Chương 378: Thuốc này là thuốc gì?

Quân Mạc Tà chìm vào suy tư lĩnh hội, nhưng thủy chung vẫn không thể thấu hiểu, đành tạm gác lại. Cảm nhận linh khí hùng hậu chưa từng có đang bành trướng trong cơ thể, hắn phấn khích không thôi!

Kể từ giờ khắc này trở đi, ta cuối cùng không còn là một kẻ yếu nhược nữa. Cảnh giới Thiên Huyền sơ giai tuy trên đại lục có rất nhiều, không tính là quá mạnh mẽ, nhưng đối với người tu luyện Huyền Công mà nói, tuyệt đối là một tầng thứ cao không thể với tới. Huống hồ, ta còn có vô số thủ đoạn siêu việt để tiếp tục đột phá!

Hiện tại, ta có thể đường đường chính chính dùng thực lực của mình để làm những đại sự, những việc bấy lâu ta muốn làm nhưng lực bất tòng tâm! Nếu không, ta vẫn chỉ có thể dựa vào thân phận thần bí cùng khí thế khổng lồ của Hồng Quân Tháp để dọa người.

Rốt cuộc, lực lượng của bản thân mới là Vương đạo!

Mặc dù ta vẫn còn yếu ớt, thế nhưng, đây vẫn là chân thực lực của bản thân. Nếu có một ngày ta đạt được chân thực lực đỉnh phong, vậy thì sẽ ra sao?

Khóe mắt Quân Mạc Tà lộ chút khát khao, Khai Thiên Tạo Hóa Huyền Công mỗi lần đều mang lại cho ta vô vàn kinh hỉ. Lần này là đột phá cảnh giới, vậy lần sau sẽ là gì đây?

Còn nhớ rõ kiếp trước có lần xem TV, cũng chứng kiến cao thủ võ lâm hư cấu sử dụng phi thiên độn địa, một chưởng đánh tan ngọn núi nhỏ, một kiếm chém ngang mấy trăm người, tùy hứng mà làm. Cảm giác đó chỉ là hư cấu mà thôi! Nhân gian há có thể tồn tại loại võ công biến thái đến vậy? Ngay cả bản thân ta là Sát Thủ Chi Vương cũng không làm được, vậy há còn có người làm được!

Thế nhưng hiện tại, hãy nhìn Mai Tôn Giả đi, nhìn Lệ Tuyệt Thiên đi. Nhìn Lôi Bạo Vũ, Bố Cuồng Phong, thậm chí vài tên Thú Vương trong Thiên Phạt nữa.

Đừng nói là một chưởng đánh tan ngọn núi nhỏ, cho dù là tòa núi lớn cũng bị đánh tan như thường.

Đây chính là kinh nghiệm mà ta tự trải qua trong thế giới này. Một chút hư cấu cũng không có, vậy thì còn chuyện gì là không thể đây?

Quân Mạc Tà cười tự giễu, quả nhiên, cái gọi là tư duy hay thế giới đều có cực hạn của riêng nó.

Thu hồi những suy nghĩ lộn xộn, Quân Mạc Tà sải bước tiến vào!

Một bước chân đặt vào tầng thứ ba của Hồng Quân Tháp!

Liệu ở đây cũng có kỳ vật thần diệu nào dành cho ta chăng?

Tầng thứ nhất là Khai Thiên Tạo Hóa Công, tầng thứ hai là Hỗn Độn Hỏa, Tạo Hóa Lô, Âm Dương Độn, vậy thì tầng thứ ba là cái gì?

Có cái gì kinh hỉ đang chờ ta?

Vừa mới bước vào cửa, Quân Mạc Tà lập tức cảm thấy một luồng khí tức băng hàn, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương truyền đến từ đáy lòng! Là một loại khí lạnh mà chỉ khi đối mặt với một thanh tuyệt thế bảo đao mới gặp! Tựa hồ như thân thể của mình lập tức bị một kiện thần binh lợi khí chém thành hai đoạn!

Một đoàn kim sắc bồng bềnh trôi nổi giữa không trung. Khi Quân Mạc Tà vừa bước qua cánh cửa, đoàn kim sắc đó tựa như u hồn phiêu đãng ngàn vạn năm chợt tìm được vật ký sinh, "hưu" một tiếng, tựa tia sét bổ tới, không hề có bất kỳ động tác trì hoãn nào, trực tiếp lao thẳng vào mi tâm của Quân Mạc Tà.

Cùng lúc đó, một tia quang hoa thanh lục sắc cũng vô thanh vô tức lướt qua, đồng thời chui vào mi tâm của Quân Mạc Tà.

Quân Mạc Tà lập tức cảm thấy sinh cơ trong cơ thể lập tức bừng lên, sau đó một luồng sát ý lạnh lẽo hòa quyện cùng cỗ sát khí nồng đậm vốn có trong cơ thể hắn. Đồng thời trong đầu đột nhiên xuất hiện hai thông tin.

Thứ nhất: Hóa sắt thường thành kỳ kim, chém vạn vật thành hư vô; điều khiển tất cả Ngũ Hành Kim Chi Lực.

Thứ hai: Nháy mắt tang thương tuần hoàn, sát na che kín bầu trời; điều khiển mọi lực lượng của Ngũ Hành Mộc Chi Lực.

Kim Chi Lực? Mộc Chi Lực? Đây là cái loại gì? Trong đầu Quân Mạc Tà quả thực như bị giăng đầy sương mù, hai thứ này rốt cuộc là dùng như thế nào? Cũng không đơn giản minh bạch như khi có được Âm Dương Độn trước đây, thật là kỳ quái.

Đang ngây ngô tự hỏi, đột nhiên toàn bộ linh khí của tầng thứ tư trong tháp cuồn cuộn đổ về cơ thể hắn, trong nháy mắt đã tràn ngập toàn thân. Quân Mạc Tà hơi vận chuyển, lại phát hiện lưu chuyển của cỗ lực lượng này trong cơ thể lại hoàn toàn không giống bình thường.

Dường như có chỗ đặc thù?

Chẳng lẽ, đây cũng là lực lượng đặc thù nào đó giống như Âm Dương Độn?

Quân Mạc Tà thử vận hành, lúc này mới hiểu ra. Bởi vì khi vận chuyển cỗ khí tức này, tinh thần hắn liền phấn chấn bội phần, hơn nữa còn cường đại hơn trước rất nhiều lần, có một loại cảm giác như sóng trào cuồn cuộn!

Tâm niệm vừa động, tinh thần lực như bão táp tuôn ra, trong nháy mắt này Quân Mạc Tà liền hiểu ra.

Đây là Tinh Thần Công Kích Lực! Tinh Thần Bao Trùm Lực!

Nhắm mắt lại lẳng lặng tiêu hóa thành quả lần này, một lát sau Quân Mạc Tà mở hai mắt ra, tinh quang lập lòe trong đó bắn ra.

Từ nay về sau, chỉ cần nhướng mày, phất tay đều có thể khiến phong vân biến sắc!

Ta đã chính thức có tư bản để tác chiến rồi!

**********

Trong Thiên Nam Thành.

Trong trướng, Độc Cô Tiểu Nghệ vô thức đi đi lại lại, khuôn mặt lúc tươi cười, lúc lại âm trầm. Nàng đột nhiên cắn răng, lẩm bẩm:

- Hừ! Bổn cô nương đã để mắt tới từ lâu, không hề có ai tranh giành! Ta chính là người đầu tiên nhắm trúng Mạc Tà ca ca, sao có thể lùi bước chứ? Hừ hừ, cho dù có người cạnh tranh thì sao? Bổn cô nương tự có biện pháp.

Đột nhiên nàng khẽ cắn môi, hạ quyết tâm, quát:

- Người đâu! Mau gọi mấy thị vệ của Độc Cô gia tộc vào đây! Bổn cô nương có chuyện trọng yếu muốn nói với bọn họ!

Qua một lát, liền có vài người cấp tốc chạy tới, bộ dạng đều vội vã, như thể nhận chiếu chỉ của hoàng đế. Chẳng biết tiểu chủ nhân triệu tập có chuyện gì, hay đã xảy ra đại sự gì chăng?

Tất cả đám người nhà Độc Cô thế gia, không quản đang làm gì, đều ầm ầm chạy tới, đứng trước mặt Độc Cô Tiểu Nghệ.

Độc Cô Tiểu Nghệ cố gắng làm ra vẻ uy nghiêm, đôi mắt đẹp quét một vòng, khẽ ho khan hai tiếng, hắng giọng rồi mới nói:

- Lần này ta gọi chư vị tới, nguyên nhân chính là gần đây ta muốn nghiên cứu chế tạo một ít dược vật nhưng lại xảy ra vấn đề.

Các gia tướng đều không hiểu nhìn nhau: từ khi nào mà tiểu công chúa lại có hứng thú nghiên cứu dược vật vậy? Tất cả đều đồng thanh nói:

- Tiểu thư có chuyện gì cứ việc phân phó, chúng tiểu nhân nhất định phụng mệnh, nhưng xin tiểu thư cho biết ngài muốn thí nghiệm loại thuốc nào ạ?

- Các ngươi nghĩ đi đâu vậy?

Độc Cô Tiểu Nghệ trợn mắt, nghiêm túc gật cái đầu nhỏ nói:

- Hãy nghe ta nói chính sự đã. Gần đây ta đang mất ăn mất ngủ nghiên cứu một loại Kỳ Hoàng Dược Thuật, trong khoảng thời gian này cũng đã thu được không ít thành quả. Hôm nay ta chợt nghĩ đến một chuyện, khi còn ở kinh thành có một vị tỷ muội từng nói qua, thật ra ta rất phân vân, cho nên mới triệu tập các ngươi đến để thương lượng.

- Không biết tiểu thư nói là chuyện gì?

Thủ lĩnh gia tướng chính là một trung niên hán tử khoảng bốn mươi tuổi. Độc Cô Tiểu Nghệ nói nghiêm trọng như vậy, khiến hắn không khỏi khẩn trương lên. Nhưng tiểu thư nói cũng quá đường đột đi, một giây trước còn nói đang nghiên cứu dược vật gì đó, sau một giây lại nhảy sang chuyện khác. Chẳng lẽ chuyện này có liên quan tới việc nghiên cứu dược vật?

- Ân, thật ra cũng không có chuyện gì lớn, nhưng mà chuyện này, chuyện này…

Độc Cô Tiểu Nghệ đảo tròn mắt, có phần không biết nói thế nào, cuối cùng cũng đành bỏ qua sự ngại ngùng, nói:

- Ngày đó có mấy vị tỷ muội đã nói qua, có một loại dược vật có thể gây nguy hại lớn đối với nữ tử, hơn nữa bởi vì vậy sẽ làm cho chuyện chung thân trở nên khó khăn, hoặc là có thể dẫn tới chuyện hồng nhan bạc mệnh, bi phẫn mà tự sát! Ta rất lo lắng, đang chuẩn bị chế tạo loại giải dược này, đến lúc đó nếu như thành công, sẽ miễn cho đám nữ tử trong thiên hạ ngày ngày lo sợ, coi như là làm một việc thiện.

Độc Cô Tiểu Nghệ cố gắng làm ra vẻ quân vương lo cho dân chúng, vẻ mặt đạo mạo. Ta là vì tận tâm với thiên hạ chứ không phải vì việc riêng. Giọng nói nàng vô cùng trang nghiêm, nhưng đáng tiếc chưa nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng lên.

Nghe xong những lời này, tất cả mọi người đều vắt óc suy nghĩ, lờ mờ đã đoán ra ý đồ của Độc Cô Tiểu Nghệ. Nhưng lại không thể tin nổi. Tên thủ lĩnh trán lấm tấm mồ hôi, khó khăn cười khan nói:

- Không biết tiểu thư nói, e hèm, rốt cuộc là loại dược vật gì vậy?

- Ai nha, còn có thể là loại dược nào nữa, chính là… cái loại đó đó!

Độc Cô Tiểu Nghệ đỏ bừng mặt, có phần quẫn bách nói.

- Loại dược gì?

Tên thủ lĩnh gia tướng có phần mê hoặc, gãi gãi đầu, cuối cùng nghĩ đi nghĩ lại xem có nên xác nhận hay không. Hắn cẩn thận từng li từng tí hỏi:

- Loại dược đó là loại dược gì vậy? Xin tiểu thư nói ra tên của loại thuốc đó ạ!

- Ngươi thật là đần hết thuốc chữa!

Độc Cô Tiểu Nghệ có chút phát điên, mặt đỏ bừng gầm nhẹ:

- Chính là Xuân Dược đó! Như vậy ngươi đã hiểu chưa?

Mười tên gia tướng của Độc Cô thế gia đều trợn mắt há hốc mồm, líu lưỡi không nói nên lời. Tuyệt đối không ngờ vị tiểu công chúa này lại có thể nói ra một câu như vậy!

Gì? Xuân Dược? Ông trời của ta ơi, đây chính là vật cấm kỵ trong các vật cấm kỵ trong giang hồ mà! Chỉ có đám dâm tặc hạ lưu mới dùng loại thủ đoạn này! Vị tiểu nha đầu to gan lớn mật này không ngờ lại nổi lên chủ ý như vậy! Đúng là muốn chết mà!

Độc Cô Tiểu Nghệ mặt đỏ bừng, phồng má lên, thẹn quá hóa giận nói:

- Làm gì mà nhìn ta như vậy? Ta đây chính là vì ngàn vạn tỷ muội, vì lê dân bách tính mà hỏi các ngươi, có hay không có? Nếu có thì nhanh chóng thoải mái giao ra cho ta! Ta sẽ nghiên cứu một chút, cẩn thận điều chế giải dược!

Gì vậy? Mọi người toát mồ hôi!

Xuân Dược, loại này cho dù ai có cũng không dám lấy ra, còn mặt mũi nào nữa? Cho dù không màng mặt mũi, nhưng cũng không thể đưa cho vị tiểu công chúa này chơi đùa được chứ? Nếu lỡ xảy ra chuyện gì, cả cửu tộc của bọn ta còn có thể sống được sao?

Hơn nữa miệng tiểu thư nói là nghiên cứu, nhưng ai biết rốt cuộc là định làm gì? Vạn nhất ăn vào, tự thân làm thí nghiệm, vậy thì xong đời rồi! Hơn nữa là liên quan tới nhân mạng của mười mấy người mà!

Loại chuyện này cũng không phải là giỡn chơi. Cô nãi nãi của tôi ơi! Đám người không ngừng âm thầm kêu khổ!

Về phần chế tạo giải dược, bọn ta thật ra chưa từng nghe nói có loại giải dược nào cho Xuân Dược cả, tổng cộng cũng chỉ có một cách là tìm một nam nhân! Ngoài cách đó ra, không còn biện pháp nào khác. Còn việc dùng nước lạnh các loại để thanh tỉnh thì ai cũng biết là không thể được!

Thoáng chốc đám người đều đưa mắt nhìn nhau, như vịt xiêm bị sét đánh đến ngây ngốc, toàn bộ đứng trân trân như phỗng.

- Có hay không có?

Độc Cô đại tiểu thư dựng mày liễu lên nói:

- Xấu hổ cho các ngươi là nam nhân, trên người lại không mang theo Xuân Dược sao? Các ngươi còn là nam nhân hay không vậy?

Không thể không nói, những lời này của Độc Cô Tiểu Nghệ thật sự là quá bưu hãn! Bưu hãn đến độ đám người đều sợ run! Mẹ ruột của ta ơi, trên đời còn có loại thuyết pháp này sao?

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Voz: Nghề Vệ Sĩ - Đời không như mơ
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN