Chương 431: Thần Huyền sụp đổ!

Có câu nói như thế nào nhỉ: Người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Bởi vậy, ta liền bắt tay bố trí điều tra những thuộc hạ cũ năm đó của phụ thân ta. Rốt cuộc bọn họ đang ở phương nào, sống ra sao? Khoảng nửa tháng sau, cuộc điều tra kết thúc, toàn bộ kết quả đều chỉ ra một sự việc: Những người này, cùng phụ mẫu và hài tử của họ, đều biến mất vào cùng một thời điểm.

Sau đó, ta lại bỏ chút thời gian tìm hiểu, thì ra mỗi một vụ án như vậy đều không có đầu mối, không một chút manh mối. Ta phát hiện, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, vô số vụ thảm sát, giết người hủy thi đã xảy ra. Tất cả những thảm kịch ấy đều diễn ra mà không để lại bất kỳ manh mối nào để điều tra! Toàn bộ thi thể đều giống nhau, không thể phân biệt được thân phận. Điều duy nhất có thể xác định là thi thể không phải lão nhân mà là người đã trưởng thành, lại không hề có trẻ con, một thi thể hài tử cũng không có…

Thanh âm Quân Mạc Tà trở nên bi phẫn căm hận:– Bởi vậy, khi ấy ta đã hoài nghi: Kẻ nào đã sát hại những hài tử ở Hoàng Hoa Đường? Nếu những hài tử kia thật sự là những đứa trẻ mồ côi của những lão binh, điều đó chứng tỏ bọn chúng bất quá chỉ là chịu liên lụy, tai bay vạ gió vì Quân gia. Như vậy, kẻ chủ mưu đứng sau Hoàng Hoa Đường khẳng định có mối thù oán lớn lao với Quân gia. Thế nhưng kẻ đứng phía sau đó rốt cuộc là ai, là kẻ nào?

Quân Mạc Tà nhìn thẳng vào ánh mắt oán độc của Tiêu Bố Vũ, ánh mắt hắn cũng trở nên oán độc sắc bén, nghênh đón cái nhìn của Tiêu Bố Vũ. Hắn bước lên một bước, thanh âm trầm trọng hỏi:– Tiêu nhị gia, nghe nói ngươi là trưởng lão trí tuệ nhất Tiêu gia, ngươi có thể nói cho ta biết, kẻ chủ mưu đứng đằng sau Hoàng Hoa Đường rốt cuộc là ai?– Là ai **táng tận lương tâm**?– Là ai cùng Quân gia có cừu hận lớn đến vậy, có thể phát rồ giận lây sang người vô tội?– Tiêu nhị gia, ngươi nói cho ta biết người nọ rốt cuộc là ai?

Cứ sau mỗi một câu hỏi, Quân Mạc Tà lại tiến thêm một bước! Mỗi bước tiến tới, sát khí lạnh thấu xương trên người hắn lại càng dày đặc! Ánh mắt như đao nhìn chằm chằm Tiêu Bố Vũ.

Khi Quân đại thiếu gia đến gần, ánh mắt Tiêu Bố Vũ rốt cuộc dịch chuyển, không dám đối diện với Mạc Tà. Cứ theo một bước tới của Quân Mạc Tà, hắn bất giác lùi về sau một bước, ánh mắt trước sau vẫn mang vẻ lo sợ, nghi hoặc, tan rã. Đường đường là Thần Huyền cường giả, nhưng đối mặt với chất vấn của Quân Mạc Tà, hắn lại không biết phải phản bác làm sao!

Tiếng bước chân nặng nề dị thường của Quân Mạc Tà lọt vào tai, giống như tiếng sấm từ chín tầng mây, mỗi một tiếng là một tiếng búa giáng thẳng vào lòng Tiêu Bố Vũ.

– Lão phu làm sao biết là ai? Ngươi đang nói ở đâu, ù ù cạc cạc không hiểu gì cả?

Tiêu Bố Vũ làm ra vẻ giận dữ hỏi lại, nhưng thanh âm lại đang run rẩy. Một Thần Huyền cường giả lại có giọng nói run rẩy, chỉ cần người có chút hiểu biết liền nhận ra sự kỳ quặc trong đó.

– Vốn dĩ ta cũng chỉ hoài nghi, nhưng khi diệt trừ Hoàng Hoa Đường xong không lâu, Tiêu Hàn liền đi tới Thiên Hương Thành, hơn nữa chủ động đến Quân gia ta tìm Tam thúc gây phiền phức. Hắn tại sao lại tới nhanh như vậy? Hắn tới sao mà vừa đúng dịp vậy? Tiêu nhị gia, ngài có thể trả lời ta ra sao? Cơ trí như ngài chẳng lẽ không liên tưởng tới điều gì sao?

Quân Mạc Tà hung hăng nhìn hắn.

– Ngươi hoài nghi ta? Lão phu sao có thể làm ra chuyện tày đình như vậy! Ngươi có chứng cứ gì!

Tiêu Bố Vũ chấn giọng hét lớn.

– Ta không hoài nghi ngài. Phong Tuyết Ngân Thành, Hành Vân Tiêu Bố Vũ, dù sao cũng là một nhân vật thành danh, bất luận thế nào cũng sẽ không làm những chuyện như vậy! Nhiều vụ thảm sát, nhiều bản án không có đầu mối như vậy, cùng nhau xảy ra mà miễn cưỡng bị bỏ qua. Điều này đáng được xem xét kỹ lưỡng. Vậy cần thế lực như thế nào mới có thể áp chế nhiều quan phủ đến thế? Chứng cứ, ngài lại có thể hỏi về chứng cứ sao? Kẻ đã có dã tâm làm như thế, làm sao lại lưu lại chứng cứ đây?

Quân Mạc Tà cười rất quái dị:– Bất quá ta có một điểm nghi hoặc khác: Ngài vì sao lại hỏi ta "Ngươi hoài nghi ta?" mà không hỏi "Ngươi đang hoài nghi Tiêu gia chúng ta?" Hay là "Ngươi đang hoài nghi Tiêu Hàn?"– Hừ? Tiêu Bố Vũ nhị gia cơ trí, ta chợt nhớ ra những lời vừa rồi ta nói rõ ràng là nhắm vào Tiêu Hàn, ngài làm sao lại đem đổ hết lên người ngài vậy? Chẳng lẽ đây là chó ngáp phải ruồi, không đánh mà khai?

Tiêu Bố Vũ lại lảo đảo lui về phía sau, đầu đầm đìa mồ hôi, khàn giọng rống to:– Nói bậy! Ngươi hoàn toàn không có bất cứ bằng chứng nào! Cứ nói suông như vậy vu cáo hãm hại người tốt, vu cáo hãm hại Tiêu gia, rốt cuộc là có ý gì?– Nhị gia, ngài lại sai lầm rồi! Ta vừa mới nói rõ ràng cũng chỉ là Tiêu Hàn, lẽ nào ngài lại nói ta vu cáo hãm hại Tiêu gia của ngài? Đây là ý gì? Chẳng lẽ Tiêu Hàn đúng là đại diện cho cả Tiêu gia sao?

Quân Mạc Tà từng bước ép sát, thừa thắng xông lên, trong mắt thần quang lợi hại càng ngày càng tỏa ra mãnh liệt.

Đến hiện tại, bằng các thủ đoạn của mình, Quân Mạc Tà đã từng bước từng bước đẩy hắn vào thế bí rất hiệu quả. Tâm thần Tiêu Bố Vũ đã loạn. Không còn là liều mạng quyết chiến sinh tử như trước nữa!

Vốn dĩ ban đầu là loạn chiến, sau đó mượn tay Ưng Bác Không tổn thương hắn, rồi làm nhục Tiêu Hàn, mượn điều này khiến sự phòng ngự của Tiêu Bố Vũ lộ ra một tia sơ hở. Sau đó, việc nói ra thảm kịch cực kỳ bi thảm ở Hoàng Hoa Đường đã hoàn toàn đánh nát sự cảnh giác phòng ngự của Tiêu Bố Vũ!

– Quân Mạc Tà, ngươi ngậm máu phun người!– Tiêu gia ta, nói cho cùng thì cũng không có bằng chứng sao? Mặc kệ lưỡi ngươi sắc như dao cũng khó có thể đem tội danh này gán lên Ngân Thành Tiêu gia của ta!

Tiêu Bố Vũ mồ hôi trên mặt ròng ròng chảy xuống, cơ mặt vặn vẹo biến dạng, trông như đang điên cuồng.

– Bằng chứng ư? Ta đã sớm không chỉ một lần nói qua. Không có, một chút cũng không có! Ta chỉ là hoài nghi. Nhưng sự hoài nghi đến lúc này đã đủ đầy!

Quân Mạc Tà ánh mắt lạnh lẽo như đao.– Tiêu Bố Vũ, ngươi cho rằng chuyện đến bây giờ còn cần cái chứng cứ chó má sao? Trong thiên hạ, còn có người nào có thể khiến Đại hoàng tử cam tâm tình nguyện nhượng biệt viện mà không để lộ nửa điểm phong thanh? Có thể áp chế đông đảo các quan xử án như vậy thì là thế lực nào đây? Mà cái thế lực nào còn cùng Quân gia ta có thù hận lớn lao đến thế!

Câu nói sau cùng, Quân Mạc Tà hạ thấp thanh âm, chỉ có số ít người cùng phía cách đó không xa mới có thể nghe thấy. Sắc mặt Quân Vô Ý lại trở nên méo mó dị thường, vặn vẹo thành hình dạng dữ tợn khủng bố!

Những điều này, tuy rằng cũng chỉ là phỏng đoán của Quân Mạc Tà, và chính hắn cũng thừa nhận điều này. Nhưng phỏng đoán này lại rất có lý, toàn bộ suy luận và phỏng đoán đều chỉ hướng về một phương hướng!

Quân Vô Ý mắt hổ rưng rưng, nước mắt ròng ròng chảy xuống. Tại chỗ này, hắn chỉ muốn mọc cánh bay trở lại kinh thành, đem những hài tử đáng thương kia sắp xếp ổn thỏa.

– Ngươi có biết không? Không lâu trước đây, ta từng nhận được ủy thác của một người, ta còn thu tiền của nàng, thề sẽ hoàn toàn diệt sạch Hoàng Hoa Đường!

Trước mắt Quân Mạc Tà tựa hồ lại hiện ra cảnh bất lực của cô gái, đệ đệ nàng thân thể nhỏ bé vẫn còn nằm trong ngực, cánh tay cô còn cầm nửa đồng tiền xu.

Đó chính là thù lao của mình, thù lao đã nhận thì phải làm đến cùng!

Thanh âm Quân Mạc Tà trở nên hung bạo:– Tiêu Bố Vũ, ngươi hãy an tâm. Ta tuyệt đối sẽ không giết chết bất kỳ một người Tiêu gia nào, bởi vì ta sẽ từng bước từng bước phế bỏ tu vi, cắt rụng đầu lưỡi, xẻo tai, cắt mũi, gõ rụng hết những chiếc răng nanh, rút gân chân gân tay, cắt gốc rồi đập nát cột sống của các ngươi, đem một đám các ngươi bỏ vào vò rồi nuôi tới già, cho các ngươi sống, sống thật thọ. Rồi đến một ngày kia, khi các ngươi chết trong cái vò đó, ta sẽ đem ra cho tất cả người trong thiên hạ xem, đây là kết cục của tiểu nhân đê tiện! Đây là kết cục của những kẻ sát nhân mất hết nhân tính! Ngươi đối với an bài này của ta có hài lòng không?

– Ngươi, ngươi dám!

Tiêu Bố Vũ lui thêm hai bước. Ánh mắt tán loạn mà bất lực, lại rống to một tiếng:– Ngươi dám!

Hắn lại đón nhận ánh mắt xem thường của tất cả mọi người, mới phát hiện thanh âm của mình lại vô cùng bất lực! Hoàn toàn không có chút tác dụng ngăn cản nào!

Đây là một Thần Huyền tứ phẩm cường giả, tiếp cận nhất cấp Chí Tôn cường giả, lại rốt cuộc thần trí bị Quân Mạc Tà triệt để đánh tan! Từng chút từng chút, hắn bị đưa vào tròng. Tuy rằng hắn vẫn chưa trực tiếp tham dự vào sự việc Hoàng Hoa Đường, nhưng điều này chung quy cũng không có nghĩa là lương tâm hắn không có day dứt! Bởi vì Tiêu Hàn là cháu nội của hắn!

Hơn nữa, thảm kịch này sẽ không phát sinh nếu khi đó hắn không ủng hộ tên máu lạnh Tiêu Hàn trả thù!

Trong lòng mỗi người đều tồn tại một mặt tối, dù che giấu hoàn mỹ đến mấy, chỉ cần một ngày bị lộ ra, khi được công khai thì dù có đê hèn thế nào, vô sỉ bao nhiêu, hay có tu dưỡng đến đâu, đều sẽ lộ ra bản chất đạo đức giả, khó mà tự thừa nhận!

Tiêu Bố Vũ hoàn toàn sụp đổ! Từ ý nghĩa tinh thần mà nói, hắn đã không còn sức phản kháng.

Tam, Lục, Cửu Trưởng lão cùng những người khác sắc mặt đều khác nhau, có xấu hổ, có phẫn hận. Ngân Thành Thất Kiếm đang bị thương, trong mắt mỗi người đều tràn ngập sự khinh thường tột độ. Bọn họ nằm mơ cũng không thể ngờ Tiêu gia lại làm ra những chuyện mất nhân tính, điên rồ đến mức này!

Hàn Yên Mộng cũng kịp thời tỉnh lại từ hôn mê, nghe được tin tức bất ngờ này thì chấn động, thân thể mềm mại không khỏi run rẩy, ánh mắt nhìn người của Tiêu gia cũng đã tràn ngập chán ghét và oán hận.

Phàm là người có chút lương tri, nghe những chuyện bi thảm như vậy sẽ không thể thờ ơ!

Theo từng bước ép hỏi của Quân Mạc Tà, cùng với phản ứng của Tiêu Bố Vũ, mọi người nếu còn không nhìn ra đầu mối thì đúng là có thể chết đi cho rồi.

– Tiêu Bố Vũ, ta hỏi ngươi, năm đó Tiêu gia các ngươi, rốt cuộc đã làm thế nào mà lén lút trà trộn vào trong trăm vạn đại quân? Ngươi nhất định biết, nói cho ta biết!

Trong lúc mọi người đang mãi suy xét, Tiêu Bố Vũ có chút mất hồn mất vía, Quân Mạc Tà đột nhiên vận **Lôi Minh Xuân Lôi** (Hán Việt của Lưỡi Đầy Sấm Xuân) mà hét lớn một tiếng.

– Nội gián rốt cuộc là ai?

Lại là một tiếng hét lớn, tiếng rống này đã muốn tập trung tất cả lực lượng tinh thần hiện có của Quân Mạc Tà! Toàn bộ tinh thuần linh lực có thể điều động đều được vận dụng! Thanh âm cực lớn, lại giống như công phu **Sư Tử Hống** của Phật môn! Chấn động bốn phía khiến những hàng đuốc chỉnh tề cũng nhảy lên. Mỗi người đều cảm thấy trong lòng mình ầm ầm chấn động! Nếu tu vi yếu nhược, nhất thời sẽ cảm thấy thần trí một trận mơ hồ, chuyện cũ năm xưa nườm nượp ùa về.

Người đứng mũi chịu sào là Tiêu Bố Vũ, nhất thời cả người chấn động. Ánh mắt lộ ra hoang mang, chợt đột nhiên cảm giác như đang đứng trước mặt một vị chúa tể, một vị thần linh tối cao, như có vô hạn uy nghiêm đang hướng về chính mình, phát ra tiếng sấm xuân quát hỏi. Sâu trong nội tâm hắn, đột nhiên sinh ra một loại cảm giác tuyệt đối không thể làm trái.

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành

Đề xuất Huyền Huyễn: Thái Cổ Đệ Nhất Thần
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN