tuy thế vẫn chưa thể tự do hành động, từ nhiều năm trước tới nay, dường như đã quên mất cách đi đứng rồi, lại ít khi đi ra khỏi Đại Trạch của Quân gia, không biết tại sao Lục Trưởng Lão lại hỏi như vậy? Vị Tiêu Gia công tử kia đại danh là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi? Diện mạo như thế nào?

- A? Ý của Quân Tam Gia là chưa từng gặp qua sao?

Lục Trưởng Lão vẫn giữ nguyên tư thế, hai mắt khép hờ, thản nhiên nói:

- Đứa cháu trai kia của ta hôm nay cùng tiểu công chúa của bản thành đi tham quan Thiên Hương Thành, lại bị một kẻ gian đeo mặt nạ trắng trợn đả thương, thương thế rất nặng. Lão phu nghĩ mãi không hiểu tại Thiên Hương Thành này ngoại trừ Quân gia còn có nhà nào có lá gan lớn như vậy.

- Theo nhận định của Lục Trưởng Lão thì việc Tiêu Gia công tử bị thương là do Quân gia ta gây ra sao? Nhưng không biết có chứng cớ gì không? Cái gọi là bắt gian phải có tang chứng, Lục Trưởng Lão là cao nhân đương thời, hẳn là phải có căn cứ vô cùng xác thực chứ nhỉ?

Quân Mạc Tà đột nhiên lên tiếng hỏi, trong lòng dâng lên chút tức giận, lão già này rõ ràng là tới để vu oan.

- Trưởng Bối nói chuyện không tới lượt Hậu Bối lên tiếng; quy củ như vậy, quả nhiên là khiến thiên hạ chê cười, đây là hậu nhân duy nhất đời thứ ba của Quân gia sao?

Lục Trưởng Lão vẫn như cũ nhắm mắt lại, đột nhiên hét lớn:

- Cút qua một bên!

Huyền Khí Thần Huyền ngưng tụ, một tiếng quát này giống như sấm sét, mục tiêu hướng tới Quân Đại Thiếu, trực tiếp tấn công vào trong lỗ tai hắn.

Huyền Khí của Thần Huyền Cao Thủ ngưng kết lại cơ hồ đã không còn lối thoát, lấy Quân Vô Ý cùng Mộ Tuyết Đồng ở gần trong gang tấc, nhưng với thực lực Thiên Huyền cũng chỉ cảm thấy một tia chấn động mơ hồ, nhưng kẻ đứng mũi chịu sào lại là Quân Mạc Tà, lúc này cảm giác như trời long đất lở cũng chỉ đến thế mà thôi!

Hắn chỉ cảm thấy dường như có một cây Cương Châm sắc bén đâm thẳng vào lỗ tai hắn, mà lại liên tục vận động, không ngừng xoáy sâu vào, dường như trong chốc lát thời gian linh hồn của mình cũng muốn run lên.

Nếu cứ để luồng năng lượng này trực tiếp đi vào, chỉ sợ Quân Mạc Tà sẽ Thất Khiếu Đổ Máu ngay tại chỗ, tuy rằng chưa chắc đã tới mức mất mạng, nhưng di chứng thì tuyệt đối không thể tránh khỏi.

Ít nhất cũng sẽ bị ù tai, không cẩn thận còn mất đi khả năng nghe, thật sự rất nguy hiểm.

Quân Mạc Tà trong lòng thầm mắng, lão gia hỏa này thật quá Tâm Ngoan Thủ Lạt đi. Bổn Thiếu Gia chỉ nói một câu sự thật, thế mà hắn đã ra tay muốn đả thương người, cái đạo lý chó má gì đây!

Quân Đại Thiếu Gia đi vào thế giới này chỉ mới có vài ngày ngắn ngủi. Mọi việc lúc trước đều hài lòng, nào có biết được cái thứ lễ nghĩa này. Tại nơi này, trong mắt Thần Huyền Cao Thủ thì các Địa Giai Huyền Giả khác chẳng qua chỉ là những con kiến hôi mà thôi. Muốn làm gì thì làm cái đó, căn bản hoàn toàn không có gì Ước Thúc, huống chi Lục Trưởng Lão khi gặp Quân Vô Ý sau mười năm tàn tật nay tự nhiên lại khỏi hẳn, cho dù không vì chuyện của con cháu, cũng sẽ vẫn nhằm vào Quân gia thôi, cho nên nói cái gì Quy Củ, đạo lý, nếu không có đủ thực lực, thì không xứng được hưởng Đãi Ngộ này!

Một khi Quân Mạc Tà đã là huyết mạch duy nhất của Quân gia, Lục Trưởng Lão chắc chắn sẽ tìm cách khiến Quân gia phải chịu một phen đau đớn!

Quân Đại Thiếu Gia đột nhiên bị công kích liền vận chuyển Khai Thiên Tạo Hóa Công, âm thầm triển khai nghênh kích, trong khoảnh khắc đã bày ra bảy tầng phòng ngự, quả không hổ danh Khai Thiên Tạo Hóa Huyền Công thật có chỗ độc đáo, thực lực của Quân Tam Thiếu chẳng qua mới tương đương với Kim Huyền, lại có thể đối kháng với một kích của Thần Huyền Cao Thủ. Thực lực tuy rằng cách biệt quá lớn, luồng âm ba kia lại vô cùng sắc bén, nhưng suy cho cùng, vẫn có một khiếm khuyết là lực lượng Dư Trữ không đủ. Trước từng tầng lớp lớp phòng ngự do Quân Đại Thiếu bày ra, mỗi một lần âm ba kia tiến thêm được một bước, thì lại bị suy yếu đi một chút, cho đến cuối cùng lại như cung mạnh hết tên, rốt cục cũng không vượt qua được, tan biến hoàn toàn.

Quân Mạc Tà cũng kêu lên một tiếng đau đớn, mũi chảy ra một vệt máu, chút thương thế này một nửa thật một nửa giả vờ che giấu, lấy tu vi của Quân Đại Thiếu mà nói, nếu có sự đề phòng thì một chút thương thế kia hoàn toàn có thể tránh được.

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Toái Tinh Hà
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN