Chương 243: Thủ đoạn lưu manh của Quân Tam Thiếu (Phần 2)

Hai người cùng xuất thân từ Ngân Thành, từ nhỏ tới lớn luôn đối chọi gay gắt, đây chính là lần đầu tiên đồng thanh mở lời. Sau khi nói xong, cả hai đồng thời nhìn nhau, cùng hừ một tiếng, rồi lại đồng thời quay đầu đi chỗ khác.

Nhất thời, Mộ Dung Thiên Quân chỉ biết lặng như tờ.

Hiển nhiên Tiêu Hàn cực kỳ chán ghét tên phế vật này của Mộ Dung thế gia, chỉ nhìn ánh mắt của hắn đã biết ý đồ của hắn là gì, vì thế Tiêu Hàn tức giận cũng không lạ gì. Hàn Yên Mộng chính là đối tượng theo đuổi của cháu mình, cũng là người con dâu mà Tiêu gia mong muốn bấy lâu nay, nếu vừa ra ngoài đã bị người ta đào tường khoét vách thì mình trở về cũng không còn mặt mũi nhìn người. Tên tiểu tử này chỉ là một đệ tử của Mộ Dung thế gia, vậy mà dám toan tính cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, thật sự là không biết tự lượng sức mình!

Còn Mộ Tuyết Đồng thì vô cùng khinh thường loại tiểu nhân đê tiện, đương nhiên cũng chẳng coi tên tiểu tử này ra gì.

Sau khi Quân Mạc Tà đi ra ngoài, Tam hoàng tử đã cùng thế tử của Bình Đẳng Vương Dương Mặc náo loạn ầm ĩ.

Tiểu nam hài đáng yêu Dương Mặc đã tiếp xúc vài lần với Quân Mạc Tà, hắn vô cùng thích thú vị hoàn khố ca ca với phong thái có chút lưu manh vô lại này. Hắn vô cùng hứng thú nên giục cỗ kiệu đi thật nhanh tới Quý Tộc Đường. Trước đây đã từng tới nơi này, nên ngựa quen đường cũ, đường hoàng tiến vào chẳng kiêng nể gì.

Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đều ngồi yên trong cỗ xe, vẫn giữ vẻ thâm trầm! Nhưng Tam hoàng tử lại có chút mất hứng. Vốn hắn đang tranh đấu không ngừng cùng lão đại và lão nhị, nhưng từ trước tới giờ, thực lực của hắn là yếu nhất trong ba vị hoàng tử. Lần này run rủi thế nào cả ba lại va chạm tại đây, hắn không cam tâm yếu thế, ra sức tiến lên, nhưng rốt cuộc vẫn ở vào thế hạ phong, tất nhiên là trong lòng muộn phiền khôn tả. Lúc này, bản thân là hoàng tử còn chưa bước vào, tên Dương Mặc nho nhỏ này lại dám vượt mặt ba anh em hắn tiến vào trước, như vậy thì tôn nghiêm hoàng thất còn đâu?

Trong lòng hắn chỉ có thể nghĩ tới đây, mà hoàn toàn quên bẵng Bình Đẳng Vương Phủ chính là một trong những cổ đông của Quý Tộc Đường!

- A, đây chẳng phải là Mặc Mặc đường đệ sao? Tại sao nhìn thấy mấy vị đường ca, đường tỷ mà không biết chào hỏi thế này? Tại sao càng ngày càng lớn nhưng lễ phép càng lúc càng thiếu là sao? Đệ chính là người của hoàng thất, tại sao lại chạy loạn không có lễ nghi như thế, hạ nhân của Bình Đẳng Vương Phủ chết sạch rồi sao, không biết cách hầu hạ chủ tử của mình ư?

Thân hình Tam hoàng tử có chút gầy yếu, trên mặt trắng bệch, từ trong xe ngựa bước ra, trách cứ bốn phía, chẳng chừa một ai.

- Tam... tam… điện hạ, chào huynh!

Dương Mặc sợ hãi nhìn hắn một cái, đối với ba vị "đường ca" hoàng tử này, trong lòng Dương Mặc thật sự chán ghét vô cùng.

- Tam điện hạ cái gì? Bên kia còn có Đại điện hạ và Nhị điện hạ kìa, ngươi không nói một lời cho tử tế sao, lễ nghĩa chẳng ra làm sao, không coi ai ra gì ư? Chẳng lẽ từ nhỏ tới lớn ngươi chưa được học lễ nghĩa?

Tam hoàng tử vênh váo ra mặt dạy đời Dương Mặc, trong đôi mắt muộn phiền giờ đã hiện lên ý cười. Đương nhiên hắn không phải cố tình làm bẽ mặt Dương Mặc, chẳng qua hắn muốn tìm một nơi có đủ phân lượng cho hắn trút giận mà thôi. Tuy Dương Mặc tuổi còn nhỏ, nhưng thân phận của hắn cao vô cùng, đây chẳng phải là cái bao tải bông đắt giá để hắn trút muộn phiền sao.

Bình Đẳng Vương tuy chức cao chót vót, nhưng lại chẳng màng thế sự, chưa bao giờ hỏi qua triều chính nên sức ảnh hưởng trong triều là vô cùng nhỏ bé. Vì thế, Tam hoàng tử chẳng mảy may băn khoăn mà tùy ý sỉ nhục tiểu Dương Mặc trước mặt mọi người, cũng không thèm để ý tiểu hài này cũng mang họ Dương, là huynh đệ đồng tông với hắn.

Bên trong cỗ xe của Linh Mộng công chúa, ánh mắt của hắc bào nhân ngày càng trở nên âm trầm.

Dương Mặc dù sao cũng chỉ là một tiểu hài tử mười tuổi, làm sao có thể phản kháng lại lời răn dạy quở mắng nói như mưa tuôn gió giật kia? Hắn nghĩ lại bản thân cơ bản chẳng làm sai điều gì, lại càng thấy tủi thân, đôi mắt đã lưng tròng, chực trào nước mắt. Khóe miệng run run, cố nén nghẹn ngào.

- Đủ rồi Tam ca, Tiểu Mặc còn là con nít, huynh đe dọa đệ ấy làm gì?

Trong lòng Linh Mộng công chúa cũng không đành lòng, đành mở miệng nói đỡ, đang muốn tiếp tục giải thích thì bị hắc y nhân phía sau ngăn lại.

- Còn nhỏ? Còn nhỏ thì có thể bất chấp lễ nghi sao? Chúng ta chính là hậu duệ của hoàng tộc, hậu duệ thiên hoàng quý tộc, làm sao có thể đánh đồng với tiểu hài tử tầm thường? Đây là ta muốn dạy hắn, làm cho hắn hiểu thế nào là lễ phép, sau này xuất môn không giống như hôm nay, chẳng biết quy củ! Đến lúc đó lại làm bôi nhọ uy nghiêm của hoàng thất!

Khóe miệng Tam hoàng tử nhếch lên, nở nụ cười lạnh lẽo, chẳng thèm đặt vị thân muội muội của mình vào mắt.

- Ha ha ha... Đây chẳng phải là ba vị hoàng tử điện hạ sao? Thật là phong độ, thật là có tính cách nha! Tại sao chặn ở cửa mà không vào? Vậy chẳng khác nào không nể mặt Quân gia ta, Đường gia, còn có Bình Đẳng Vương gia hay sao?

Một thanh âm quái dị vang lên, Quân Mạc Tà nhíu mày, bước tám bước thì có đến ba bước xiêu vẹo, hắn tới trước mặt Dương Mặc, một chân trước một chân sau, uốn éo mông, bày ra một bộ dạng quái gở.

Xoạt một tiếng, trong tay đã xuất hiện một cây quạt vàng. Hiện tại đã là cuối thu, trời chẳng còn chút nóng nực nào, ngược lại còn hơi se lạnh, nhưng Quân đại thiếu vẫn một mực phe phẩy quạt, bày ra phong thái tiêu sái phóng đãng, khiến người nhìn thấy chỉ muốn xông lên đập hắn dẹp thành con tép.

- Quân tam thiếu, bổn hoàng tử đang dạy đệ đệ muội muội của mình, chuyện này không liên quan tới ngươi!

Tam hoàng tử nói vô cùng khinh thường, trong mắt hắn, Quân Mạc Tà chính là loại phế vật dựa hơi gia đình, nửa điểm bản lĩnh cũng chẳng có, chỉ biết ăn không ngồi rồi chờ chết.

- Tại sao lại không liên quan tới ta? Tam điện hạ, ngươi chặn đường tam lão bản của Quý Tộc Đường ta, rồi lại dài dòng giảng giải lễ nghi, cố tình làm cho buổi đấu giá của chúng ta không thể tổ chức đúng giờ, như thế mà không liên quan tới ta sao? Trên đời lại có loại đạo lý này sao?

Quân đại thiếu gia hoàn toàn không cho hắn chút mặt mũi nào, trong mắt Quân đại thiếu gia, tên Tam điện hạ này mới chính là tên phế vật dựa hơi gia thế, nửa điểm bản lĩnh cũng chẳng có, lại bừng bừng dã tâm, chẳng qua cũng chỉ là loại ăn không ngồi rồi chờ chết mà thôi!

Quân Mạc Tà ra vẻ chính khí lẫm liệt, ưỡn ngực, lắc lư thân mình như sắp ngã, từ từ nói:

- Việc này, nếu nói chuyện nhỏ, đó là sinh ý của Quý Tộc Đường ta, là bạc lóa mắt, là vàng lấp lánh; còn nói chuyện lớn, đó là Quý Tộc Đường chúng ta kiếm tiền, sẽ nộp thuế cho quốc khố. Ngươi cản trở chúng ta kiếm tiền, chính là làm cho quốc gia thất thu, mà làm cho quốc gia không thể thu thuế, chính là ảnh hưởng đến quốc kế dân sinh đại sự! Tam điện hạ, chẳng lẽ ngươi muốn tạo phản ư?

Quân Mạc Tà múa may quay cuồng, nước bọt văng tung tóe, nói tới nói lui liền chụp ngay cái mũ "mưu phản" to đùng lên đầu Tam hoàng tử!

Tam hoàng tử tức đến khói bốc lên tận lỗ tai:

- Quân Mạc Tà, ngươi nói bậy bạ cái gì thế? Ngươi nói ai muốn tạo phản??

Quân Mạc Tà liếc mắt nói:

- Tam điện hạ, Thiên Hương đế quốc chúng ta rốt cuộc đã làm sai điều gì với người? Dân chúng cả nước dâng lên cho người cẩm y ngọc thực, vinh hoa phú quý, cúc cung tận tụy phục vụ vương tước của người, quyền cao chức trọng của người, mà người, cư nhiên lại muốn tạo phản! Ngươi... ngươi... ngươi... vì sao phải làm vậy? Ngươi còn có nhân tính hay không?

Quân Mạc Tà bi phẫn nói tiếp:

- Ngươi được sinh trong thiên gia, đường đường là Tam hoàng tử điện hạ, chẳng lẽ vẫn chưa thỏa lòng ư? Chẳng lẽ ngươi nhất định phải làm ra cảnh thủ túc tương tàn, bằng mọi giá phải ngồi lên ngôi cao chí tôn mới cam lòng sao? Chẳng lẽ như thế này còn chưa đủ cho dã tâm của ngươi....

Tam hoàng tử hoàn toàn choáng váng đầu óc: "Tên này thao thao bất tuyệt, vẻ mặt thù sâu oán đậm, đầy ủy khuất bi phẫn. Từ trong miệng hắn nói ra, trong nháy mắt tựa như biến mình thành loại người lòng lang dạ sói. Nếu để hắn tiếp tục nói thêm, rốt cuộc không biết mình sẽ bị hắn vu thành loại nào nữa, đến lúc đó nếu ta không chết thì e rằng khó tạ tội với thiên hạ mất!"

"Tên này cớ sao lại dám buông lời vô kỵ, chẳng mảy may kiêng nể? Ngươi là tên phá gia chi tử, học vấn nông cạn nên chẳng biết kiêng dè, nhưng ngươi không thể đánh đồng tất cả mọi người với ngươi chứ?"

Tam điện hạ oán thầm, mắt lại thấy hắn tiếp tục cố tình xé toạc mặt mũi của mình, khiến chuyện này càng lúc càng lớn, nếu những lời mà đến tai phụ hoàng của hắn thì... Hắn nghĩ đến đây liền vội vàng bước lên, cố sống cố chết vươn tay bịt mồm của Quân Mạc Tà, sau đó ghé tai nói nhỏ, giọng đã mang vẻ cầu xin:

- Quân tam thiếu, ta xin ngươi, ngươi... ngươi... đừng nói nữa! Ngươi muốn ta chết phải không, ta biết ta sai rồi, sau này ta sẽ bồi tội với ngươi sau...

Trong miệng Quân Mạc Tà ú ớ vài tiếng rồi mới chịu im miệng, hừ một tiếng thị uy, sau đó thay đổi ngay sắc mặt, mặt tươi như hoa mùa xuân, liến thoắng nói:

- Ai da, hiếm khi ba vị điện hạ cùng Linh Mộng công chúa tự mình quang lâm hạ đường chúng ta, ha ha ha... Quý Tộc Đường cũng nở mày nở mặt, bản thân tại hạ cũng thụ sủng nhược kinh nha, thỉnh, thỉnh, thỉnh, mau, mau vào nào!

Hắn nói liên tục xong lại quay đầu thét lớn:

- Người đâu, các ngươi bị trúng tà hết rồi sao, bắt ba vị điện hạ đợi lâu như vậy mà không một ai ra mời vào là sao? Ta bực lắm rồi đó! Dám đối xử lãnh đạm với các vị điện hạ, tội danh tày trời này các ngươi gánh nổi không? Người đâu, nhanh chóng đưa công chúa và các vị điện hạ lên công đường nào!

Cái gì? Lên công đường... Sắc mặt mọi người tức thì trở nên quái dị.

Tên này muốn mang ba vị hoàng tử cùng công chúa lên công đường?

Trên đời này có ai dám lên công đường mà xét xử hoàng tử và công chúa đây? Chuyến đi này quả thật không tệ chút nào! Quả nhiên được mở rộng tầm mắt!

Bên trong đám người của cả bốn phe, những hành động của Quân đại thiếu đều có người quan sát tỉ mỉ cẩn thận.

- Ngươi thấy thế nào?

Sắc mặt Đại hoàng tử âm trầm, xoay người hỏi mọi người xung quanh.

- Thật sự rất khó nói!

Một nam nhân có chòm râu dê lên tiếng.

- Quân tam thiếu này cực kỳ càn quấy, quả đúng với lời đồn đại bấy lâu nay, đích thật là một tên dốt nát, vô pháp vô thiên, chẳng hiểu lẽ đời. Tuy nhiên, chuyện ngày hôm nay, cách hắn xử lý có thể nói là vô cùng ảo diệu. Thật sự là khó đoán biết, nếu điện hạ cho rằng cần thiết, vậy người có thể từ từ mà quan sát cẩn thận.

Đám người xung quanh đều gật đầu phụ họa.

- Hôm nay, tên tiểu tử này quả thật khiến ta cảm thấy hơi ngoài ý muốn một chút. Ta vốn nghĩ hắn sẽ không thể nào giải quyết chuyện này, ta chỉ ngồi một bên mà xem trò vui, không ngờ vở kịch lại diễn biến tới mức này!

Đại hoàng tử gật gật đầu, sau đó lại cười nói:

- Tuy nhiên, loại thủ đoạn vô lại lưu manh của tên tiểu tử này, thật sự khiến người ta đau đầu khôn tả. Các ngươi nghĩ nó thật sự đáng để quan tâm sao?

Cả đám người nghĩ tới chuyện lúc nãy, đồng loạt cười rộ lên.

- Vẫn là một tên lưu manh không chút thay đổi, khiến kẻ khác khinh tởm!

Nhị hoàng tử nhìn Quân Mạc Tà phía xa, trong mắt hiện rõ vẻ chán ghét.

Thành Đức Thao cũng nghiến răng ken két nói:

- Loại cặn bã thế này, tồn tại trên đời quả thực là khiến người ta kinh hãi! Không ngờ hậu nhân Quân gia lại chịu sống cảnh như thế này, có thể mặt dày tồn tại trong trời đất. Nếu ta mà hắn, ta đã sớm tìm cái chết rồi!

Khi hắn nói những lời này, trong mắt của hắn lóe lên một đạo hàn quang: "Quân Mạc Tà, người của ta đã tới, ta xem ngươi còn có thể hung hăng càn quấy nữa sao! Lần trước bị sỉ nhục, lão tử nhất định phải trả lại gấp vạn lần! Chờ lão tử chơi chết ngươi đi!"

Bên cạnh Nhị hoàng tử là Phương Bác Văn, hắn vuốt chòm râu bạc trắng, vẻ mặt trầm tư, chậm rãi nói:

- Việc xảy ra hôm nay thật cổ quái!

Hắn nói xong, lại trầm tư tiếp một hồi, lắc lắc đầu nói tiếp:

- Thật sự là vô cùng cổ quái!

Phía bên Linh Mộng công chúa, hắc bào nhân phía sau nàng cũng chớp chớp mắt, thấp giọng hỏi:

- Lúc nãy là tên tiểu tử Quân gia Quân tam thiếu trong truyền thuyết đó ư? Quân Mạc Tà? Bộ dáng hiện nay hoàn toàn không khác gì mấy năm trước đây ư? Thật là một tiểu tử thú vị!

Dị Thế Tà Quân

Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Huyền Huyễn: Bàn Long
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN