Chương 382: Ta không chơi nữa có được hay không?

Độc Cô Tiểu Nghệ khóc không ra nước mắt. Giờ phải làm sao đây? Đó là cả một gói dược liệu đã được hòa vào đó! Ta chỉ muốn hắn uống một chén thôi mà.

Tiểu nha đầu thần kinh thô lớn đã đổ trọn một gói **xuân dược** vào trong, cũng chẳng thèm nghe lời dặn dò của gia tướng. Thật là vô phương cứu chữa!

Điều này chẳng phải là muốn lấy mạng già của Quân Mạc Tà sao! Vấn đề là rốt cuộc ai hại mạng ai đây?

– Nha đầu, ngươi làm sao vậy?

Thấy thần sắc có chút quái dị của Độc Cô Tiểu Nghệ, Quân Mạc Tà kỳ quái hỏi.

– Không có, không có sao.

Độc Cô Tiểu Nghệ **tâm hoảng ý loạn** trả lời, lại nhìn Quân Mạc Tà dường như chẳng có biến đổi gì, nàng liền cẩn thận hỏi:

– Chàng không có việc gì chứ?

– Ta có thể có việc gì chứ? Vẫn rất tốt mà, à, vừa rồi ta bị mất nước, hiện tại uống đủ rồi sẽ không việc gì nữa.

Quân Mạc Tà có chút **ù ù cạc cạc**, cảm giác giống như hòa thượng đột nhiên sờ thấy tóc vậy. Hắn còn tưởng tiểu nha đầu đang hỏi chuyện vừa rồi của mình, cho nên đành giải thích qua loa một chút.

– Rất tốt? Thật sự là rất tốt sao? Có cảm giác trong người rất nóng bức hay không, chính là, chính là cảm giác bị nấu đó?

Độc Cô Tiểu Nghệ thầm thở phào một hơi, dùng giọng điệu tựa như đang nghiên cứu khoa học mà nói.

– Cảm giác bị nấu? Không có a.

Quân Mạc Tà lại càng kỳ quái. Hắn liền duỗi tay sờ lên trán Độc Cô Tiểu Nghệ rồi nói:

– Nha đầu, ngươi không phải là bị bệnh đó chứ? Hôm nay sao ngươi lại hành động lạ lùng như vậy?

– Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, không có cảm giác kia là tốt rồi. Như vậy là tốt nhất!

Độc Cô Tiểu Nghệ vỗ vỗ lồng ngực, thở dài một hơi, đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, nàng liền tức giận quát:

– Quá ghê tởm! Thứ mà tiểu tử kia cho ta hóa ra là đồ giả.

Hiển nhiên tiểu nha đầu vẫn chưa lường hết được sự nghiêm trọng của vấn đề, nàng thấy mọi chuyện vẫn bình thường nên cũng không quá bận tâm!

– Giả, cái gì giả?

Quân Mạc Tà bất đắc dĩ thở dài, dùng ngón tay xoa xoa **huyệt Thái Dương**, có chút đau đầu nói:

– Tiểu cô nãi nãi, ngài hôm nay rốt cuộc là bị bệnh gì vậy? Sao mở miệng ra là toàn những câu khó hiểu? Có thể nói dễ hiểu một chút hay không?

Độc Cô Tiểu Nghệ nào có để ý tới câu hỏi của Quân đại thiếu, trong lòng tràn đầy cảm giác bị người lừa gạt, càng nghĩ càng giận, càng suy nghĩ càng **uất ức**, đột nhiên hét lớn:

– Quá ghê tởm!

Sau đó nàng muốn chạy ra bên ngoài. Nhìn tư thế này, có cảm giác như muốn tìm tên khỉ ốm cho thuốc kia để tính sổ vậy.

Độc Cô Tiểu Nghệ nào biết, sau khi ăn phải loại dược này, cũng không lập tức phát huy tác dụng ngay. Dù sao cũng cần có một đoạn thời gian, **dược tính** ngấm vào trong **huyết mạch**, chảy khắp thân thể, sau đó hiệu quả mới càng lúc càng mãnh liệt.

Hơn nữa, giờ phút này thân thể Quân Mạc đã là **linh khí tiên thiên**, cũng có sức đề kháng đối với loại **dược lực** này. Nếu không phải lúc trước hắn quá khát, uống cạn hồ lô, mà Độc Cô Tiểu Nghệ cũng hạ một lượng dược khủng bố, Quân Mạc Tà sẽ chẳng phát sinh ảnh hưởng gì, nhiều nhất chỉ hưng phấn một chút mà thôi.

Thế nhưng hiện tại lại bất đồng rồi. Quân Mạc Tà lúc trước bị mất nước, thoáng cái tu cạn cả hồ lô, thoáng cái **huyết mạch** tràn đầy **dược lực dâm tà**. Hơn nữa, đây chính là **dược lực** kích thích năng lực nam tính, tuy có chút **tà môn**, thế nhưng rốt cuộc không thuộc nhóm **độc dược**, cho nên **linh khí** của **Hồng Quân Tháp** đối với chuyện này cũng đành bó tay!

Xem ra lần này Quân đại thiếu đúng thật là bị “nấu” rồi.

– Rốt cuộc là ai ghê tởm? Nói cho ta một tiếng, ta sẽ giúp ngươi hả giận.

Quân Mạc Tà thấy Độc Cô Tiểu Nghệ muốn đi, liền duỗi tay ngăn cản nàng. Thật là trò đùa, bị cô nương này khơi mào hiếu kỳ, bây giờ chưa nói năng gì đã muốn bỏ chạy! Ngươi làm sao đi được?

– Bọn họ thật quá ghê tởm! A a a…

Độc Cô Tiểu Nghệ đỏ bừng cả mặt, tức giận không kìm được mà nói:

– Ta đã nghĩ muốn “nấu thành cơm”, thế nhưng bọn chúng lại cho ta đồ giả, quá khinh thường người khác! Thấy ta ngu ngơ liền muốn lừa gạt, chẳng lẽ **bổn cô nương** lại dễ lừa gạt đến thế sao!

Độc Cô Tiểu Nghệ xoa tay, chân mày dựng ngược, **đằng đằng sát khí** mà nói.

Sau đó nàng ngẩng đầu, bất ngờ nói:

– A? Mạc Tà ca ca, chàng làm sao vậy? Tại sao sắc mặt lại đột nhiên đỏ hồng thế kia?

Lúc này Quân Mạc Tà cũng cảm thấy cơ thể có chút không đúng. Toàn thân có dấu hiệu nóng bừng lên, hơn nữa trong **đan điền** tựa hồ có một luồng **liệt hỏa** rạo rực thiêu đốt, con mắt chậm rãi biến thành màu hồng, đồng thời một cỗ cảm xúc nguyên thủy nhất như muốn bùng cháy.

Đây là chuyện gì vậy?

Quân Mạc Tà chính là người cực kỳ nhanh trí, hai kiếp đối nhân xử thế hắn đã sớm rõ ràng ngọn lửa này là thứ gì rồi. Hắn không khỏi cúi đầu cắn răng, cố duy trì một chút **thanh minh** để tự vấn một lần, nhưng càng lúc càng cảm thấy **huyết mạch** sôi sục, không thể nào duy trì nổi, sắc mặt càng lúc càng dữ tợn.

– Chàng… chàng… chàng rốt cuộc là bị làm sao vậy? Chàng không nên làm ta sợ, chàng, chàng, ta ta…

Tiểu nha đầu đột nhiên sợ hãi lùi lại phía sau, nhìn sắc mặt dữ tợn của Quân Mạc Tà. Nàng mơ mơ màng màng cảm thấy một nguy cơ rất lớn, há còn có dũng khí để “nấu cơm”! Nhưng trong lòng giống như **ma xui quỷ khiến** mà nghĩ: “Cư nhiên là đồ thật, xem hắn bị ‘nấu’ thế nào đây!”

Quân Mạc Tà hô hấp càng lúc càng gấp, kiệt lực kháng cự bản năng nguyên thủy của nam nhân, thế nhưng càng lúc càng cảm thấy mất đi khống chế. Độc Cô Tiểu Nghệ mặc **lục sắc y phục** đứng trước mặt, trên người phát ra luồng hương thơm tươi mát, đối với hắn thật là một điểm hấp dẫn trí mạng!

Khó có thể kháng cự sự hấp dẫn này!

Hắn không muốn nhịn nữa.

Thật sự là khó nhịn!

– Ngươi đã bỏ thứ thuốc gì vào trong hồ lô rượu kia?

Quân Mạc Tà từng bước tiến tới, trong lỗ mũi phát ra tiếng hô hấp kịch liệt cùng với hơi nóng hừng hực, giống như hơi nước khi đun sôi vậy.

– Là… là ta muốn đem chàng “nấu thành cơm”, ta không có ý gì khác.

Độc Cô Tiểu Nghệ đáng thương nhìn hắn. Quân Mạc Tà đã tiến sát đến, nàng cũng từng bước lùi lại phía sau, chân tay vô cùng luống cuống, ánh mắt hoảng loạn, thiếu chút nữa bị bộ dạng dữ tợn của hắn dọa cho khóc thét lên.

– Ngươi muốn đem ta “nấu thành cơm”? Là có ý gì?

Dù đang bị **mê loạn**, thế nhưng Quân Mạc Tà vẫn có thể hiểu được ý nghĩa của cụm từ “Gạo nấu thành cơm”. Hắn không khỏi tức giận bật cười một tiếng, càng không thèm cố kỵ mà nói:

– Ngươi muốn hai ta “gạo nấu thành cơm” cho nên dùng kế này sao? Ngươi chỉ cần vẫy tay là ta tự nguyện, cần gì phải dùng kế này!

– Nhưng chàng… nhưng chàng bây giờ còn chưa chín, chàng đừng tới đây!

Độc Cô Tiểu Nghệ run lẩy bẩy thu mình lại, thân thể đã thối lui vào góc trại, không thể lùi tiếp được nữa.

– Có “chín” hay không, còn phải nhờ ngươi phối hợp nữa!

Quân Mạc Tà lớn tiếng thở hổn hển, đột nhiên nhào tới, “rẹt” một tiếng, liền xé rách một mảng áo của Độc Cô Tiểu Nghệ.

– A!

Độc Cô Tiểu Nghệ lớn tiếng kinh hãi kêu lên, gắt gao ôm lấy lồng ngực, hai chiếc đùi thon liên tục đá loạn ra bên ngoài. Nước mắt giàn giụa mà nói:

– Ta chỉ muốn đem chàng “nấu”, chàng… chàng… chàng, chàng cởi y phục của ta làm gì? Chàng muốn làm gì, ta không muốn đâu!

– Là ngươi nói muốn “gạo nấu thành cơm”, không cởi y phục của ngươi, sao có thể “gạo nấu thành cơm” đây?

Quân Mạc Tà thở hổn hển, bàn tay cũng không hề ngừng lại. Hắn liên tục nhào nặn xoa nắn thân hình thiếu nữ thành thục hoàn mỹ trước mặt. Độc Cô Tiểu Nghệ thật sự rất hoảng hốt, bảo vệ bên trên, lại không thể bảo vệ bên dưới. Nàng dùng răng cắn, dùng tay đẩy, dùng chân đá, thế nhưng Quân Mạc Tà vẫn sừng sững như một tòa núi lớn lù lù bất động đứng trước mặt nàng.

Điều này khiến cho Độc Cô Tiểu Nghệ cực kỳ **ủy khuất**.

Vì cái gì? Rốt cuộc là vì cái gì, hắn rõ ràng đã uống thuốc, nhưng vì sao hắn lại quay sang đối phó với ta? Hu hu, ta rất sợ a, bộ dạng hiện tại của hắn thật là hung hãn.

Lại là một tiếng kêu kinh hãi vang lên, quần áo của Độc Cô Tiểu Nghệ đã bị kéo xuống một mảng, nửa thân trên toàn bộ đã **lõa lồ**, chỉ còn lại một cái yếm che đi bộ phận trọng yếu, da thịt trắng muốt như tuyết **lộ liễu** phơi bày.

Độc Cô Tiểu Nghệ rốt cuộc nhịn không được nữa, khóc thành tiếng:

– Không nên như vậy, không muốn a…

– Ngươi đã hạ thuốc, bây giờ lại nói không muốn. Không phải là ngươi muốn “gạo nấu thành cơm” sao, ta sẽ phối hợp với ngươi. Toàn lực phối hợp!

**Thần trí** của Quân Mạc Tà đã **lâm vào trạng thái bán mơ hồ**, nửa thân thể xinh đẹp **lõa lồ** phơi bày ra trước mặt càng làm cho phản ứng của hắn càng thêm kịch liệt.

“Rẹt” một tiếng, chiếc váy của Độc Cô Tiểu Nghệ cũng bị kéo xuống, lộ ra hai cái đùi đẹp vô cùng thon dài. Quân Mạc Tà rốt cuộc đã mất đi **lý trí**, tựa như một đầu **dã thú động tình**, chỉ biết lao lên.

Độc Cô Tiểu Nghệ biết lúc này thật sự không ổn, liền liều mạng giãy dụa. “Nương à, “gạo nấu thành cơm” lại thống khổ như vậy sao? Bộ dạng của hắn hiện tại thật sự là quá dọa người đi! Ta không chơi, ta không muốn “nấu cơm” nữa có được hay không?”

Thế nhưng hiện tại Quân Mạc Tà sao có thể cho phép nàng không chơi nữa? Củi đã đủ, lửa cũng đã châm, ngươi bây giờ còn không muốn “nấu”, chẳng phải là muốn chơi chết ta sao?

Chợt “xoạt” một tiếng, chiếc yếm trên ngực Độc Cô Tiểu Nghệ cũng biến mất, một đôi **thánh nữ phong nhũ** **lộ liễu** rung rinh mà chui ra. Trong mắt Quân Mạc Tà, chúng hóa thành một loại **mỹ thực** cực kỳ mê người. Trong cổ Quân Mạc Tà vang lên tiếng khò khè quái dị, con mắt đã tối sầm lại, một mực thè lưỡi ra ngậm lấy.

Độc Cô Tiểu Nghệ “a” lên một tiếng, toàn thân cương cứng, giống như bị một dòng điện chạy qua, thế nhưng trong lòng vẫn hết sức sợ hãi. Cuối cùng đã tới mức cực hạn, nàng lớn tiếng khóc lóc kêu lên:

– Ta sai rồi, buông tha ta đi, ta không chơi, ta không muốn chơi nữa.

Quân Mạc Tà đã mất đi **lý trí**, nào thèm để ý tới, tiếp tục hành động. Lần này mới phát hiện ra hiện tại y phục trên người mình thật sự vướng víu. Hắn một tay đè giữ Độc Cô Tiểu Nghệ, một tay vươn tới nắm vạt áo của mình, “xoạt” một tiếng, đã xé y phục của mình thành hai nửa, lộ ra thân thể cường tráng trắng như **bạch ngọc**.

Đôi mắt đỏ hồng, thân thể lao tới.

Độc Cô Tiểu Nghệ nước mắt giàn giụa ra sức đạp loạn. Hiện tại tiểu nha đầu thật sự là hối hận. Nhưng hiện tại Quân Mạc Tà như tên đã lên dây, không thể không phát.

Tiểu nha đầu tuyệt đối không ngờ, càng là không biết tư vị của chuyện “Gạo nấu thành cơm” cư nhiên lại giao **trinh tiết** bản thân cho người ta!

Hu hu, vì sao trước đây chưa từng có ai nói với ta chuyện này?

– Tha ta đi, tha ta đi, từ nay về sau ta cũng không dám nữa.

Tiếng cầu khẩn của Độc Cô Tiểu Nghệ bỗng nhiên dừng lại, bởi vì cái miệng nhỏ nhắn đã bị Quân Mạc Tà dùng miệng bịt kín.

Mắt thấy **chân đao chân thương** chuẩn bị kề sát đến nơi.

Đột nhiên

– Quân Mạc Tà! Ngươi đang làm gì đó?!

Một tiếng gào to thanh thúy mang theo vô vàn tức giận vang lên.

Trong thời khắc **ngàn cân treo sợi tóc** này, Độc Cô Tiểu Nghệ mắt thấy Quản Thanh Hàn xuất hiện, không khác gì **thần binh giáng lâm** xuất hiện trong **trướng bồng**.

– A? Quân Mạc Tà! Ngươi… ngươi… ngươi hèn hạ! **Vô sỉ**! Ngươi còn không mau buông Tiểu Nghệ ra!

Quản Thanh Hàn kinh hãi kêu lên một tiếng, khuôn mặt đỏ bừng xoay người đi chỗ khác.

**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả**: Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 3**: **Thiên Phạt Sâm Lâm**

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới (Dịch)
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN