Chương 413: Quân lão gia tử vui quá hóa buồn
Đúng lúc này, sắc mặt Dạ Cô Hàn vô cùng phức tạp: nào là thẫn thờ, sầu não, mất mát, lại còn ẩn chứa một tia hạnh phúc mơ hồ! Ánh mắt hắn vừa cố chấp thâm tình, vừa thống khổ lại ngọt ngào. Khóe miệng hắn không ngừng mấp máy khẽ gọi một cái tên, dù không thành tiếng nhưng nhìn khẩu hình thì thấy rõ mồn một hai chữ "Tú Tú" thủy chung bất biến.
Còn có một bài thơ mà Dạ Cô Hàn vẫn thường lẩm nhẩm trong nỗi nhớ nhung khôn nguôi. Ngay cả khi trọng thương thập tử nhất sinh, hắn cũng chỉ độc lẩm bẩm bài thơ ấy:
Bất hối thử sinh chủng thâm tình – Cả đời quý trọng một chữ tình.Cam nguyện cô lữ tự phiêu linh – Một thân cất bước dạ mỉm cười.Trường hận uyên lữ duy mộng tạo – Hận sao uyên ương tựa giấc mơ.Trữ phụ thương thiên bất phụ khanh – Thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
Nhưng Dạ Cô Hàn đã sửa lại một câu, khiến hai câu cuối trở thành:
Lai sinh nhược thị duyên vị tậnTrữ phụ thương thiên bất phụ khanh
(Duyên này kiếp sau tình chưa nhạtThà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!)
Câu này vừa thay đổi, tâm linh Dạ Cô Hàn cũng như được giải thoát. Hắn không hối hận, chỉ gửi gắm hy vọng vào kiếp sau. Kiếp sau, cứ xem như đó là một ước mơ trọn vẹn đi thôi.
Hai người chỉ cách nhau một bức tường, nhưng lại tựa như nghìn sông vạn núi, trời đất cách biệt. Bức tường ấy tựa như một sự ngăn cách to lớn, tồn tại vĩnh viễn, dù thế nào cũng không thể vượt qua.
– Lai sinh nhược thị duyên vị tận, trữ phụ thương thiên bất phụ khanh. Tú Tú, hai câu này là hai câu nàng thích nghe nhất năm xưa, giờ đây ta cuối cùng lại được nghe.
Dạ Cô Hàn rơi lệ, thần sắc ảm đạm.
– Dạ thúc thúc, từ trước đến nay ta không hề hay biết mẫu hậu còn biết thổi tiêu, lại còn hay đến thế.
Linh Mộng công chúa nâng gò má, ánh mắt ẩn hơi nước.
– Ta cũng là lần đầu nghe mẫu hậu thổi tiêu.
– Con nói đây là lần đầu con nghe mẫu hậu thổi tiêu ư?
Kẻ nói vô tâm, người nghe hữu ý. Cả người Dạ Cô Hàn chấn động, hắn đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt bừng sáng, hàm chứa sự thỏa mãn phi thường!
– Đúng vậy, từ khi ta sinh ra đến nay, mẫu hậu chưa từng chơi nhạc, cũng chưa từng hát, ta còn nghĩ người không thích âm nhạc. Nhưng hôm nay quả thật bất ngờ.
Linh Mộng công chúa ngây thơ nói.
Dạ Cô Hàn mỉm cười, nụ cười ấy xuất phát từ nội tâm. Giờ phút này, hắn đã thỏa mãn, chẳng còn cầu mong gì hơn.
Trước là một khúc "Bạn quân thí phong", sau lại là một khúc "Thiên nhai lệ".
Tú Tú, cảm ơn nàng! Thì ra ta đã có được điều tốt đẹp nhất trên đời này, đó chính là tình ý nàng dành cho ta. Cảm ơn nhiều lắm! Thì ra, ngay từ đầu ta đã có được những gì mình mong muốn, dù phải trả giá thế nào cũng thật xứng đáng!
– Ta mãn nguyện rồi, thật sự mãn nguyện.
Dạ Cô Hàn dựa lưng vào thân cây, cánh hoa và lá cây khẽ rơi lả tả trên đầu hắn. Trong phút chốc, thần thái của hắn bỗng trở nên an tĩnh lạ thường.
Từ dạo tu vi mất hết, trở thành phế nhân, Dạ Cô Hàn chưa từng lộ ra vẻ vắng vẻ, không còn tận hưởng, không cả điên cuồng, ngay cả khi đau khổ không chịu nổi, hắn cũng chưa từng phát ra nửa tiếng rên rỉ. Vì lúc này hắn biết rõ, những gì hắn đã trải qua thực sự đáng giá. Hắn không hề cô đơn lạnh lẽo, không hề tịch mịch cô liêu, tuyệt đối không hối hận. Đơn giản vì chốn hồng trần vẫn còn có người ấy.
Những ngày tháng trước đây, từ khi tin tức từ Thiên Nam truyền đến, Hoàng đế bệ hạ cũng thường xuyên tìm đến Quân Chiến Thiên, trò chuyện dăm ba câu chuyện xưa. Bởi vậy, Quân gia càng thêm náo nhiệt, phòng thủ cũng càng nghiêm ngặt hơn.
Mỗi khi Hoàng đế bệ hạ ghé thăm, đôi khi cũng nghe được tiếng tiêu sâu thẳm vẳng đến. Mỗi lần như vậy, Ngài lại khẽ thở dài, ánh mắt như dại đi, lặng lẽ ngồi đó uống trà hóng gió, thậm chí còn có một thoáng áy náy chợt lóe lên nơi khóe mắt rồi lại biến mất.
Ân oán dây dưa, hồng trần vô thường.
Ngay lúc các đại gia tộc bắt đầu nổi lên nội chiến, Quân Lão Gia Tử chỉ vuốt râu, vẻ mặt hờ hững, mỉm cười nhìn hết chuyện tốt này đến chuyện tốt khác xảy đến, cảm thấy thật sảng khoái!
Quân Lão Gia Tử hứng thú bừng bừng, cho dù là xem vở hài kịch yêu thích nhất cũng không hơn thế. Mắt thấy một đám lão gia hỏa đối thủ bị ép cho tay chân luống cuống, trên mặt Quân Chiến Thiên tràn ngập vẻ hờ hững, nhưng trong lòng lại âm thầm vui sướng khi thấy người gặp họa. Này, cả bọn các ngươi trước kia luôn cười chê cháu nội ta, giờ đây chẳng phải đều nếm trải đau khổ sao?
Bởi vậy, Quân Lão Gia Tử rất vui vẻ. Vốn dĩ đã quyết định không lên triều nữa nhưng hiện giờ mỗi ngày vẫn vào triều đình dạo vài vòng. Cả đại điện ai nấy mặt mày cau có, nhưng Lão Gia Tử thì tiếng cười sang sảng hầu như không ngừng lại, thuận miệng lại nói bóng nói gió. Điều này khiến cả đám lão già kia, mỗi khi nhìn thấy bộ dạng vui sướng của Quân Chiến Thiên, trong lòng lại hận đến ngứa ngáy. Giờ đây, ngoài lão già này ra, còn ai có thể làm cho con cháu mình bất an hơn nữa chứ?
Ngay cả khi thấy lão già Mộ Dung thế gia Mộ Dung Phong tức đến mắt mũi phun lửa, Quân Lão Gia Tử cũng chỉ thản nhiên buông một câu mát mẻ:
– Ta nói lão Mộ Dung này, lão già nhà ngươi nóng giận cái gì? Có gì mà phải tức giận! Con cháu trực hệ tranh giành vị trí gia chủ là một chuyện tốt đó chứ, nói sao nhỉ, à phải rồi, là chuyện tốt tuần hoàn! Điều này nói lên Mộ Dung thế gia sẽ thịnh vượng!
– Chuyện này nói lên bọn chúng rất có chí cầu tiến, đều rất có ý chí tiến thủ. Ta nói này, lão hỗn đản ngươi phải cao hứng mới đúng. Lão phu thật hâm mộ người, nhìn ta đã một đống tuổi thế này nhưng vẫn phải gánh vác Quân gia biết bao mệt nhọc. Nếu bây giờ có ai bất kể tốt xấu, muốn ngồi cái ghế của ta, ta cũng sẽ hai tay dâng tặng, hai chân quỳ tạ ơn! Trong lòng ta hiện giờ chỉ canh cánh một chuyện vì sao còn chưa đến đoạt vị trí của ta. Bọn chúng cứ thoải mái mà đến chiếm, ta còn lui về nghỉ ngơi một chút. Ngươi nhìn lại xem, có bộ dạng thế nào? Đã sắp vào quan tài rồi còn như ngựa nhớ chuồng ôm khư khư quyền lực của gia tộc không buông, sao không cho người trẻ tuổi một cơ hội, không cần thiết phải cố chấp như vậy.
Lão Gia Tử âm dương quái khí nói một hồi lâu, khiến lão gia tử Mộ Dung tức đến run người, ánh mắt đăm đăm, chân tay phát lạnh, ngay cả chòm râu cũng rung rung như thể đang nhảy múa:
– Quân lão thất phu! Ngươi đứng thẳng nói chuyện không biết đau lưng! Ngoại trừ vui sướng khi nhìn thấy người khác gặp họa ra thì còn biết gì nữa? Quân gia các ngươi chỉ như một cọng lông, đáng cái rắm gì mà tranh luận, không bằng lão tử gấp hơn ba chục lần như vậy! Nếu là ngươi thử xem làm được gì?
– Ha ha ha, lão Mộ Dung ngươi bình thường nhìn vậy nhưng lông lại không ít, có hơn ba mươi cái, bội phục thật đấy!
Quân Chiến Thiên cười đến mắt tít lại chỉ còn thấy hàng mi, vừa cười vừa nói tiếp:
– Mộ Dung lão quái vật, tiếp tục mỗi lần có thêm một đứa cháu cũng đến khoe với lão phu đi chứ? Còn nhớ năm đó ngươi đã nói gì không? Lão hỗn đản ngươi lại có thể trước mặt mọi người hát ca khúc vui vẻ: Gia tộc lão tử thật thịnh vượng, cháu ta có tất thảy ba mươi ba "cây thương"...
Quân Chiến Thiên khinh miệt khịt mũi một tiếng.
– Giờ đây ngươi lại bị ba mươi ba "cây thương" kia làm phiền chết rồi ư? Đáng đời! Ta kháo! Lão tử thấy hơn ba mươi "cây thương" kia của ngươi, nhìn qua nhìn lại chỉ là vỏ bạc bịt đầu thương, nhìn được không dùng được mà thôi!
Quân Lão Gia Tử liếc nhìn các lão già còn lại, từng người từng người đếm ngón tay nhẩm tính, rồi lại cười ha hả.
– Ngươi, ngươi nữa, ngươi, cả ngươi, ngươi luôn, nói nhảm. Trước đây toàn ở trước mặt ta khoe khoang khả năng nối dõi tông đường, cứ mỗi khi sinh một đứa lại tìm lão phu ta lấy tiền mừng, lấy xong còn móc lại ta vài câu. Bây giờ thì thế nào? Hó hé? Cả đám đều im sao? Sao không khoe ra! Thật sự khiến ta trong lòng vui vẻ, cháu ta chỉ có một người nhưng ra tay thì thắng cả chục, cả trăm, ha ha ha…
Đắc ý vênh váo, hát xong tuồng thì Quân lão cũng khiến mọi người phát cáu. Bảy tám lão râu bạc đều đỏ mắt, thật muốn cùng nhau xông lên. Lão Gia Tử lại cười ha hả, chạy trối chết.
Tuy rằng chạy trối chết, nhưng lại có thể phát tiết một cục tức tích tụ vài chục năm, thật sảng khoái, thật thống khoái!
Nhưng Quân Lão Gia Tử lại cao hứng quá sớm!
Vật cực tất phản, hỷ cực sinh bi!
Cơn bão tố tiếp theo chính là chuyện mà lão trăm vạn lần không ngờ, nằm mơ cũng không nghĩ ra. Chính lão vừa lấy cháu ngoan làm kiêu hãnh "một địch trăm", ngay sau đó đã bị giáng cho một đòn, tạo ra một lỗ thủng cực lớn!
Quân Lão Gia Tử quan lộ thênh thang, vừa hát ca khúc vui vẻ vừa về nhà. Đón tiếp lão lại là một phong Phi Ưng Truyền Tín. Vừa mở ra xem, vẻ tươi cười còn chưa kịp giảm bớt trên mặt đã hoàn toàn đông cứng lại, miệng há to tựa như một con cá chết khô!
– Mẹ kiếp! Tại sao lại như vậy?
Quân Lão Gia Tử hồi lâu mới thốt ra được một câu, ánh mắt trừng lớn tựa chuông đồng. Lão đặt mông ngồi xuống, làm nát chiếc ghế dựa bằng gỗ Tử Đàn, cuối cùng thực sự đặt mông xuống đất cái bịch, nhưng thần trí vẫn chưa tỉnh táo.
– Cháu ngoan của ta ơi, ngươi thật sự muốn mạng già của ta à? Chuyện này đợi nửa năm sau hãy đến, hai ba tháng sau cũng được, sao lại ngay lúc này đến đoạt mạng già ta chứ? Gia gia có thể bị bọn lão già kia cười chết mất, da mặt ông nội tuy già nhưng còn chưa dày đến thế, lại lỡ đắc tội hết toàn bộ đám già dịch kia rồi.
Quân Lão Gia Tử run rẩy, vừa chửi mẹ lại mắng cháu nội, thật sự kích động quá mức! Nhưng đến giờ lão vẫn còn lo mất thể diện trước mặt đám bạn già, quả thật là một chuyện hao tổn tâm trí.
– Lão gia, ngài sao vậy? Chẳng lẽ... Tam tướng quân và tiểu thiếu gia có chuyện sao? Trước đây không phải vừa nhận được tin tức nói bọn hắn đã an toàn vượt qua còn sắp trở về sao?
Lão Bàng hoảng hốt, vội vàng kéo lão lên.
– Chuyện gì đã xảy ra vậy? Chuyện lớn rồi!
Quân Lão Gia Tử run lẩy bẩy gượng đứng lên, khẽ thở dài rồi lại hét lên:
– Thật là hoang đường!
Lão vung tay phóng một chưởng, khiến cái bàn trước mặt vỡ tan thành gỗ vụn.
– A!
Lão Bàng biến sắc, một luồng sát khí tản mát khắp người, cắn răng hỏi:
– Chẳng lẽ Tam tướng quân và thiếu gia thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn?
Quân Chiến Thiên chậm rãi đứng thẳng người lên. Sau phút khiếp sợ ban đầu, lão đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh vốn có, khuôn mặt an tĩnh trở lại, nhíu mày bước đi quanh quẩn. Cuối cùng khẽ thở dài một tiếng.
– Ngươi chỉ cần xem qua là hiểu.
Nói xong, lão ném phong thư tình báo đang cầm trong tay sang.
Lão Bàng vừa nhận lấy liền nhìn qua, kêu lên một tiếng kinh ngạc, mắt trừng to, miệng lại càng há rộng hơn. Nghe tiếng "két", cằm lão suýt thì rớt ra ngoài.
Chuyện như vậy quả thật không thể tưởng nổi, từ trước tới nay mới nghe lần đầu tiên, chưa từng gặp qua!
Quả nhiên là Thần Mã Cưỡi Gió Đạp Mây!
Lão Bàng không ngừng xoa cằm, vừa đau vừa tê dại, bất ngờ cười phá lên ha hả, thật sự là cười quá trớn rồi!
Chuyện này buồn cười đến thế, khiến vị quản gia quên đi phiền phức trước mắt!
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ