Chương 383: Lựa chọn của Quản Thanh Hàn

Trong trướng, hai thân ảnh có lẽ đã trần truồng, triền miên quấn quýt. Nhìn cảnh này, rõ ràng Quân Mạc Tà tiểu tử này đang cố ý dùng võ lực cưỡng ép! Mà Độc Cô Tiểu Nghệ lại liều chết phản kháng, cho nên mới xảy ra cảnh tượng thảm thiết đến vậy.

Vốn dĩ Quản Thanh Hàn đồng hành cùng Độc Cô Tiểu Nghệ. Thế nhưng Độc Cô Tiểu Nghệ lại lén lút lấy ra một cây ngọc tiêu, nói là muốn Quản Thanh Hàn giám định. Tiêu nghệ chính là hứng thú lớn nhất đời Quản Thanh Hàn. Nàng tự nhiên vui vẻ đáp ứng, nhận lấy.

Còn chưa kịp thưởng thức, Độc Cô Tiểu Nghệ đã ôm bụng nói muốn đi tiểu tiện, sau đó giả vờ như không thể nhịn được nữa mà chạy ra khỏi trướng bồng. Quản Thanh Hàn không chút nghi ngờ, lại nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Độc Cô Tiểu Nghệ, dường như nàng ấy thật sự không chịu nổi nữa, nàng bật cười khe khẽ một tiếng, sau đó mặc kệ Độc Cô Tiểu Nghệ đi, còn bản thân cầm lấy ngọc tiêu, cẩn thận quan sát vài lần, rồi chờ đợi Độc Cô Tiểu Nghệ trở lại.

Thế nhưng đợi mãi vẫn chẳng thấy nàng quay về, đợi thêm một lát nữa, cũng không thấy bóng dáng đâu, Quản Thanh Hàn không khỏi dâng lên nỗi bất an, rốt cuộc đi ra ngoài tìm. Nàng hỏi đám binh sĩ ven đường có thấy Độc Cô tiểu thư không? Đám binh lính đều chỉ về một hướng.

Quản Thanh Hàn nghe vậy mới biết được Độc Cô Tiểu Nghệ đã chui vào trong trướng bồng của Quân Mạc Tà. Nàng không khỏi vừa giận vừa buồn cười, trong lòng có một loại tâm tình phức tạp khó tả.

Chính mình vừa rồi rõ ràng đề nghị hai người bầu bạn, không ngờ Độc Cô Tiểu Nghệ lại có thể dùng biện pháp này bỏ rơi mình để đi tìm Quân Mạc Tà.

Nếu ở với Quân Mạc Tà hẳn cũng chẳng có việc gì. Cho nên Quản Thanh Hàn mới chậm rãi bước đến trước cửa trướng bồng, hơi chần chừ băn khoăn không biết có nên vào hay không, định quay lưng rời đi, nhưng rồi lại nghe thấy thanh âm phát ra từ bên trong, dường như là tiếng kêu cứu mạng của Độc Cô Tiểu Nghệ.

Còn xảy ra chuyện gì đây? Quản Thanh Hàn liền nhớ tới vài chuyện lúc trước của Quân Mạc Tà, tháng trước hắn còn là một tên công tử bột, tâm nàng chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành: Chẳng lẽ?

Tiếng kêu của Độc Cô Tiểu Nghệ càng lúc càng thê lương, tựa hồ nghẹn ngào không thành tiếng, Quản Thanh Hàn rốt cuộc dẹp bỏ mọi suy nghĩ, nhất thời xông thẳng vào.

Nào ngờ vừa xông vào lại bắt gặp cảnh tượng xấu hổ đến nhường ấy.

Quản Thanh Hàn lập tức cảm thấy trong lòng dường như có vật gì đó vỡ nát, kinh hãi đến mức hồn vía lên mây, lệ đong đầy khóe mi, nàng quát:

– Quân Mạc Tà, ngươi làm ta quá thất vọng rồi!

Bất kể Quản Thanh Hàn có tâm tình ra sao, thế nhưng hiện tại Quân Mạc Tà đã mất đi lí trí! Hoàn toàn không nghe thấy nàng nói gì, cho dù có nghe được cũng không hiểu, càng chẳng thèm để ý.

– Quản tỷ tỷ, mau cứu muội a, hu hu!

Độc Cô Tiểu Nghệ năn nỉ khóc lóc, tựa lê hoa đái vũ, bộ dạng cực kỳ ủy khuất, đáng thương vô cùng.

Quản Thanh Hàn giận dữ nói:

– Ngươi tên súc sinh này, còn không mau buông tay!

Nói xong nàng vọt tới, muốn kéo Quân Mạc Tà sang một bên, thế nhưng dốc hết khí lực, vẫn không thể lay chuyển hắn mảy may.

Độc Cô Tiểu Nghệ dưới hạ thân Quân Mạc Tà đang vùng vẫy loạn xạ, dùng sức đạp một cái, Quản Thanh Hàn cũng phối hợp, dốc toàn thân khí lực, Quân Mạc Tà rốt cuộc cũng bị đẩy sang một bên, lộ ra nửa thân hình trắng nõn của Độc Cô Tiểu Nghệ. Trên mặt nàng tràn đầy nước mắt, nhưng làn da kiều nộn của Độc Cô Tiểu Nghệ lại đã bị Quân Mạc Tà tàn phá, lấm tấm vài dấu vết hôn hít.

Quân Mạc Tà lúc này đang mê loạn, không hề vận dụng công lực bản thân, bằng không, cho dù có mười Quản Thanh Hàn cũng chẳng làm được gì!

Độc Cô Tiểu Nghệ vừa thẹn vừa sợ, chớp lấy thời cơ, vội vàng bò dậy, nhào vào lòng Quản Thanh Hàn khóc òa lên.

– Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Quản Thanh Hàn vội vàng với lấy áo choàng bên cạnh Quân Mạc Tà khoác lên người Độc Cô Tiểu Nghệ.

Độc Cô Tiểu Nghệ chưa kịp mở miệng, Quân Mạc Tà phía sau đã tựa ác lang vồ mồi lao tới.

Độc Cô Tiểu Nghệ sợ hãi kêu lên một tiếng, chiếc áo choàng lập tức trượt xuống, hôm nay tiểu nha đầu thật sự đã bị dọa đến thất hồn bát phách.

Giờ phút này Quân Mạc Tà như tên đã lắp vào cung. Đột nhiên mất đi mục tiêu, làm sao chịu nổi. Hắn hoàn toàn không hay biết cô gái trước mắt đã thay đổi, liền vồ tới như mãnh hổ ôm lấy.

Quản Thanh Hàn tức giận đến nỗi thân thể yêu kiều run rẩy không ngừng, nghiêm giọng quát lên:

– Quân Mạc Tà! Ngươi điên rồi à! Ngươi còn chưa giải thích cho ta biết chuyện này là sao đâu!

Nàng đột nhiên thấy khuôn mặt Quân Mạc Tà đỏ bừng, hai mắt mê loạn. Hắn hồn nhiên không còn một chút tỉnh táo nào nữa. Bộ dạng này rõ ràng là người đã đánh mất lý trí. Lòng nàng không khỏi chấn động mạnh.

Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì đây?

Quản Thanh Hàn tuy thân là khuê nữ, thế nhưng dù sao cũng lớn tuổi hơn đôi chút, tự nhiên hiểu biết hơn Độc Cô Tiểu Nghệ nhiều. Lúc nàng tiến vào không để ý, nhưng giờ khắc này cũng đã nhận ra chuyện có điểm bất thường. Hơn nữa, nàng đã đoán ra rốt cuộc Quân Mạc Tà gặp phải chuyện gì!

Xuân dược!

Hơn nữa nhìn bộ dạng này, hẳn đó là loại xuân dược cực kỳ mãnh liệt! Bằng không, tuyệt đối không thể như vậy!

Quản Thanh Hàn vốn định rút kiếm uy hiếp Quân Mạc Tà. Thế nhưng chỉ hơi do dự một khắc, đã chậm một bước, Quân Mạc Tà như lang như hổ vồ tới, gắt gao ôm chặt lấy nàng, ngay sau đó, hắn há miệng lớn hôn xuống. Giờ phút này Quản Thanh Hàn vừa nghi hoặc vừa thẹn thùng vừa lo lắng, liều mạng cố thoát ra, thế nhưng khí lực của nàng há có thể so với một đại nam nhân như Quân Mạc Tà? Hơn nữa, Quản Thanh Hàn chứng kiến Quân Mạc Tà rõ ràng là trúng phải ám toán, cho nên cũng không đành lòng, nhất thời không biết nên xử trí ra sao.

Với bộ dạng hiện tại của Quân Mạc Tà, nếu như mình rời đi... Hắn không được phát tiết, đối mặt với dược lực cường đại như vậy, hắn làm sao có thể thừa nhận? Khẳng định sẽ tẩu hỏa nhập ma, thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng.

Tuy Quản Thanh Hàn bình thường hay lãnh đạm băng sương, sắc mặt đối với Quân Mạc Tà đến bây giờ vẫn chẳng hề tốt hơn, thế nhưng dù sao hắn cũng là tiểu thúc tử của mình, càng là hậu nhân duy nhất của Quân gia. Còn nữa, khoảng thời gian trước, Quân Mạc Tà vì mình mà chịu ủy khuất, dưới cơn phẫn nộ đã dám đối địch với cả thiên hạ, điều này đã khắc sâu trong tâm trí nàng. Trái tim thiếu nữ đã hơn hai mươi năm chưa từng dao động, nào ngờ vì việc đó mà lung lay! Đối với một thiếu niên tài tuấn đã hết lòng vì mình như vậy, chẳng lẽ ta có thể trơ mắt nhìn hắn bị tra tấn? Hơn nữa, hậu quả còn cực kỳ nghiêm trọng.

Quân Mạc Tà vì mình mà dám làm tất cả, dám đối nghịch với cả Huyết Hồn Sơn Trang lừng lẫy uy danh! Tuyệt không lùi bước! Như vậy, chính mình làm sao mới có thể báo đáp được một phần thâm tình này?

Quân gia vì mình, thậm chí không màng gia tộc nàng can thiệp, quyết tâm muốn mang mình đi, không tiếc ngọc thạch câu phần cũng muốn bảo vệ mình! Chẳng lẽ mình cứ vậy trơ mắt nhìn hậu nhân duy nhất của Quân gia bị xuân dược giày vò?

Thậm chí mấy ngày nay ở Thiên Nam. Nghĩa phụ Quân Vô Ý vì chuyện của mình mà bị Huyết Hồn Sơn Trang tìm mọi cách gây khó dễ, thậm chí dùng quỷ kế hãm hại, tuy cửu tử nhất sinh nhưng vẫn còn sống, nếu không phải có người âm thầm viện thủ tương trợ, e rằng đã không thoát khỏi cái chết!

Mà tất cả chuyện này, cuối cùng cũng là vì chính mình!

Hôm nay Quân Mạc Tà trúng dâm độc, chính mình lại có thể giúp hắn?

Từ khi chính mình đi vào Quân gia, Quân Mạc Tà luôn có hảo cảm với nàng, thậm chí lúc trước mang diện mạo công tử bột, hoặc là thật lòng, hoặc là giả vờ đều biểu lộ tâm ý với nàng. Gần đây mới biết được, diện mạo trước kia của hắn hoàn toàn là cố ý giả vờ, vậy hắn vì điều gì? Vì điều gì trong tình huống hiện tại lại thổ lộ với mình?

Hôm nay có lẽ là cơ duyên hiếm có. Với tâm ý như vậy, chẳng lẽ bản thân mình có thể hoàn toàn thờ ơ sao?

Trải qua trăm vạn lần chờ mong, khó có được chân tình lang quân.

So với kỳ tài ngút trời như Quân Mạc Tà, vậy cái gọi là tài tuấn thế gia đáng là gì? Hiện tại mình đã tự do, thế nhưng...

Trong nội tâm Quản Thanh Hàn, dòng suy nghĩ không ngừng cuộn trào, nàng kinh ngạc nhận ra mình lại ngây dại như vậy.

Không thể không nói, "thâm tình" của vị Quân Mạc Tà này hoàn toàn không giống như suy nghĩ đơn phương của Quản Thanh Hàn, chỉ là một sự hiểu lầm đẹp đẽ mà thôi. Nguyên nhân không gì khác, mà chỉ vì Mạc Tà của hiện tại không còn là Mạc Tà của trước kia. Thân thể tuy vẫn vậy, nhưng linh hồn đã không còn là chủ nhân cũ nữa! Trước đây, tất thảy mọi chuyện Mạc Tà làm không thể gán cho Quân Mạc Tà hiện tại.

Như hiện tại mà nói, ngay cả thân thể cũng đều không giống với lúc trước nữa!

Quân Mạc Tà hiện tại không thể phủ nhận đối với Quản Thanh Hàn cũng có hảo cảm ở mức độ nhất định, thế nhưng tình cảm của vị lãnh huyết sát thủ này, còn xa mới đạt đến trình độ nóng bỏng, càng xa mới đến mức đàm luận hôn nhân.

Thậm chí có thể nói với tính cách phóng khoáng không gò bó của Quân Mạc Tà. Tuy không kiêng kỵ hết thảy, tuy hoành hành vô kỵ, nhưng đối mặt với tình cảm, hắn vĩnh viễn sẽ không chủ động thổ lộ. Nếu không có nữ tử chủ động theo đuổi, hoặc là lão gia tử cưỡng ép an bài hôn sự, thậm chí còn có khả năng hắn muốn độc thân đến bạc đầu.

Bởi vì tư tưởng quan niệm hiện tại của Quân Mạc Tà, hay quan niệm của kiếp trước khi còn là Sát Thủ Chi Vương, đối với một vị sát thủ mà nói quả thực là thứ tình cảm xa xỉ không thể tưởng tượng nổi.

Lúc Quản Thanh Hàn đang chần chừ trong mê mang, chỉ cảm thấy bầu ngực mát lạnh, y phục trên người đã bị Quân Mạc Tà thô bạo xé nát! Nàng cả kinh nhìn Quân Mạc Tà, ánh mắt hắn tràn đầy dục vọng không thể kiềm chế, đột nhiên trong khoảnh khắc đó, một tia nhu tình chợt dâng lên.

Thôi đi, thôi đi.

Hãy để ta dùng cả đời này báo đáp ân tình như biển của Quân gia với ta! Quản Thanh Hàn im lặng nhắm mắt lại, hai hàng lệ châu chậm rãi lăn trên gò má.

Nàng đã hoàn toàn buông lỏng, không hề kháng cự.

Thế nhưng Quân Mạc Tà cũng không có ý thức được. Hắn còn đang bị dược lực điều khiển, tiến hành công thành lược địa, không hề có chút ôn nhu nào, mà hắn thật không ngờ, nữ tử trong lồng ngực mình đã không còn là nữ tử khơi mào lên tất thảy màn kịch này nữa.

Trong đại trướng lập tức diễn ra cảnh tượng vô cùng kịch liệt. Tiếng thở dốc ô ô, tiếng rên rỉ thống khổ không ngừng vang vọng.

Tiểu nha đầu thất kinh, nhanh như chớp chạy về trướng bồng của mình, thay một bộ y phục mới. Sau khi nghỉ ngơi một hồi mới hơi ổn định lại, vẫn còn cảm giác trên mặt, trên người nóng bừng như phát sốt, thật đáng sợ! Thật đáng sợ!

Trời ạ! Độc Cô Tiểu Nghệ vỗ vỗ lồng ngực, vẫn còn kinh hãi không thôi. Nhớ tới bộ dạng dữ tợn của Quân Mạc Tà lúc nãy, quả thực như muốn ăn thịt người, nuốt sống nàng vào bụng vậy.

Nhớ tới Quân Mạc Tà trên người, trên mặt mình mãnh liệt ôm hôn, xoa nắn, đôi bàn tay to lớn kia tản ra vô hạn nhiệt lực không ngừng vuốt ve trên cơ thể nàng, thậm chí chạm tới cả nơi "rừng rậm bí ẩn" kia, cũng không buông tha. Độc Cô Tiểu Nghệ thẹn đến mức muốn độn thổ. Mặt đỏ bừng như phát sốt. May mà có Quản tỷ tỷ a.

A! Quản tỷ tỷ!

Độc Cô Tiểu Nghệ thoáng cái đứng lên, đôi mắt đẹp trợn lên hết cỡ, ta đã trốn tới đây, nhưng tại sao lại quên mất Quản tỷ tỷ chứ? Mạc Tà ca ca đã trúng xuân dược rồi, vạn nhất hắn làm tổn thương Quản tỷ tỷ, chẳng phải sẽ khiến Quản tỷ tỷ chịu thống khổ rất lớn sao? Như vậy há chẳng phải mình có tội sao?

Độc Cô Tiểu Nghệ càng nghĩ càng bất an, lại lần nữa như một cơn lốc từ trướng bồng của mình phi ra ngoài, bất chấp tất cả, thi triển khinh công hướng về soái trướng của Quân Vô Ý mà chạy như bay!

Quân Vô Ý, Ưng Bác Không cùng Đông Phương tam huynh đệ đang thương nghị kế sách lui quân, bỗng thấy cửa trướng bị vén lên. Độc Cô Tiểu Nghệ thở không ra hơi, vọt vào nói:

– Quân Tam thúc... Phù phù... Mạc Tà ca ca đã xảy ra chuyện, bây giờ huynh ấy đang ở trong trướng bồng... Lão nhân gia ngài mau đi xem một chút, nếu tới trễ... Quản tỷ tỷ sẽ xảy ra chuyện đó...

Dị Thế Tà Quân

Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 3: Thiên Phạt sâm lâm

Đề xuất Tiên Hiệp: Tọa Khán Tiên Khuynh
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN