Chương 220: Cơn giận của Chí Tôn
Đối phương chung quy vẫn là Thần Huyền Cường Giả. Chân chính thực lực của hắn vượt xa Quân phủ. Nếu Quân phủ tùy tiện phơi bày toàn bộ thực lực, để lộ bản lĩnh phi phàm, e rằng đối phương sẽ càng “chăm sóc” kỹ lưỡng, thậm chí mượn cớ đoạn mệnh. Bởi vậy, Quân Mạc Tà không hề vận chuyển Huyền Công đối kháng, chỉ âm thầm vận công chữa trị nội thương, lại cố ý làm bản thân trọng thương, thậm chí cố ý để máu tươi trào ra từ mũi.
Dù vậy, Lục trưởng lão vẫn “Ưng” một tiếng, cuối cùng chậm rãi mở mắt, cẩn thận dò xét Quân Mạc Tà một hồi, nhẹ nhàng gật đầu, nói:– Cũng tạm ổn!
Lục trưởng lão chung quy cũng là Thần Huyền Cường Giả, cực kỳ coi trọng thân phận. Một kích không trúng, liền không tiếp tục xuất thủ. Tuy kinh ngạc trước thực lực của Quân Tam Thiếu, nhưng hắn chung quy cũng chỉ là một vãn bối, lại chỉ đạt tới Kim Huyền Cảnh. Với thân phận của lão, nếu muốn tiếp tục ra tay, vậy thì cực kỳ thất phong độ.
Quân Đại Sát Thủ vừa lau vết máu trên mặt, vừa mỉa mai nói:– Chí Tôn Thần Huyền quả nhiên phi phàm!
Nếu như hắn thật sự trọng thương mà nói lời này, đó sẽ là lời thừa nhận chân thành từ đáy lòng. Nhưng hiện tại, với tu vi còn thấp kém của hắn mà có thể ngăn cản một chiêu của Chí Tôn Thần Huyền, chỉ bị thương khá nhẹ. Như vậy, những lời này rõ ràng hoàn toàn là lời châm chọc!
Tuy rằng Lục trưởng lão vừa rồi chỉ xuất ra chưa tới một thành Huyền Lực để đối phó hắn, nhưng chung quy đó vẫn là Huyền Khí của một Chí Tôn Thần Huyền cao thủ. Một Kim Phẩm Huyền Giai nho nhỏ sao có thể ngăn cản? Nếu không có Quân Đại Thiếu nội lực thâm hậu, lấy nội lực thay thế Huyền Lực trong cơ thể, cũng không thể chịu đựng tốt như vậy!
– Lục trưởng lão, xin người hạ thủ lưu tình!
Mộ Tuyết Đồng vội vàng hô một tiếng, trong lòng đang cố gắng nghĩ kế sách, làm sao để mời Lục trưởng lão rời khỏi Quân gia. Vừa rồi Lục trưởng lão ra tay quá nhanh, ngoài ý liệu của Mộ Tuyết Đồng, giờ phút này câu “hạ thủ lưu tình” mới được thốt ra.
– Lục trưởng lão, xin hỏi ngài có ý gì đây?
Quân Vô Ý lông mày dựng ngược, lạnh lùng hỏi. Tuy rằng trước mặt là Chí Tôn Thần Huyền cao thủ, nhưng hắn không ngờ ngay trước mặt mình, cháu trai duy nhất của mình lại bị trọng thương. Quân Vô Ý tuyệt đối không thể tha thứ:– Ra tay với một tiểu bối, chẳng lẽ đây chính là uy phong của Tiêu gia – Phong Tuyết Ngân Thành – Thần Huyền cao thủ lừng lẫy danh tiếng sao?
– Không có lý do gì đặc biệt, ta thích làm vậy thì làm! Người của Ngân Thành gặp chuyện tại khu vực của Quân gia các ngươi, thì Quân gia các ngươi cũng phải trả cái giá tương xứng!
Lục trưởng lão hờ hững nói. Trong giọng nói tràn đầy ngang ngược, bá đạo. Lục trưởng lão nhìn Quân Mạc Tà:– Tiểu tử này cư nhiên dám vô lễ với lão phu, lão phu đương nhiên phải dạy dỗ một phen! Cũng là để cho hắn biết, đối với Thần Huyền mà bất kính, dễ dàng rước lấy họa sát thân. Lão phu muốn dạy dỗ hắn, là muốn tốt cho các ngươi, miễn cho Quân gia nhất mạch về sau không ngu xuẩn mà tự đánh mất tính mạng. Cho nên uy phong của Chí Tôn Thần Huyền cùng danh tiếng của Tiêu gia ta, bằng Quân Vô Ý ngươi còn chưa đủ tư cách bình phẩm!
Quân Vô Ý giận đến toàn thân run rẩy:– Chỉ là việc nghi ngờ mà cũng đổ lên đầu Quân gia ta sao? Ý của Lục trưởng lão là vậy chăng? Quân gia của ta tuyệt đối không thể chịu sỉ nhục! Việc hôm nay, Phong Tuyết Ngân Thành phải trả lại sự công bằng cho Quân gia ta.
Lục trưởng lão thản nhiên nói:– Con cháu Tiêu gia ta tại khu vực của Quân gia gặp chuyện không may như vậy, hậu nhân của Quân gia sẽ phải chịu đựng như hắn! Đây là ý của ta, các ngươi có ý kiến gì sao? Hậu nhân Quân gia chỉ còn tiểu tử này, đỡ phải tốn công ta. Tốt lắm, tốt lắm!
– Lời nói công bằng ư? Ha ha ha, ngươi thực sự nghĩ lão phu sẽ nói chuyện công bằng với ngươi sao? Hừ, ngươi quá ngây thơ rồi!
Lời nói của lão vô cùng rõ ràng, ý tứ cực kỳ bá đạo.
Sưu một tiếng, một bạch phát lão giả tiến vào cực nhanh, mang theo một cô gái rất kiều diễm. Thấy Lục trưởng lão và những người khác đang ngồi uống trà, nhất thời lão yên lòng. Xem ra sự tình còn chưa đến mức không thể cứu vãn. Cũng chưa đến mức chọc giận vị cao nhân lợi hại kia.
– Tam ca, sao người lại tới đây?
Lục trưởng lão kinh ngạc hỏi, trong lòng có chút hối hận. Tuy hắn vừa ra tay có chút lưu tình, nhưng hiện tại Tam ca đã đến, chỉ sợ lại không thể xuất thủ với Quân gia. Dù sao trước khi rời khỏi Ngân Thành, thành chủ đã dặn dò không nên nhúng tay vào chuyện này. Chẳng qua trong lòng lão cũng cảm thấy kỳ quái, huynh đệ ba người không phải đã phân công rồi sao, tại sao Tam ca lại đột nhiên tới bên này?
Tam trưởng lão còn chưa kịp nói, chỉ nghe thấy một thanh âm vô cùng ngạo khí:– Ở đâu đột nhiên xuất hiện lắm tôm tép nhiễu loạn sự tĩnh mịch của lão phu thế, thật là vô liêm sỉ mà!
– Là ai? Dám trước mặt lão phu mà càn rỡ, mau lăn ra đây! Lão phu cho ngươi được chết toàn thây!
Lục trưởng lão quát to một tiếng. Hắn đang lo lắng không có cớ ra tay, nay nghe được thanh âm này, trong lòng thầm vui mừng…
Tuy nhiên, hắn nhanh chóng cảm thấy hối hận. Người phát ra âm thanh này, hắn quả thật không thể trêu chọc nổi.
Một thân ảnh màu đen đột nhiên lăng không bay vút ra, với tốc độ kinh người, tóc đen phiêu lãng, như diều hâu lao thẳng xuống đỉnh đầu Lục trưởng lão. “Xuy” một tiếng, mười đạo Kình Phong đánh thẳng xuống. Bốn phía hoa cỏ nhất tề ngã rạp. Mọi người ở đây, ai nấy đều thấy hô hấp vô cùng khó khăn. Chỉ một kích, không ngờ đã biến cả khu vực này thành vùng đất trơ trụi không một ngọn cỏ.
Một kích này thể hiện uy lực, làm rung chuyển cả đất trời.
Hoàn toàn có thể tưởng tượng ra: Lục trưởng lão nếu ứng đối không khéo, dù hắn có tu vi Thần Huyền, e rằng vẫn phải bỏ mạng tại nơi đây, thậm chí chết không toàn thây!
Thân ảnh ấy nhanh chóng tiến đến, khí thế mạnh mẽ vô cùng, bao trùm cả thiên địa. Một hơi thở cao ngạo, tựa như quân vương của bóng tối, ầm ầm giáng xuống.
Tam trưởng lão kinh hãi, giọng còn run run:– Ưng Bác Không!
– Sát thần này, sao lại ở chỗ này!
– Trời ạ! Vừa rồi Lão Lục nói gì nhỉ, hình như là cho người này được chết toàn thây?
Nhưng giờ phút này, nghĩ tới mấy điều này cũng đã chậm, Lục trưởng lão biết giữ mạng quan trọng hơn, dốc toàn bộ tu vi trong người, xoay người một cái, từ trên ghế lật nhào ra ngoài, tiếp theo lộn nhào liên tiếp năm lần bay ra, trong khoảnh khắc biến hóa năm sáu phương vị để tránh né. Thần Huyền Khí cũng không ngừng tỏa ra, bày ra một trận tuyến phòng ngự tầng tầng lớp lớp hướng về phía con người khủng bố kia mà phòng thủ!
Ưng Bác Không không thèm để ý tới vòng bảo hộ đó. Tiếp đó, thân hình trực tiếp từ không trung phóng tới, cường ngạnh áp chế bức tường Huyền Khí, song chưởng vẫn duy trì tư thế bất biến, thế như chẻ tre, một đường xuyên thẳng bức tường phòng ngự Huyền Khí của Lục trưởng lão.
Tam trưởng lão hô to một tiếng:– Thỉnh Ưng Chí Tôn hạ thủ lưu tình!
Rồi hắn phi thân đánh tới, hiệp trợ Lục trưởng lão bay ngược trở lại.
Ưng Bác Không hoàn toàn không để ý tới, hai mắt lộ ra sát khí, cơ hồ ngưng tụ thành thực thể. Mười ngón tay vung ra như thể không túm được mục tiêu thì thề không ngừng lại.
Ưng Chí Tôn rất, rất giận. Có thể nói là nổi trận lôi đình!
Hắn nghiên cứu Ưng Biến Thân Pháp ròng rã mười năm, vài năm gần đây mới gần như đạt tới cửa đột phá, nhưng lại phát hiện ra, nếu tự bằng thực lực bản thân, thật khó có thể vượt qua bình cảnh. Lần này vất vả lắm mới được cao nhân chỉ điểm, tìm được Quân Mạc Tà một cách ngoài ý muốn, vô cùng mừng rỡ, thấy được sự xảo diệu bên trong của chiêu thức, trong lúc nhất thời, tâm thần như mê như say, đắm chìm trong đó.
Lại không thể ngờ chỉ trong chốc lát lại có người ngay trước mặt mình muốn hạ độc thủ với Quân Mạc Tà! Nói vậy chẳng phải là muốn cướp đi cái mạng già của Ưng Bác Không sao!
– Nếu tiểu tử này mà chết, hoặc tàn phế, Ưng Biến Huyền Công của lão phu chắc chắn tan thành mây khói! Chưa nói đến vị cao nhân huyền bí kia nhất định sẽ truy cứu trách nhiệm với mình. Đừng nói tới việc mong cao nhân kia chỉ dạy, dù cao nhân kia có bằng lòng dạy, Ưng Đại Chí Tôn ta đây cũng không còn mặt mũi nào mà học!
Thời điểm Lục trưởng lão được Quân Vô Ý nghênh đón vào cửa, với tu vi của Ưng Bác Không thì đương nhiên lão cũng nhận ra. Nhưng lúc đó hắn ta đang tận lực suy tư về sự biến hóa trong chiêu thức, làm sao có thời gian để ý tới tên trưởng lão chó má kia?
Thời điểm mà Ưng Bác Không này dốc lòng nghiên cứu chiêu thức, dù cho là Ngân Tuyết Chí Tôn của Phong Tuyết Ngân Thành có đích thân tiến đến thì hắn cũng bỏ mặc. Phải chờ một lúc, khi hắn thoát khỏi trạng thái cao trào này, thì mới để ý tới chuyện đó sau.
Nhưng chỉ trong chốc lát mà Quân Mạc Tà đã bị công kích, mà Ưng Bác Không hoàn toàn không kịp xuất thủ tương trợ.
Chuyện này làm cho Ưng Bác Không nghĩ tới mà thầm rùng mình.
– May mắn là tiểu gia hỏa này thực lực bất phàm, có thể miễn cưỡng đỡ được chiêu đó!
Cho nên việc này đã làm cho Ưng Bác Không động sát tâm!
– Dám cản trở ta tập luyện tuyệt thế võ công, hành vi này, có gì khác với việc hủy đi con đường phía trước của ta! Thù hận này là bất cộng đái thiên!
Quân Mạc Tà dốc hết tâm cơ mới mời Ưng Bác Không tọa trấn Quân gia. Nhưng chính hắn cũng thật không ngờ, ngay ngày đầu tiên, liền xuất hiện “đại tác dụng”.
Mười ngón tay của Ưng Bác Không phát ra sát ý lẫm liệt chưa từng có từ trước tới nay.
Phòng tuyến của Lục trưởng lão bày ra lúc nãy sớm đã bị Ưng Bác Không thế như chẻ tre, một mạch công phá! Thời điểm hắn tung người lần thứ bảy thì song chưởng của Ưng Bác Không nhanh như cắt qua không gian, đột nhiên lần nữa tăng tốc độ, như lưu tinh xẹt qua, “ầm ầm” đánh thẳng vào ngực hắn.
Lúc này, đồng thời Tam trưởng lão tấn công đến, Ưng Bác Không tư thế không đổi, đột ngột đón nhận, lấy nhục thân toàn thân mà ngạnh kháng!
Phanh! Tam trưởng lão bị đánh bay ra ngoài. Thân hình Ưng Bác Không cũng loạng choạng vài cái.
Huyền Khí của Chí Tôn Thần Huyền mạnh mẽ đến cực điểm, thế như chẻ tre, dễ dàng phá tan Hộ Thân Huyền Khí của Lục trưởng lão, một chưởng hung hãn đánh thẳng vào ngực.
Răng rắc răng rắc vài tiếng vang, xương sườn trước ngực Lục trưởng lão không biết đã bị gãy bao nhiêu cái. Lục trưởng lão kêu thảm một tiếng, một ngụm máu tươi đỏ sẫm phun ra, râu trắng trước ngực bỗng nhiên chuyển thành màu hồng.
Xem màu sắc của búng máu phun ra, hiển nhiên là hắn đã bị chấn thương nặng, thậm chí tất cả Lục Phủ Ngũ Tạng đều bị thương!
Lục trưởng lão giống như một quả cầu thịt xoay tròn trên không trung, sau đó “phanh” một tiếng đập thẳng vào một bụi hoa, hai chân giơ lên trời. Hắn dựa vào bụi hoa mà đứng lên, hai chân run rẩy, miệng không ngừng trào ra máu tươi, trong mắt tràn ngập sự oán hận!
– Tại sao?
Lục trưởng lão mở miệng, máu tươi chảy ròng ròng. Mộ Tuyết Đồng tiến lên dìu hắn, lại bị hắn phất tay ngăn lại. Cố nén thống khổ tột cùng, hỏi một câu.
Mà chỉ một câu này, Tam trưởng lão, Mộ Tuyết Đồng cùng Tiểu Cô Nương Hàn Yên Mộng đang trợn mắt há hốc mồm nhìn cũng đồng thời tự hỏi trong đầu.
Mọi người nghĩ thế nào cũng không ra, Ưng Bác Không vì lẽ gì mà muốn hạ sát chiêu. Cho dù Lục trưởng lão lúc trước hồ ngôn loạn ngữ, mạo phạm hắn, cũng không đến mức muốn đoạt tính mạng của người ta chứ? Một khi giết Lục trưởng lão, chẳng khác nào cùng Phong Tuyết Ngân Thành kết một mối thù vĩnh viễn không thể hóa giải, thật sự đáng giá sao?
– Lão phu làm việc, từ trước đến nay đều tùy tâm sở dục, thích làm gì là làm. Bằng vào cái loại bản lĩnh tôm tép của các ngươi, lão phu phất tay một cái là có thể tiêu diệt cả trăm ngàn tên như vậy! Sống tới từng này tuổi mà đạo lý đó cũng không hiểu! Ngươi lấy tư cách gì đến hỏi lão phu tại sao? Ngươi xứng đáng sao chứ!
Ưng Bác Không tóc dài phiêu động, mắt như thiểm điện, ngẩng mặt kiêu ngạo. Y bào đen không có gió mà vẫn bay phần phật, hiển nhiên vị Chí Tôn này còn chưa hết giận!
**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả**: Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 3**: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Huyền Huyễn: Long Vương Truyền Thuyết