Chương 265: Quân gia tổ huấn!

Dịch giả: Tiểu Ura

Đại thần y Quân Mạc Tà nắm tay Dạ Cô Hàn, một luồng Tiên Thiên linh khí tinh thuần lập tức truyền vào. Dạ Cô Hàn ho khù khụ yếu ớt, mong manh, khóe miệng lại trào ra một vệt máu tươi.

- E rằng khó!

Quân Mạc Tà lắc đầu, chau mày, ngẩng lên nhìn Quân Vô Ý:

- Cực kỳ khó! Hơn nữa muốn cứu hắn e rằng phải trả cái giá... rất lớn, thật sự rất lớn!

Quay đầu quát khẽ Độc Cô Tiểu Nghệ và Tôn Tiểu Mỹ:

- Hai ngươi còn chưa lo lắng đủ sao? Mau sang bên kia nghỉ ngơi đi!

Hắn nói bên kia, đương nhiên là tiểu viện của Quản Thanh Hàn.

Quân Vô Ý nghe hiểu ý, bèn đứng ra khuyên giải:

- Chất nữ Tiểu Nghệ, chất nữ Tiểu Mỹ, các cháu đi tìm tỷ Thanh Hàn chơi đi, nơi này có chúng ta, đừng lo lắng. Ta cũng đã phái người đi thông báo cho gia đình các cháu rồi, lát nữa sẽ có người đến đón các cháu về. Tiểu Dạ dù sao cũng là trưởng bối của các cháu, mà lại là nam tử. Các cháu ở đây thì Mạc Tà sẽ khó lòng cứu chữa.

Độc Cô Tiểu Nghệ bĩu môi không vui, Quân Tam gia nói tuy hợp tình hợp lý, nhưng tiểu nha đầu lại nghĩ rằng mình bị coi là ngoại nhân, lắc lắc eo nhỏ, cương quyết không chịu đi. Cuối cùng bị Tôn Tiểu Mỹ liên tục khuyên giải, kéo ra ngoài. Tôn đại tiểu thư tinh ý biết bao, sớm nhận ra hai chú cháu nhà này sợ là có bí mật gì đó muốn nói, hai người mình ở đây không tiện.

- Chẳng phải ngươi đã tìm được công chúa rồi sao? Nếu không tìm được, tiểu tử ngươi còn quay về làm gì? Chẳng lẽ ta còn không hiểu rõ tiểu tử ngươi sao? Hoặc là không nhận lời, một khi đã nhận lời thì nhất định sẽ làm được!

- Thúc đã biết rồi thì còn nói ra làm gì!

Quân Mạc Tà tiếp tục truyền linh khí vào cơ thể Dạ Cô Hàn, đồng thời chậm rãi nắn chỉnh xương cốt, bất đắc dĩ thở dài:

- Tam thúc, việc hôm nay, Linh Mộng công chúa tuy căm ghét ta, nhưng là do ta trước kia không tốt, cũng không thể trách nàng. Dạ Cô Hàn lạnh lùng cao ngạo, nhưng là một nhân tài, một hảo hán tử đáng nể!

Nói tới đây, giọng Quân Mạc Tà trầm trọng vang lên:

- Tuy rằng như thế, nhưng hôm nay giúp đỡ bọn họ, chưa chắc đã là chính xác. Thật ra vốn dĩ không nên cứu! Tam thúc chẳng lẽ không biết, Quân gia chúng ta vốn đã ở thế bấp bênh, lúc này lại càng thêm chuyện xấu nữa, nguy cơ thật là trùng trùng điệp điệp! Tuy rằng cháu đã sắp đặt mọi việc, tin rằng tạm thời không ai hoài nghi đến cháu, nhưng cuối cùng vẫn để lại dấu vết. Hai nha đầu Độc Cô Tiểu Nghệ và Tôn Tiểu Mỹ, đã là một điểm để bại lộ chân tướng! Thứ hai, chính là Tam thúc, chuyện Dạ Cô Hàn, thúc và cháu đều rõ, thân phận người này mẫn cảm đến cực điểm, không chỉ là người còn lại của gia tộc phản nghịch, mà còn là... nhân vật chính của một việc khác!

Quân Mạc Tà nghiêm mặt nhìn Quân Vô Ý:

- Tam thúc, việc này, thúc thật sự cần phải suy nghĩ lại. Việc này, đối với Quân gia, nói đi nói lại cũng không phải chuyện tốt!

- Những lời ngươi nói, ta đều biết cả!

Quân Vô Ý ánh mắt thâm trầm nhìn Quân Mạc Tà, giọng điệu ngưng trọng, chậm rãi nói:

- Ngươi cũng biết, năm xưa ta cùng phụ thân ngươi, Nhị thúc lớn lên cùng nhau. Trong số các thanh niên bấy giờ có tới mười chín người, nhưng đến bây giờ chỉ còn lại ta, Dạ Cô Hàn, cùng ba huynh đệ Độc Cô gia và Mộ Dung Thành Long của Mộ Dung thế gia, tổng cộng chỉ còn sáu người chúng ta.

Quân Vô Ý khẽ thở dài một tiếng:

- Việc hôm nay, chúng ta cứu Dạ Cô Hàn, Bệ hạ mặc dù trong lòng không thoải mái, nhưng cũng chỉ là chút không thoải mái mà thôi. Hắn vì chuyện này, đã không thoải mái mười mấy năm! Thêm một lần không thoải mái nữa thì có sao đâu? Nhưng ta nếu thay đổi dự tính ban đầu, buông tay không đoái hoài tới, tương lai dưới Cửu Tuyền, làm sao đối mặt với mười ba huynh đệ đã khuất kia? Cho dù gia gia ngươi cũng sẽ không tha cho ta! Cho dù gia gia ngươi sẽ không trách ta, nhưng ta tự hỏi chính mình, dù biết khó có thể cứu thì có cứu hay không! Ta vẫn kiên quyết, cứu!

- Mạc Tà, ngươi nhớ kỹ! Quân gia chúng ta, cũng không tự nhận là quân tử, nhưng vĩnh viễn ân oán phân minh! Đại trượng phu sinh ra trong trời đất, có việc không nên làm, có việc nhất định phải làm! Con cháu Quân gia chúng ta, đều có sự kiêu ngạo và kiên định của Quân gia! Từ trước tới nay, đều là như thế! Năm đó, tổ gia gia của ngươi, cũng chính là ông cố của ngươi, là một thợ rèn bình thường, trước lúc lâm chung, đã truyền xuống Quân gia tổ huấn.

Giọng Quân Vô Ý trang nghiêm vang lên.

- Tổ huấn gì ạ?

Quân Mạc Tà có chút tò mò hỏi.

- Dưới khố có chim, phải là nam nhân! Đội trời đạp đất, đi **!(Biên tập: Nguyên văn là vậy. Có lẽ dấu ** là do bị kiểm duyệt.)

Quân Vô Ý chậm rãi nói ra mười sáu chữ này.

Không thể không nói, tổ huấn Quân gia này có thể nói là tương đối thô tục, quả thực không chút văn vẻ nào.

- Dưới khố có chim, phải là nam nhân! Đội trời đạp đất, đi **!

Quân Mạc Tà lẩm bẩm nói hai lần, ban đầu còn muốn cười, nhưng càng nghĩ càng thấy mười sáu chữ này thật sự rất hợp với khẩu vị của mình!

- Tổ huấn hay!

Quân Mạc Tà lớn tiếng hô, tâm tình có chút kích động, nói:

- Xem ra vị tổ tông này trước khi mất, cũng không hổ là một nam nhân kiệt xuất!

- Đúng vậy! Trên đời này, người có "chim dưới khố" nhiều vô số kể, nhưng chân chính có thể làm một nam nhân thì không mấy ai! Nam nhân? Thế nào mới là nam nhân?

Quân Vô Ý ánh mắt như chim ưng nhìn Quân Mạc Tà.

- Nam nhân, chính là trượng phu! Đại trượng phu! Thiết cốt đan tâm kỳ nam tử, đính thiên lập địa đại trượng phu!

Quân Mạc Tà cười ha hả, nói giọng vô cùng sung sướng. Những lời này nói ra, cảm thấy trong lòng cũng vì thế mà tự hào. Thật sảng khoái!

- Cũng đúng! Khúm núm, nhìn trước ngó sau, sợ trên sợ dưới, tham sống sợ chết. Người như vậy dù cưới trăm vợ sinh tám trăm con trai, cũng không xem là nam nhân chân chính.

Quân Mạc Tà cười ha ha:

- Thiết cốt đan tâm kỳ nam tử, đính thiên lập địa đại trượng phu! Nói cho cùng, điều cháu tâm đắc nhất chính là bốn từ cuối cùng của tổ huấn: đi **!

Quân Mạc Tà cười hể hả:

- Những lời này thật sự rất hợp khẩu vị của cháu, quả thực là bút tích như thần! Người để lại bốn chữ này quả thật không hổ là tổ tông của Quân gia ta!

Quân Vô Ý mỉm cười nói:

- Đúng vậy, bốn chữ này nhìn như thô tục không văn vẻ, kỳ thật bên trong bao hàm vẻ tiêu sái cuồng ngạo vô cùng khoáng đạt. Thật sự vô cùng tinh tế!

- Làm theo ý mình, tùy tâm sở dục, thiên địa vạn pháp, đi **!

Quân Mạc Tà trong lòng cao hứng, di huấn tổ tông như vậy quả thực giống như đang cho phép ta tùy ý làm theo ý mình!

- Ngươi xem trọng chính là câu số bốn, còn ta xem trọng câu số ba! Có lẽ là do tính cách ngươi và ta bất đồng, cũng khiến phong cách đối nhân xử thế của hai chú cháu ta khác xa nhau.

Quân Vô Ý thu lại nụ cười, chậm rãi nói:

- Đỉnh thiên lập địa! Ta lý giải bốn chữ này là: Bất luận chuyện gì, muốn làm thì cứ làm, cứ theo lương tâm của mình, chỉ cần không thẹn với lương tâm, thì mới có thể đỉnh thiên lập địa!

- Sinh tử không hề sợ, vinh hoa chẳng cần bàn! Tiền tài dẫu có cầu, cả đời không hổ thẹn!

Quân Vô Ý nói lời chắc nịch:

- Tổ huấn là có trình tự, trước làm một nam nhân tốt, sau là làm điều hợp với lương tâm của mình. Hội đủ hai điều kiện tiên quyết ấy, mới có thể đối với mọi sự tình bên ngoài, đều có thể đường đường chính chính nói một câu: đi **!

Nói xong, Quân Vô Ý cười đầy thâm ý:

- Mạc Tà, cái gọi là tổ huấn ngươi đã hiểu chưa? Bây giờ đã hiểu được sự lựa chọn của ta rồi chứ?

- Vâng, Tam thúc, cháu hiểu rồi.

Quân Mạc Tà nghiêm nghị nói:

- Đầu tiên là phù hợp với mình, mới có thể làm được theo ý mình, tùy tâm sở dục!

- Đúng thế!

Quân Vô Ý rất vui mừng. Nhưng hắn lại hoàn toàn không nhận ra, lý giải của Quân Mạc Tà, cùng lý giải của hắn, căn bản không giống nhau, thậm chí hoàn toàn khác biệt!

Theo lời Quân Mạc Tà, đó là "phù hợp với mình". Còn theo Quân Vô Ý, đó là "phù hợp với lương tâm của mình". Có thể nói là hai việc hoàn toàn bất đồng, thậm chí như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, hoàn toàn không thống nhất.

Trong lúc hai chú cháu nói chuyện, Khai Thiên Tạo Hóa Công của Quân Mạc Tà cũng không hề gián đoạn việc phát ra linh khí tinh thuần. Dưới sự hấp thụ linh khí vô địch thế gian, hơi thở của Dạ Cô Hàn đã vững vàng hơn một chút, nhưng vẫn hôn mê bất tỉnh. Kỳ thật hiện tại Quân Mạc Tà nhiều nhất chỉ có thể làm được đến vậy, chỉ có thể tạm thời duy trì sinh mệnh Dạ Cô Hàn không hoàn toàn đoạn tuyệt. Nhưng nếu muốn khỏi hẳn, thậm chí là có chuyển biến rõ rệt... thì tạm thời mà nói, vẫn là bất lực!

Đúng lúc này, có người vào báo: Độc Cô Đại tướng quân dẫn theo thị vệ tiến vào, Tôn thượng thư sai người tới thăm.

Quân Vô Ý vội vàng sắp xếp mời vào cửa. Độc Cô Vô Địch cùng Tôn thượng thư vừa mới vào nhà, đã nghe hạ nhân truyền báo: Linh Mộng công chúa tới...

Thì ra sau khi Linh Mộng công chúa được Văn tiên sinh cứu về hoàng cung, lập tức làm ầm ĩ lên, muốn gặp Dạ Cô Hàn, muốn gặp Dạ thúc thúc của mình, thái độ vô cùng kiên quyết, thậm chí Hoàng Đế đích thân tới khuyên nhủ cũng không được. Hơn nữa, sau khi Hoàng Đế đích thân tới, thái độ Linh Mộng công chúa càng thêm kháng cự, sau đó lại tỏ vẻ lạnh lùng, cuối cùng bất chấp tất cả muốn xuất cung; Hoàng Đế bất đắc dĩ đành phải đồng ý.

Sau khi Linh Mộng công chúa xuất cung, lập tức hỏi thăm tin tức về Dạ Cô Hàn. Sau khi nghe tin Dạ Cô Hàn được Quân gia Quân Vô Ý cứu về, Linh Mộng công chúa vui mừng khôn xiết, lập tức tìm đến cửa.

Phía sau Linh Mộng công chúa còn có ba vị lão nhân thở hổn hển đi theo, chính là Phương Hồi Sinh, đứng đầu Tam đại thần y nổi danh trong đại nội. Thị vệ đi theo phía sau ba người, mang theo hòm thuốc, một đường tiến vào.

- Dạ thúc thúc...

Linh Mộng công chúa cơ hồ là xông thẳng vào Quân gia, trực tiếp chạy như bay vào trong, trong mắt không còn nhìn thấy ai khác, lo lắng vạn phần, vội vã hỏi Quân Vô Ý:

- Quân Tam thúc, Dạ thúc thúc đâu? Thúc ấy ở đâu ạ?

Cuối cùng cũng còn biết hỏi người, không đến nỗi quá đáng!

Quân Vô Ý cười khổ một tiếng, lắc đầu. Linh Mộng công chúa như rơi vào hầm băng, trước mắt tối sầm, suýt ngã quỵ, thất thanh hỏi:

- Chẳng lẽ, Dạ thúc thúc đã...

- Công chúa điện hạ không cần suy đoán lung tung. Dạ huynh tuy thương thế trầm trọng, nhưng trước mắt vẫn chưa ảnh hưởng tính mạng. Ta đã an trí hắn tại tiểu viện của Mạc Tà. Ai... Vô Ý không dám giấu diếm công chúa, Dạ huynh tuy tính mạng vô sự, nhưng tình hình vô cùng bất ổn.

Quân Vô Ý nghĩ, nên nói giảm đi một chút trước, để Linh Mộng công chúa có sự chuẩn bị tâm lý.

Quân Tam gia có thể xuất phát từ nội tâm mà làm như vậy, không vì điều gì khác, chỉ vì Linh Mộng công chúa thân là kim chi ngọc diệp, đường đường công chúa một nước, lại có thể đối đãi với Dạ Cô Hàn chân thành như vậy, quan tâm lo lắng như vậy, cũng không uổng công Dạ Cô Hàn đã liều mạng vì nàng!

Nữ oa này, cũng là người trọng tình trọng nghĩa. Quân Vô Ý quen nhìn ba hoàng tử trong hoàng thất tranh đấu lẫn nhau, giờ phút này nhìn thấy Linh Mộng công chúa đối đãi với Dạ Cô Hàn tự nhiên như trẻ sơ sinh ôm ấp tình cảm (ngụ ý không hề có tư niệm), Quân Vô Ý cảm thấy tiểu cô nương này cũng rất đáng quý.

Trước giường Dạ Cô Hàn. Ba người Phương Hồi Sinh cẩn thận xem xét một lượt, đều đành bó tay đứng dậy, lắc đầu, nói:

- Công chúa điện hạ xin nén bi thương. Dạ tiên sinh lúc trước đại chiến, chẳng những thân mang nhiều chỗ trọng thương, ngoại thương nội thương đều là chí mạng. Điều này thì còn đỡ, khó khăn nhất chính là Dạ tiên sinh lúc trước mất máu quá nghiêm trọng, đã mất hơn phân nửa tổng lượng máu trong cơ thể. Cơ thể một khi mất một phần ba lượng máu, đã rất khó cứu chữa, không thuốc nào hay kim châm nào có thể vãn hồi! Dạ tiên sinh có thể chống đỡ được đến lúc này mà chưa mất mạng, cũng nhờ có hai vị cao nhân truyền Huyền khí tinh thuần trợ giúp, kéo dài một mạng. Nhưng Huyền khí kia dù sao cũng là vật ngoại lai, có thể kéo dài mạng sống đã là cực hạn rồi. E rằng đã không còn cách nào có thể xoay chuyển được nữa... Xin công chúa ngàn vạn lần nén bi thương... và... sớm đi chuẩn bị hậu sự.

Tiếng tăm lừng lẫy quả không phải hư danh. Ba người Phương Hồi Sinh không hổ là Tam đại thần y nổi tiếng nhất Thiên Hương quốc, dễ dàng nắm bắt được tình hình Dạ Cô Hàn hiện tại, thậm chí còn đoán ra lúc trước có hai đại cao nhân từng vì Dạ Cô Hàn truyền Huyền khí để kéo dài mạng sống. Đáng tiếc Tam đại thần y liên thủ cũng không có khả năng cứu chữa!

Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Quốc Đại Phản Tặc
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN