Chương 266: Thực xin lỗi, ta không làm được
- Cái gì? Ngươi nói Dạ thúc thúc vô phương cứu chữa? Ta không tin, Phương ngự y xin ngài hãy tìm biện pháp đi!
Linh Mộng công chúa đột nhiên nghe thấy kết luận của tam đại thần y, thân thể lập tức run rẩy, khuôn mặt thanh tú tức thì trở nên trắng bệch, đột nhiên học máu, miệng nhỏ liền tràn ra máu tươi, ánh mắt lập tức trở nên u ám vô cùng, nhưng vẫn không từ bỏ ý định, không ngừng năn nỉ Phương Hồi Sinh, người đứng đầu tam đại thần y.
- Khởi bẩm Công chúa, Dạ tiên sinh ngoại trừ mất rất nhiều máu, nội ngoại thương cũng cực kỳ nghiêm trọng, trước ngực xương sườn đều gãy nát, ngũ tạng đều tổn hại, ngoại thương cũng đến hơn mười chỗ. Nói lời không dễ nghe, toàn bộ thân thể Dạ tiên sinh đã không còn nửa phần sinh cơ...
Phương Hồi Sinh giải thích với ngữ khí dị thường trầm trọng:
- Thương thế như vậy, cho dù thần tiên đến cũng tuyệt không hy vọng! Hắn có thể chống đỡ đến giờ khắc này, gặp công chúa lần cuối, đã là... vô cùng hiếm có.
Linh Mộng công chúa rốt cuộc không thể chống đỡ được nữa, loạng choạng vài bước, ngã khuỵu xuống đất.
Phương Hồi Sinh ba người lắc đầu thở dài, không dám quấy rầy Công chúa nữa, thu dọn hòm thuốc, đi ra cửa.
- Dạ thúc thúc...
Linh Mộng công chúa thất thần khẽ gọi, trên khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành sắc mặt cơ hồ trắng bệch như Dạ Cô Hàn đang nằm trên giường! Nhóm người Độc Cô Vô Địch đều trên mặt hiện vẻ không đành lòng, lắc đầu thở dài, không tiếp tục quấy rầy khoảnh khắc cuối cùng của hai người, đều đi ra ngoài, tiến về phía Quân gia đại sảnh.
Chỉ có Độc Cô Tiểu Nghệ cùng Tôn Tiểu Mỹ hai nàng ở lại trong tiểu viện cùng Linh Mộng công chúa, lo sợ nàng lại xảy ra bất trắc. Nhưng nhìn thấy Linh Mộng công chúa đau buồn gần chết như thế, Tôn Tiểu Mỹ do dự một hồi lâu, cuối cùng không đành lòng, thấp giọng ở bên tai Linh Mộng công chúa nói một câu rất nhanh:
- Quân Mạc Tà có thể cứu Dạ tiên sinh!
Tôn Tiểu Mỹ tuy không phải mỹ nữ nhưng lại là tài nữ, quả nhiên thông minh tuyệt đỉnh, nói đến trí tuệ tài trí tuyệt không kém Lý Du Nhiên. Lúc trước nghe được cuộc nói chuyện giữa Quân Mạc Tà cùng Quân Vô Ý, sớm đã mơ hồ đoán ra, Quân Mạc Tà ắt hẳn có năng lực cứu chữa cho Dạ Cô Hàn.
Cũng không biết vì sao lại không muốn ra tay, hơn nữa thân phận Công chúa nhạy cảm, lại càng thêm... Lúc này thấy Quân Mạc Tà ở bên cạnh im lặng không lên tiếng, mà Linh Mộng công chúa cực kỳ bi thương, không khỏi mềm lòng mà nhắc nhở nàng một tiếng.
Đối với lời của Tôn Tiểu Mỹ vị hảo tỷ muội này, Linh Mộng công chúa vẫn luôn mười phần tin tưởng, mặc dù đối với Quân Mạc Tà không có lòng tin, nhưng đối với Tôn Tiểu Mỹ là không hề hoài nghi chút nào.
Huống chi, giờ khắc này đối với Linh Mộng công chúa mà nói, cho dù là thuyết pháp hoang đường đến đâu đi nữa, cũng là cọng rơm cứu mạng hiếm hoi, nàng nhất định sẽ nắm chắc. Thậm chí biện pháp đó dù chỉ có cơ hội rất nhỏ đi nữa, nàng cũng nhất định sẽ thử nghiệm! Ta nhất định phải cứu về tính mạng của Dạ thúc thúc, bất chấp tất cả!
Tất cả mọi người đều đi rồi, Quân Mạc Tà hắn lại chưa đi. Tiểu viện vốn là chỗ ở của hắn, Dạ Cô Hàn tựa hồ chim khách chiếm tổ chim tu hú, trực tiếp độc chiếm giường lớn của hắn. Khó khăn lắm mới quay về, chẳng lẽ còn muốn ta dọn đi nơi khác sao? Đạo lý gì đây! Quân đại thiếu gia vắt chéo hai chân, ngồi trên cái ghế bành duy nhất trong phòng, hai mắt khép hờ, trong lòng tự suy xét. Nếu đã nhận lời Tam thúc giúp Dạ Cô Hàn chữa trị rồi, thì nhất định phải chữa trị cho tốt. Nhưng mà thương thế của tiểu tử này thực sự không dễ làm, rốt cuộc nên xử lý như thế nào mới tốt đây?
Mất máu quá nhiều, đây vốn là chỗ mà tam đại thần y khó giải quyết nhất, đối với Quân đại cao nhân lại chẳng là gì. Dù sao Quân đại cao nhân có trí tuệ của hai kiếp, chỉ cần tìm được người có nhóm máu thích hợp, truyền máu là ổn ngay. Việc này cho dù có phiền toái một chút, có Quân đại Quốc Thủ cộng thêm Tiên Thiên Linh Khí phụ trợ, cũng không xem là vấn đề lớn.
Về phần những nội thương và ngoại thương do kiếm gây ra, Quân Mạc Tà cũng rất có chắc chắn có thể chữa tốt. Có đủ đại lượng tài liệu trân quý, linh khí bồi dưỡng làm phụ trợ, cũng có thể giải quyết. Cho dù Dạ Cô Hàn không tránh khỏi tàn phế một tay, nhưng tính mạng không đáng ngại.
Mà cái chân chính khó giải quyết, ngược lại là xương sườn của Dạ Cô Hàn, tình huống rất nghiêm trọng. Quả nhiên là không xem thì không biết, xem rồi mới giật mình, không thể ngờ là lại có tới hơn mười lăm cái bị gãy, vị trí bộ ngực trực tiếp lõm xuống, trong đó bộ phận xương sườn gãy nát, còn không chỉ là gãy thành hai đoạn, mà là bị gãy thành ba bốn đoạn, thậm chí là bốn năm đoạn cũng có, đây mới là vấn đề khó giải quyết nhất.
Mà cái vấn đề này gần như không có cách giải quyết! Nếu đơn thuần chỉ là gãy xương, thì cũng không có gì đáng nói, chỉ cần có thể tiếp nhận một chút thống khổ, cũng có thể từ từ nối lại. Nhưng hiện tại nội ngoại thương kết hợp cùng với nhau, chỉ e rằng nếu nối xương, chút nguyên khí yếu ớt của Dạ Cô Hàn sẽ tiêu tan sạch, đoạt lấy mạng nhỏ của hắn! Dạ Cô Hàn bây giờ chỉ còn một tia nguyên khí yếu ớt do bên ngoài truyền vào, chính là Hủ Đại Chí Tôn và Quân đại cao nhân hai người lúc trước truyền vào, lúc này mới có thể đạt đến hiệu quả kéo dài tính mạng đã là cực hạn, tuyệt đối không cách nào chịu đựng nổi bất kỳ động tĩnh dù là nhỏ nhất! Nhưng nếu là trước hết chữa ngoại thương, điều dưỡng nguyên khí mà nói, đến lúc có đầy đủ nguyên khí chịu đựng được rồi mới chỉnh xương, ước chừng chỗ xương gãy của Dạ Cô Hàn cũng là đã hoàn toàn biến dạng...
Quân Mạc Tà nhắm mắt lại, cau mày, hết sức suy tư, không có chút manh mối nào.
Đáng tiếc cái thế giới này không có thuốc tê! Nếu là có thuốc tê, chữa bệnh cho Dạ Cô Hàn cũng sẽ không quá khó khăn nữa...
Chờ một chút... Thuốc tê!?
Quân Mạc Tà đột nhiên hưng phấn lên, hung hăng vỗ đùi "bốp" một tiếng, nhưng sau đó Quân Mạc Tà trợn to mắt kinh ngạc, bởi vì... vừa rồi vừa vỗ một cái, lại không vỗ trúng đùi mình, bởi vì đùi hắn hoàn toàn không có cảm giác.
Hắn vỗ vào cái gì rồi, tay rõ ràng có cảm giác, hơn nữa cảm giác kia còn vô cùng kỳ lạ...
Đợi cho đến khi Quân đại thiếu gia mở mắt vừa nhìn, chỉ thấy Linh Mộng công chúa đang đứng trước mặt mình, hai mắt đẫm lệ nhìn hắn, trên khuôn mặt thanh tú, rõ ràng hiện lên năm vết ngón tay sưng đỏ...
Một vỗ này, lại chính là đánh trúng lên mặt Linh Mộng công chúa! Thật là một cái bạt tai giòn giã biết bao...
- Tránh ra! Ngươi làm cái gì thế? Lén lút như quỷ đến gần ta làm gì? Không thể lên tiếng một tiếng sao? Chẳng lẽ không biết dọa người có thể hù chết người à?
Quân đại thiếu gia vốn đang một trận nhức đầu, giờ lại là một trận đau đầu. Mới vừa rồi toàn tâm chuyên chú suy nghĩ vấn đề, lại không chú ý Linh Mộng công chúa từ lúc nào đến gần chỗ mình, đúng lúc mình đang vỗ đùi, không ngờ lại đánh trúng mặt mỹ nữ, hơn nữa vị mỹ nữ này còn là Công chúa...
Cái số đào hoa này thật là... hết nói nổi rồi...
Nhưng mà, phi thường ngoài dự liệu của Quân đại thiếu gia chính là, Linh Mộng công chúa mặc dù rất đau, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, nhưng không có một chút ý tứ tức giận, ngược lại ánh mắt đầy vẻ cầu xin nhìn hắn, đột nhiên mở miệng thỉnh cầu nói:
- Quân Tam Thiếu, cầu xin ngươi cứu giúp Dạ thúc thúc của ta được không!
Quân Mạc Tà ngạc nhiên nhìn nàng một cái, nhưng ngay sau đó hiểu được, lòng nhất thời giận dữ, ánh mắt sắc bén như chớp nhanh chóng liếc nhìn Độc Cô Tiểu Nghệ cùng Tôn Tiểu Mỹ đang ở bên cạnh. Dưới ánh mắt như đao phong kia, hai nàng nhất thời đều cảm thấy rợn người.
Tiểu nha đầu còn đỡ, Tôn đại tiểu thư – người chủ mưu – trong lòng run rẩy. Nàng cùng Quân đại thiếu tuy không gặp gỡ nhiều, nhưng rất rõ thái độ làm người của Quân đại hoàn khố. Ánh mắt này tuyệt đối cho thấy chuyện hôm nay tạm gác lại, ngày sau ắt sẽ bị hắn trả thù. Hy vọng hắn nể mặt mình là vị hôn thê của Bàn Tử mà không trả thù quá ác...
- Cứu hắn? Như thế nào cứu hắn? Ngay cả tam đại thần y đứng đầu cả nước cũng không có cách nào, ta một phần tử hoàn khố như vậy, dựa vào cái gì cứu hắn? Có thể có cái bản lãnh gì cứu hắn? Công chúa điện hạ, ngài không khỏi cầu lầm người rồi! Trò đùa này của ngài thực sự không hề buồn cười chút nào, một chút cũng không buồn cười!
Quân Mạc Tà hừ một tiếng. Lúc trước, trong đầu hắn suy nghĩ hoàn toàn là làm như thế nào mới có thể cứu Dạ Cô Hàn. Nhưng bây giờ, hắn lại thực sự sinh ra ý niệm từ bỏ trong đầu.
Không vì cái gì khác, nếu là ta có lòng muốn cứu, dù có vạn người ngăn cản, ta cũng sẽ cứu! Nhưng, Linh Mộng công chúa vốn không biết thủ đoạn của ta, giờ phút này lại đến cầu xin ta, rõ ràng cho thấy Độc Cô Tiểu Nghệ hoặc là Tôn Tiểu Mỹ nói cho nàng rằng chính hắn có biện pháp. Tiểu nha đầu hẳn là sẽ không tiết lộ, cho nên chuyện này tám chín phần mười chính là Tôn Tiểu Mỹ Tôn đại tiểu thư chỉ điểm.
Điều này không khỏi làm Quân Mạc Tà có một loại cảm giác khó tả bị người ta bán đứng! Cảm giác như vậy, khiến hắn tâm tình vốn đang tốt, đã nghĩ thông suốt, toàn bộ trong nháy mắt lại bị phá hủy, cực kỳ căm tức! Bán đứng, trong mắt Quân Mạc Tà, coi ngang với phản bội! Quân Mạc Tà không thể chấp nhận nhất chính là bị người khác uy hiếp! Quân Mạc Tà bình sinh thống hận nhất chính là kẻ phản bội! Linh Mộng công chúa rõ ràng nghe ra được sự lạnh lùng trong thanh âm của hắn không khỏi càng thêm tuyệt vọng. Đột nhiên cắn chặt răng, trong mắt lóe lên vẻ kiên quyết, chậm rãi đứng thẳng người, nhìn Quân đại thiếu gia, ở trước mặt của hắn, đột nhiên quỳ xuống!
- Xin ngươi! Xin ngươi cứu Dạ thúc thúc của ta! Cầu xin ngươi, ta cầu xin ngươi mà...
Linh Mộng công chúa quỳ thẳng tắp, trên mặt tràn đầy vẻ điên cuồng bất chấp tất cả, thần sắc cũng là đau thương vô tận:
- Đều là bởi vì ta ương bướng, đều là bởi vì ta không hiểu chuyện... Dạ thúc thúc của ta, vì ta không biết đã chịu bao nhiêu ủy khuất, không biết đã gánh chịu bao nhiêu hiểm nguy rồi. Ta... không gì có thể báo đáp cho Dạ thúc thúc của ta. Nhưng bây giờ tính mạng của thúc ấy đang bị đe dọa, ta nguyện ý hy sinh tất cả mọi thứ của ta, để đổi lấy tính mạng Dạ thúc thúc của ta!
- Quân Mạc Tà, ta... Ta dập đầu cầu xin ngươi!
Linh Mộng công chúa nặng nề dập đầu một cái xuống đất, nhất thời, mặt đất rắn chắc truyền đến tiếng "Đông" vang dội, hiển nhiên, cái dập đầu này của Linh Mộng công chúa thật là dùng sức rất lớn, cũng không chút giả dối!
Độc Cô Tiểu Nghệ cùng Tôn Tiểu Mỹ cả hai đồng thời lộ vẻ xúc động! Làm Công chúa của một nước, thân phận tôn quý biết bao? Giờ đây vì một người thị vệ bảo vệ mình, lại dứt khoát hướng về ngoại nhân, hướng về một tử tôn của thần tử mà quỳ xuống cầu xin! Từ xưa đến nay, trong hoàng thất cố nhiên kẻ tranh quyền đoạt lợi rất nhiều, người trọng tình trọng nghĩa cũng không ít, nhưng có thể làm được như Linh Mộng công chúa thì quả nhiên là tuyệt vô cận hữu! Hoàng gia, tất nhiên có tôn nghiêm của Hoàng gia! Mà Linh Mộng công chúa lúc này dập đầu một cái, rất hiển nhiên là bất chấp tất cả! Một vị Công chúa tôn quý, quỳ gối trước mặt Quân Mạc Tà! Lúc này quỳ một cái, bất luận kẻ nào cũng nhìn rõ quyết tâm của Linh Mộng công chúa.
Bất chấp tất cả, cho dù cơ hội mong manh, hy vọng hoang đường đến đâu cũng không tiếc! Quân Mạc Tà bên ngoài mặt trầm như nước, nhưng giờ phút này trong lòng cũng vô cùng chấn động! Ngay cả hắn cũng không hề nghĩ tới, Linh Mộng công chúa lại bằng lòng vì Dạ Cô Hàn mà làm đến bước này! Độc Cô Tiểu Nghệ một mình bước dài vọt tới, hai mắt hàm lệ:
- Đại Phôi Đản, ngươi còn do dự cái gì? Công chúa đã quỳ xuống cầu xin ngươi, ngươi còn muốn gì nữa? Có thể giúp thì mau ra tay đi! Chẳng lẽ còn muốn chúng ta cũng quỳ xuống cho ngươi sao?
Quân Mạc Tà nghiêm mặt lạnh lùng, vươn tay đẩy Độc Cô Tiểu Nghệ sang một bên, đứng lên, lạnh lùng nhìn Linh Mộng công chúa, nói với giọng điệu không mang chút sắc thái tình cảm nào:
- Thật xin lỗi, ta thực sự không làm được!
Tôn Tiểu Mỹ đột nhiên toàn thân chấn động, nàng trong nháy mắt đã thông suốt tất cả, cũng nghĩ đến việc chính mình đã nói chuyện này cho Linh Mộng công chúa, quả thực là một hành vi ngu xuẩn không thể tha thứ...
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Huyền Huyễn: Lăng Thiên Kiếm Thần