Chương 242: Thủ đoạn lưu manh của Quân Tam Thiếu (phần 1)
Quả nhiên, sự thật không nằm ngoài dự cảm của Linh Mộng công chúa. Ba vị Hoàng tử điện hạ phía sau không ai chịu nhường ai, chẳng muốn mình phải đi sau người khác. Ba đoàn xe cứ thế song hành tiến bước, tranh đấu kịch liệt!
May mắn thay, con đường này coi như đủ rộng, nếu không, tất cả nhà dân hai bên đường e rằng đều đã bị bọn họ san bằng!
"Chẳng hay, ý của phụ hoàng lần này là gì đây? Chẳng lẽ người còn lo bọn họ thường ngày tranh đấu nội bộ chưa đủ tàn độc, chưa đủ kịch liệt hay sao? Giờ lại muốn ba người họ ngay trước mặt người ngoài mà phát sinh tranh đoạt, làm mất thể diện hoàng thất ư?"
"Với tính cách của ba vị Hoàng huynh, chuyện này không phải là không thể xảy ra!"
Tuy nhiên, tình cảnh trong trí tưởng tượng của Linh Mộng công chúa lại không xảy ra!
Bởi vì khi ba cỗ xe của ba vị Hoàng tử chen chúc nhau, không ai chịu rớt lại phía sau. Dù con đường ngay trước Thịnh Bảo Đường và Quý Tộc Đường khá rộng, nhưng vào lúc này, chứa ba cỗ xe song hành đã là cực hạn. Đoàn xe của ba vị Hoàng tử đang chen chúc thành một hàng, lại thêm một cỗ xe nữa xuất hiện. Nếu tình hình cứ tiếp diễn, khó tránh khỏi cảnh các đoàn xe va chạm vào nhau.
Mà chuyện này lại quá đỗi trùng hợp, quá đúng lúc, không ngờ cỗ xe mới xuất hiện chính là của Bình Đẳng Vương Phủ!
Trong số năm cỗ xe của hoàng thất, đã có đến bốn cỗ chen lấn nhau mà tiến lên, muốn không xảy ra chuyện cũng vô cùng khó khăn! Đây là cố ý hay vô tình?
Tình cảnh này khiến Linh Mộng công chúa choáng váng. May mắn thay, cỗ xe kia là của Bình Đẳng Vương Phủ, dù sao cũng là một nhánh hoàng thất, có thể coi là người một nhà. Chỉ cần ba vị ca ca của nàng chịu nhường bước một chút, sự tình hẳn là không quá khó để xoay chuyển!
Vài vị thiếu niên áo trắng phụ trách chiêu đãi của Quý Tộc Đường khi nhìn thấy tình huống trước mắt đều hoa mắt chóng mặt. Con đường của Thịnh Bảo Đường và Quý Tộc Đường này, có thể nói là chiếm giữ vị trí đẹp nhất Thiên Hương thành, vốn dĩ vô cùng rộng lớn, là con đường đẹp nhất. Từ trước đến nay chưa từng xảy ra tình trạng chen chúc giành giật như hôm nay. Một con đường có thể chứa ba cỗ xe ngựa đi song song nhau, muốn xảy ra tình trạng chen lấn quả thực không dễ chút nào!
Hơn nữa, con đường này lại có sự hiện diện của Thịnh Bảo Đường, từ trước tới giờ làm gì có sự kiện căng thẳng nào xảy ra!
Phàm là người có tư cách đến nơi này thì ai cũng biết lai lịch của Thịnh Bảo Đường, không ai ngu ngốc mà làm ra chuyện động thủ trên đầu thái tuế cả!
Cỗ xe của Bình Đẳng Vương Phủ dừng lại, lập tức có hai thị nữ áo trắng tinh khôi vén màn kiệu, dắt theo một hài đồng nhỏ xíu bước ra. Đứa bé đó chính là Thế tử của Bình Đẳng Vương, tiểu nam hài Dương Mặc, người mà luôn bị Quân Mạc Tà chọc ghẹo là "tiểu cô nương đáng yêu".
Cỗ xe của Linh Mộng công chúa nhường đường, đứng sang một bên. Bình Đẳng Vương Phủ đại diện cho Bình Đẳng Vương Gia, chính là trưởng bối duy nhất của Dương gia, ngoại trừ phụ hoàng nàng. Dù cho lúc này có phụ hoàng nàng ngồi trong cỗ xe, nàng cũng nên nhượng bộ ba phần, huống hồ nàng bình thường cũng vô cùng yêu thương vị tiểu đường đệ này! Nói đi nói lại, Bình Đẳng Vương dù sao cũng là một trong những chủ nhân hậu thuẫn của Quý Tộc Đường, dù có chuyện gì cũng nên nhường bước cho người ta vào trước mới phải!
Thế nhưng, đoàn xe của ba vị Hoàng tử vẫn không ai chịu nhường ai, vẫn dàn hàng ngang mà tiến tới. Nếu tình huống này mà kéo dài đến tận cửa lớn, chắc chắn sẽ xảy ra đụng độ lớn!
Bên trong cỗ xe của Linh Mộng công chúa, một vị hắc bào lão nhân ánh mắt lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào đoàn xe của ba vị Hoàng tử. Nhất cử nhất động của bọn họ đều không thoát khỏi tầm mắt của lão. Tuy lão không nói một lời nào, nhưng ánh mắt lại sắc bén như đao như tên.
Lúc này, Quân Mạc Tà đã nhận được thông báo, hướng mắt về phía tình huống khó xử kia, lông tóc dựng ngược mà vọt ra.
Trong lòng Quân Đại Thiếu tức giận mắng chửi: "Mẹ kiếp, ba huynh đệ các ngươi không phân biệt lớn nhỏ, dám đến chỗ lão tử mà làm loạn sao! Nếu biết trước thế này, ông nội các ngươi lẽ ra chỉ nên phát ra một tấm thiếp mời, lúc đó chẳng phải đã không phiền toái như bây giờ!"
"Nếu vào thời điểm quan trọng này mà các ngươi dám làm loạn tại địa bàn của lão tử, vậy bao nhiêu mồ hôi nước mắt lão tử đã đổ ra cho buổi đấu giá này chẳng phải sẽ hóa thành trò cười sao? Ba tên hỗn trướng các ngươi hay lắm, chờ khi nào lão tử có thời gian, lão tử sẽ chỉnh các ngươi một trận ra trò!"
Đường Bàn Tử và Tống Thương là những nhân vật chủ chốt, đương nhiên không thể ra mặt. Dù cho bọn họ có ra mặt cũng chưa chắc giải quyết được. Dù sao, thân phận của ba tên này thực sự quá cao, không thể nào dùng nắm đấm để nói chuyện được. Quân Vô Ý – Quân Tam Gia đương nhiên có thể xử lý việc này, nhưng một khi Quân Vô Ý ra mặt, lập tức Quân Tam Gia sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt của ba vị Hoàng tử. Giúp bất cứ vị nào cũng đều không tốt, vì thế cũng không thể ra tay giải quyết. Còn những người khác thì sao?
Độc Cô Vô Địch Đại Tướng Quân đương nhiên cũng có thể. Chỉ cần hắn rống lên một tiếng là có thể lập tức bình yên. Trong mắt người khác, ba vị Hoàng tử có thể cao không thể chạm tới, nhưng trong mắt vị Đại Tướng này, cũng chẳng là cái thá gì. Tuy nhiên, lần này hắn cũng chỉ là khách nhân như bao người khác, nếu hắn ra tay giải quyết chuyện riêng của người khác thì có chút không hợp lý.
Hơn nữa, nếu thật sự lợi dụng Độc Cô Đại Tướng Quân để giải quyết chuyện này, vậy thì ván cá cược vạn lượng một vò rượu sẽ đi về đâu? Giả sử Quân Thiếu Gia cuối cùng có thể thắng cược, chẳng lẽ lại trơ trẽn xòe tay nhận tiền thua cuộc của Độc Cô Đại Tướng Quân hay sao? Người ta vừa giúp ngươi giải quyết một vấn đề nan giải, ngươi sao có thể làm vậy! Cuối cùng, Độc Cô Đại Tướng Quân cũng không được luôn!
Nghĩ tới nghĩ lui, tựa hồ chỉ còn Quân Mạc Tà tự thân xuất mã. Tuy rằng phân lượng của Quân Mạc Tà còn lâu mới có thể sánh bằng ba vị Hoàng tử, nhưng để xử lý loại chuyện nhảm nhí này, những thủ đoạn lưu manh vô lại vô cùng tận của Quân Đại Thiếu, Quân Đại Lụa không nghi ngờ gì chính là biện pháp hiệu quả nhất. Vì thế, khi mọi người nhận được tin tức, Quân Vô Ý và Đường Nguyên không hẹn mà cùng nhìn vào Quân Đại Thiếu, lúc này đang bị Độc Cô Tiểu Nghệ vặn vẹo không thôi.
– Mạc Tà, muốn giải quyết chuyện này cần phải có một ít thủ đoạn lưu manh bỉ ổi, ta nghĩ con chính là người thích hợp nhất!
Quân Vô Ý cười cười nói.
"Đây là kiểu nói chuyện gì vậy? Cái gì mà 'ta rất thích hợp với thủ đoạn lưu manh bỉ ổi'?" Quân Đại Thiếu nghĩ thầm, u sầu đứng lên.
– Lão đại, cái này gọi là ác nhân thì phải có ác nhân trị mà. Đây cũng là mặt tốt nhất của ngươi đấy.
Đường Nguyên cũng tranh thủ vuốt mông ngựa.
Cái kiểu vuốt mông ngựa này khiến Quân Đại Thiếu Gia muốn ói máu tại chỗ. Cái gì mà 'ác nhân cần có ác nhân trị', ta làm sao có thể gọi là ác nhân được!
Hai câu khen ngợi này 'tốt' đến nỗi khiến Quân Đại Thiếu nghe xong liền có cảm giác như bị người chửi thẳng vào mặt 'mẹ kiếp'.
Đây là kiểu nói chuyện gì vậy? Chẳng lẽ "hiền hậu" như ca ca ta lại là ác nhân hay sao? Lẽ nào đây là sự thật sao?
Tuy nhiên, chuyện đại sự như thế này, đúng là phải cần "cao nhân" như ta ra tay mới có thể giải quyết êm xuôi!
Khi Quân Đại Thiếu ra tới nơi, chuyện cũng bắt đầu lớn hơn rồi!
Cũng không có gì lạ lùng, đơn giản là vì đúng lúc Quân Mạc Tà đi ra liền đụng mặt Tiêu Hàn, Mộ Tuyết Đồng và tiểu cô nương Hàn Yên Mộng, cùng với đoàn người của Mộ Dung Thế Gia.
Mộ Tuyết Đồng mỉm cười gật đầu, Tiêu Hàn thì chỉ hừ lạnh một tiếng, ra vẻ cao ngạo không thèm nhìn Quân Đại Thiếu Gia bằng nửa con mắt. Riêng chỉ có Hàn Yên Mộng đứng trước mặt Quân Mạc Tà mà kéo kéo áo hắn, phồng mang trợn má nói:
– Quân tiểu tử, mau gọi một tiếng tiểu cô cô đi nào! Tiểu cô cô cho ngươi đồ tốt mà dùng!
Quân Mạc Tà đang lúc tức giận, trợn mắt lên mắng:
– Ta nói nha đầu ngươi sao cái gì cũng không biết, ngu ngốc đến thế! Tỷ tỷ ngươi và Tam Thúc của ta còn chưa thành thân, hơn nữa, dù cho có thành thân đi chăng nữa thì liên quan cái quái gì tới ngươi? Tiểu cô cô ư? Ngươi về nhà tự soi gương coi, cả người giống như một khúc gỗ, trước ngực thì phẳng hơn cả tờ giấy, mông dùng dao phạt xuống cũng không được một miếng thịt, máu đầu còn chưa ráo, miệng còn chưa hết mùi sữa, lại muốn lên mặt làm trưởng bối người khác! Răng đã mọc hết chưa? Ráng chờ khi nào mọc đủ răng thì hãy ra ngoài giả mạo làm trưởng bối người khác nghe chưa!
Những lời này của Quân Mạc Tà đơn thuần là do quá giận mà nói ra, những lời nói bừa bãi này của hắn chẳng có chút căn cứ nào cả.
Nữ hài tử vốn phát dục sớm hơn nam hài tử. Hàn Yên Mộng tuy chỉ mới mười lăm tuổi, dáng người quả thật cũng chưa đạt đến độ tròn trịa quyến rũ, nhưng cũng đã có dáng vẻ đầy đặn, nếu so sánh với Độc Cô Tiểu Nghệ cũng không kém bao nhiêu, hoàn toàn không đến nỗi "người như khúc gỗ" mà Quân Đại Thiếu vừa nói.
– Ngươi... ngươi...
Hàn Yên Mộng nghe Quân Đại Thiếu bỗng nổi xung thiên nói năng lỗ mãng thì vô cùng tức giận, hai chân không ngừng giậm xuống, khuôn mặt thanh tú cũng trở nên đỏ bừng. Bỗng nhiên, đôi mắt nàng xoay chuyển, nảy ra một kế hay, liền nói:
– Ta mặc kệ ngươi, nhìn bộ dạng ngươi hình như đang có việc gấp. Nếu ngươi không gọi ta một tiếng tiểu cô cô, ta sẽ không cho ngươi đi. Ngươi tự liệu mà lo! Dù sao ta cũng không gấp!
Nàng ta nói xong liền nắm chặt vạt áo của Quân Đại Thiếu hơn nữa.
Bên trong tầng lớp cao cấp của Ngân Thành, nàng chính là người nhỏ tuổi nhất. Dù thân phận có tôn quý đến mấy cũng vô dụng, bởi vì ngoài nàng ta ra, ai ai nàng cũng phải gọi là trưởng bối, sư thúc, thế thúc, sư bá, thế bá, sư tổ, sư thái tổ, gia gia... Vai vế thấp đến thế là cùng, không thể thấp hơn. Dù cho người cùng vai vế, nàng cũng phải gọi là sư tỷ, sư huynh.
Từ khi tiến vào Thiên Hương thành, khi nhìn thấy Quân Đại Thiếu Gia rõ ràng lớn hơn mình một chút, tiểu quỷ này liền để bụng. Hơn nữa, nàng còn biết nếu theo khuôn phép, Quân tiểu quỷ này mà theo lễ nghĩa của tỷ tỷ và tỷ phu thì chẳng phải là hậu bối của mình sao. Khi đó nàng vui như bay lên trời, còn vui hơn cả tự nhiên nhặt được một đống vàng. Cơ hội tốt như thế này làm sao mà buông tay cho được? Đương nhiên là có chết cũng không buông, không thể nào không tranh thủ cái chức danh tiểu cô cô vô cùng vinh dự này!
Quân Mạc Tà nghe thấy động tĩnh bên ngoài tựa hồ càng lúc càng lớn, liền giơ tay đầu hàng:
– Được được, ta sợ ngươi rồi, ta gọi là được chứ gì! Tiểu... Trư Trư... làm tiểu trư... Vậy được chưa?
Thanh âm của hắn có chút mơ hồ, lại nói cực kỳ nhỏ nhẹ, làm cho Hàn tiểu nha đầu không nghe ra sự kỳ quặc trong đó, chỉ nghĩ hắn thật sự gọi mình là tiểu cô cô. Nàng kiêu ngạo vênh mặt lên, cố ưỡn bộ ngực nhỏ xíu của mình ra, buông tay rồi phất phất tay nói:
– Ngoan, ngoan, đi đi, sau này có chuyện gì liền báo cho tiểu cô cô ngay, tiểu cô cô sẽ bảo vệ ngươi!
Quân Mạc Tà nghe thấy như được hoàng ân đại xá, trong nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng.
– À, hắn vừa gọi ta là tiểu cô cô… hình như có gì đó không đúng!
Hàn Yên Mộng bỗng nhiên thấy hơi kỳ quái.
– Hắn vừa gọi ngươi là con heo nhỏ, tiểu cô cô ở đâu ra thế!
Mộ Dung Thiên Quân vốn đang có chuyện bất hòa cùng Quân Mạc Tà về chuyện theo đuổi Linh Mộng công chúa, lại muốn lấy lòng trước mặt người đẹp Yên Mộng. Giờ phút này sao hắn có thể bỏ qua cơ hội bỏ đá xuống giếng chứ!
Miệng Hàn Yên Mộng cong lên, quay đầu nhìn theo bóng lưng Quân Mạc Tà một cách oán hận, hai bàn tay ngọc nắm chặt lại…
– Cút qua một bên, câm cái mồm lại!
Tiêu Hàn, Mộ Tuyết Đồng hai người đồng thời hung tợn nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Thiên Quân quát to.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân