Chương 406: Giúp ta việc “nhỏ” này được không?

– Chiến?Bách Lý Lạc Vân cười khổ không thôi, khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh của tên tiểu bạch kiểm này giờ đây cũng tái mét.Không phải Bách Lý Lạc Vân không có gan dạ, mà là chiến tích của Quân đại thiếu gia quá đỗi dũng mãnh. Giờ đây, ngay cả cường giả Thần Huyền cũng bị ngài lão đại dễ dàng nghiền nát, ta chỉ là một Ngọc Huyền, thì còn đánh với ngươi cái quái gì nữa?Bách Lý Lạc Vân ta tuy tự nhận mình là tài giỏi, nhưng đầu óc cũng không ngu dốt, càng chưa bị con gì đá. Hành động như thế chẳng khác nào không biết trời cao đất dày!Biết rõ đối thủ trước mặt mình mạnh đến mức không tài nào địch nổi mà còn cố gắng chống cự, thì chẳng phải là đầu óc có vấn đề thì là gì?Nếu Bách Lý Lạc Vân thực sự có năng lực khiêu chiến, thậm chí là chiến thắng, đoạt mạng Thần Huyền, thì Bách Lý thế gia e rằng đã bị hắn tiêu diệt không biết bao nhiêu lần rồi, làm gì còn phải chịu đựng sự áp bức không ngừng từ cường giả như bây giờ.Lúc này, Bách Lý Lạc Vân nhìn hai cỗ thi thể trên mặt đất, hai người từng là trưởng bối chấn động một phương của gia tộc, bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp! Những kẻ này, ỷ vào thực lực mạnh mẽ của bản thân, chèn ép hắn bao nhiêu năm, mặc cho hắn cố gắng đến mấy, tận tâm làm việc vì gia tộc ra sao, bọn chúng vẫn luôn coi hắn không vừa mắt, đủ mọi cách tìm cớ để hành hạ hắn!Giờ đây, bọn chúng đã lạnh băng nằm trên đất, hóa thành hai đống thịt vô giá trị. Mặc dù có chút gần gũi về mặt huyết thống, nhưng trong lòng Bách Lý Lạc Vân, những kẻ này lại chính là mối thù không đội trời chung của hắn!

– Không cần tỷ thí, đúng như quy ước, cả đời này ta sẽ đi theo ngươi! Bắt đầu từ bây giờ, cái mạng này của ta sẽ là của ngươi!Bách Lý Lạc Vân đứng thẳng người, ánh mắt vốn đang bình tĩnh khi nhìn về Quân Mạc Tà, lập tức trở nên nóng rực.Bùng cháy!Trong khoảnh khắc hai kẻ kia ngã gục ngay trước mặt mình, Bách Lý Lạc Vân dường như đã phá tan được gông xiềng vốn khó thể tháo gỡ. Một cảm giác trống rỗng từ tận đáy lòng ập đến, nhưng ngay sau đó là ý chí chiến đấu vô tận! Tất cả ý chí chiến đấu trong lòng hắn đều bùng lên!Hắn tin tưởng rằng, chỉ cần đi theo thiếu niên trước mặt này, bản thân mình sau này nhất định sẽ càng thêm rực rỡ!

– Ngươi muốn ta làm việc gì?Bách Lý Lạc Vân hỏi.– Bây giờ hỏi cái này còn quá sớm.Quân Mạc Tà khẽ cười, đột nhiên quay đầu nói:– Ta nói, các ngươi xem náo nhiệt đến thế này, chắc là cũng đã đủ rồi nhỉ? Chưa thấy đủ thì cũng không được xem nữa đâu, vở kịch đã kết thúc rồi!

Ha ha ha. Một tràng cười vang lên, bảy người nối tiếp nhau bước ra. Đông Phương Vấn Đao giơ ngón cái lên tán thưởng:– Mạc Tà, ngươi thật lợi hại, ngay cả Thần Huyền cũng bị ngươi xử lý! Cậu thực sự rất tò mò, rốt cuộc ngươi đã làm thế nào vậy? Khi nào thì ngươi đã đạt tới cảnh giới Thiên Huyền rồi? Tiểu gia hỏa như ngươi, đúng là làm người khác phải kinh ngạc a! Nếu ngày đó ngươi có thủ đoạn này, thì cậu thảm rồi! Hôm nay Thiên Huyền hạ gục Thần Huyền, ngươi đã tạo ra một kỳ tích đó nha!Hắn vừa dứt lời, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Quân Mạc Tà.

– Ha ha, thực ra cũng không thần kỳ như thế đâu, bên trong ắt có đạo lý của nó.Quân Mạc Tà đảo mắt, nói:– Sư phụ ta có một chiêu bí pháp độc môn, có thể nói là Độc Bộ Thiên Hạ, trong thời gian ngắn có thể phát huy tối đa tiềm lực của cơ thể, hơn nữa còn có một ưu điểm là không để lại nhiều di chứng, chỉ cần nghỉ ngơi năm ba ngày là có thể hồi phục. Còn những thứ gọi là bí pháp khác, một khi thi triển, động một tí thì nguyên khí đại thương, rồi giảm thọ chẳng hạn, đúng là rác rưởi, ừm, đúng là như thế đó. Hơn nữa, nghe nói Bách Lý Hùng Phong mấy ngày nay bị tiêu chảy, một chút khí lực cũng không có, nếu không thì cho dù thực lực ta có tăng lên cũng không đánh lại hắn a.Tất cả mọi người đều hận đến ngứa cả răng, cái giải thích chó má này là cái quái gì vậy? Bách Lý Hùng Phong bị tiêu chảy ư? Mẹ nó chứ, đã từng thấy cao thủ Thần Huyền nào bị tiêu chảy bao giờ chưa? Cho dù một bữa cơm toàn là kịch độc thì cũng chưa chắc đã có thể khiến một cao thủ Thần Huyền bị tiêu chảy….Nhưng lời giải thích vừa nãy, đối với họ cũng cực kỳ chấn động: Bí pháp có thể trong thời gian cực ngắn phát huy tối đa tiềm lực của cơ thể, điều đó đã đủ kinh ngạc, nhưng tiếp theo, việc sử dụng bí pháp như vậy mà chỉ cần nghỉ ngơi năm ba ngày thì đúng là cực kỳ kinh người! Bí pháp này rốt cuộc là gì vậy, chẳng trách khắp thiên hạ không ai có được. Quả thực quá bá đạo…Nhưng nếu nói đó là bí pháp, há có thể dễ dàng nói cho người khác nghe?Trong chốc lát, bảy đại cao thủ cũng đành chịu. Dù sao thì chuyện này cũng liên quan đến một vị tuyệt thế cường giả mà ai cũng không dám trêu chọc.

– Mạc Tà lúc này có một việc muốn nhờ hai vị tiền bối.Quân Mạc Tà cười hì hì nhìn về phía Đoan Mộc Siêu Phàm và Tư Không Ám Dạ, chắp tay, hơi khiêm nhường nói:– Hai vị tiền bối có lẽ sắp phải rời khỏi nơi này, quay về gia tộc rồi nhỉ? Không biết có thể tiện đường giúp ta một việc nhỏ chăng? Việc này đối với hai vị tiền bối mà nói, cũng chỉ là nhấc tay mà thôi.– Chuyện gì thế? Nếu có thể làm được, Tư Không Ám Dạ đương nhiên sẽ không từ chối!Tư Không Ám Dạ cảnh giác hỏi. Tuy chỉ mới gặp mặt tiểu tử này vài lần, nhưng hắn đã biết được, tiểu tử này chính là một tiểu hồ ly, không nghĩ tới sẽ đụng độ hắn lúc này, nên cẩn thận là hơn a. Hắn nói sẽ không từ chối, nhưng với điều kiện bắt buộc là nếu có thể làm được, nếu không thể, vậy thì xin lỗi nhé.– …Không… không có gì… ngươi… cứ hỏi… cứ nói… đi… đi…!Đoan Mộc Siêu Phàm quả đúng là lão đại, không cần biết thực hư thế nào, liền ra vẻ một vị tiền bối cao nhân phóng khoáng.Theo suy đoán của hắn, nói tất cả chỉ là một "việc nhỏ" tiện tay mà thôi, chẳng lẽ tiểu gia hỏa này muốn mình đi phóng hỏa giết người cho hắn sao? Đồng ý rồi thì cứ đi, lại còn thuận tiện ban thêm nhân tình cho Quân gia, dù sao thì tình hình của Quân gia quả thật đang xưa không bằng nay.Tư Không Ám Dạ tức giận liếc hắn một cái, thầm nghĩ gã này đúng là loại người bị người ta bán đi rồi mà vẫn còn giúp người ta đếm tiền. Nhưng lần này lại liên lụy lão tử đi theo cùng gặp nạn rồi.Quả nhiên, chỉ nghe thấy Quân Mạc Tà hớn hở cười, nói:– Đúng là không có đại sự gì cả, ừm, để tránh cho vài tên tiểu bối không có mắt, không biết mà gây rối, ta sẽ phái năm mươi thị vệ để hộ tống hai vị.– Không cần, không cần, hai người chúng ta tuy không có bản lĩnh gì to tát, nhưng vẫn không cần người hộ tống đâu. Không dám làm phiền Tam thiếu gia, chúng ta xin tâm lĩnh là được rồi.Mọi người đều nhận thấy tiểu tử này nói có phần hơi mập mờ, rốt cuộc ý hắn là gì, hai đại gia chủ, hai đại Thần Huyền cùng đi, sao lại còn cần hộ tống? Chẳng lẽ lại có mấy tên sâu bọ nào dám cướp bọn họ hay sao? Ngốc nghếch đến mức nào mới làm như thế a? Mọi người còn đang suy nghĩ, thì lại nghe Quân Mạc Tà nói tiếp:– Hai vị tiền bối xin hãy nghe ta nói hết. Nhiệm vụ chủ yếu của đám thị vệ kia là hộ tống hai vị tiền bối quay về, nhưng lúc đến Bách Lý thế gia, thì tiện thể đón người nhà của Lạc Vân ra. Tuyệt đối sẽ không làm mất thời gian của hai vị tiền bối đâu, ha ha, chính là chuyện này, một chuyện nhỏ mà thôi, hy vọng hai vị tiền bối bỏ quá cho. Mạc Tà tuyệt đối không quên ơn mà lãnh đạm đâu…Mọi người im lặng một lúc. Hừ! Với gã vô sỉ này đúng là phải đánh giá lại xem da mặt hắn dày đến mức nào.Trong bảy người, sáu ánh mắt đồng thời tập trung vào Quân Vô Ý, Quân Tam gia, ý tứ rất rõ ràng: Tiểu tử này có phải là huyết mạch chính thống, hậu nhân duy nhất của Quân lão gia tử hay không? Tại sao lại không chính trực như lão Quân gia, một chút khí phách quang minh lỗi lạc cũng không thấy đâu cả!“Tiện đường đi qua Bách Lý thế gia chỗ nào chứ? Huynh đệ có biết rằng tiện đường như thế thì hai chúng ta sẽ phải đi thêm hơn ngàn dặm đường không? Thế mà lại còn nói như thể chúng ta nhận được nhiều lợi lộc hơn, lại còn bảo mục đích chủ yếu là hộ tống chúng ta, thế này thì cũng quá là vô liêm sỉ rồi”. Tư Không Ám Dạ và Đoan Mộc Siêu Phàm cùng thầm mắng trong lòng, trên mặt lộ vẻ khổ sở.Không nói gì khác, chỉ nói chúng ta vừa rồi còn tận mắt nhìn thấy ngài tự tay đánh chết hai vị cao thủ của thế gia kia, bây giờ lại phải đến Bách Lý thế gia đón người. Dù cho hai chúng ta có chút thân phận, có một ít thực lực, thì chuyện này trước sau quả thực cũng không dễ nghe a.

– Không được, không được.Đoan Mộc Siêu Phàm lắc đầu quầy quậy. Nhận thấy phiền phức lớn sắp rơi vào người mình, vị Đoan Mộc gia chủ không ngờ lại không nói lắp nữa, từ chối rất nhanh, miệng lưỡi lanh lợi cứ như có thể đi làm thầy giáo luôn rồi…– Hai vị tiền bối không nên quá khách sáo như vậy. Lần này hai vị vì Quân gia mà không ngại nguy hiểm, dũng cảm đứng ra, phẩm hạnh thanh cao, mọi người đều kính trọng. Hành động này chỉ là sự biết ơn nho nhỏ, chưa tỏ được lòng tôn kính, việc này nhỏ đến nỗi nhất định sẽ không làm mất quá nhiều thời gian của hai vị tiền bối đâu.Quân Mạc Tà tựa như không nghe thấy, vẫn mỉm cười nói tiếp:– Hai vị tiền bối chắc chắn sẽ không để chậm trễ chút nào, phải biết rằng hai vị tiền bối không chỉ có võ công cái thế, can đảm hiệp nghĩa, mà còn là nam nhân chân chính! Nếu thấy có kẻ cậy mạnh hiếp yếu, nhất định sẽ rút đao tương trợ. Tam Thúc, Ưng Chí Tôn, hai vị nói xem có phải vậy không?Quân Vô Ý gật đầu liên tục, trịnh trọng nói:– Không sai, Tam Thúc và hai vị trưởng bối đây đối xử chân thành lẫn nhau, tất nhiên là nam nhân chính cống! Điều này ta có thể làm chứng!Ưng Bác Không nghiêm mặt, nghiêm túc nói:– Danh tiếng của hai người bọn họ quả thật không tệ, đã ở chung nhiều ngày như vậy, nói chung không phải là loại cầm thú!Đoan Mộc Siêu Phàm và Tư Không Ám Dạ trừng mắt há mồm, không nói nên lời. Hai người này đang nói cái quái gì vậy, chú cháu nhà này cùng với Ưng Bác Không, kẻ xướng người họa, thế nào lại nói nếu mình không đồng ý đi cùng, hoặc không vì việc này mà góp sức, thì chính là cầm thú hay sao? Lại còn không phải nam nhân nữa chứ…Thế này thì quá là cay độc rồi! Quân Vô Ý trước kia quang minh lỗi lạc là thế, nghĩa bạc vân thiên, chẳng lẽ bởi vì có đứa cháu gian xảo này, cũng trở nên giảo hoạt giống hắn rồi hay sao?

Cả hai người đều buồn bực. Có thể nói không đồng ý hay sao? Căn bản là không thể nói được! Các ngươi đào góc tường của người ta, lại để chúng ta đi chùi đít cho các ngươi! Nhưng lại còn muốn lau cho sạch, cho bóng! Không chỉ muốn sạch sẽ, mà thậm chí còn muốn thêm vào cái gì đó cho thơm, rốt cuộc là cái quái gì a?

Không thể trì hoãn được nữa, Đoan Mộc Siêu Phàm và Tư Không Ám Dạ trừng mắt nhìn nhau, sau khi ngây người một lúc lâu, đột nhiên nhảy dựng lên:– Mịa nó, phải lên đường thôi! Làm việc phải nhanh chóng, chờ đến khi tin tức người đã chết ở nơi này truyền ra ngoài, vậy thì còn đón được ai nữa? Phải tranh thủ mà đi trước thôi! Gặp phải chú cháu các ngươi, hai người chúng ta nhận thua còn chưa được hay sao?

Hai người xoay người định chạy, miệng lẩm bẩm phải đi ngay lập tức, cảm giác như cá lọt lưới. Không bao giờ… hai người bọn họ chịu ở chung một chỗ với đám già trẻ nhà này nữa! Không biết lúc nào thì bị người ta bán mất, ngược lại còn giúp đỡ người ta mặc cả, thậm chí còn tươi cười hớn hở đếm tiền.

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Đề xuất Voz: Nghề bồi bàn.
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN