Chương 432: Nhiếp Hồn Đại Pháp!
Bốn phía xung quanh hoàn toàn tĩnh mịch. Quân Mạc Tà đột nhiên rống lớn một tiếng, tựa hồ như tia chớp cực mạnh từ trời xanh giáng xuống, trực tiếp đánh ầm vào nội tâm vốn đang rối loạn của Tiêu Bố Vũ!
Nếu như ngay sau đó Quân Mạc Tà vẫn tiếp tục hỏi về Hoàng Hoa Đường, e rằng thời cơ vất vả lắm mới gây dựng được sẽ lập tức tiêu tan. Bởi lẽ Tiêu Bố Vũ vừa bị những sự kiện này mãnh liệt trùng kích, trong tiềm thức tất yếu sẽ sinh ra sức phản kháng, tuyệt đối không dễ dàng dao động! Dù sao Tiêu Bố Vũ cũng là một Thần Huyền cường giả, cho dù tâm thần suy sụp cũng sẽ khôi phục rất nhanh chóng.
Nhưng đằng này, Quân Mạc Tà lại lợi dụng một sự kiện để triệt để đả kích vào tâm hồn Tiêu Bố Vũ, sau đó tiếp tục dùng một sự kiện khác lần thứ hai trùng kích nội tâm hắn, hoàn toàn bất ngờ, không thể phòng bị!
Tiêu Bố Vũ tâm thần đại loạn, thuận miệng lẩm bẩm hỏi:
- Nội gián?
Thanh âm Quân Mạc Tà tức thì biến đổi, trở nên ân cần hòa nhã khác thường, vừa tràn ngập đáng yêu như trẻ thơ nũng nịu bên mẹ, lại vừa toát lên sự sắc bén. Ánh mắt hắn nhướng cao, phát ra quang mang kỳ dị, nhìn thẳng vào ánh mắt Tiêu Bố Vũ, chậm rãi nói:
- Chính là kẻ đã dẫn các ngươi tiến vào đại doanh Quân gia, trợ giúp các ngươi ám sát Quân Vô Hối, ám sát Quân Vô Mộng, bọn chúng là ai, rốt cuộc là ai?
Ánh mắt mệt mỏi của Tiêu Bố Vũ đối diện ánh mắt Quân Mạc Tà, đột nhiên như muốn phản kháng, nhưng lại tựa hồ như hai cặp ánh mắt đã quấn chặt lấy nhau, rốt cuộc vẫn không thể thoát ly!
Thật lâu sau, mí mắt Tiêu Bố Vũ đột nhiên khẽ hạ xuống, như chợt nhớ lại một đoạn thời gian mờ mịt.
- Những người đó sao? Nghe nói là mấy kẻ hồng y bịt mặt.
Khuôn mặt Tiêu Bố Vũ đột nhiên giãn ra, vô cùng thả lỏng, giống như đang nằm mộng nói:
- Về sau ta mới biết được, bọn chúng là người của Huyết Kiếm Đường. Kẻ tiếp ứng bọn chúng tiến vào quân doanh cũng là do bọn chúng an bài từ bên trong. Song phương có cùng mục đích, phối hợp vô cùng ăn ý.
- Huyết Kiếm Đường, haha, không sai, chính là bọn chúng… Nhưng vì sao bọn chúng phải trợ giúp các ngươi? Mục đích giống nhau ư? Bọn chúng cũng ra tay hãm hại Quân Vô Ý và cả Quân gia? Hay là phía sau bọn chúng còn có kẻ sai khiến?
- Huyết Kiếm Đường!
Quân Mạc Tà trong mắt quang mang chợt lóe, thanh âm lại càng thêm dịu dàng, tựa như làn gió ấm thoảng qua ngọn cây, khiến toàn bộ người nghe cảm thấy ấm áp, thoải mái trong lòng. Cảm giác lúc này, cùng với thanh âm của người đang nói trước mặt, tựa như vạn phần an toàn, khiến kẻ nghe hận không thể quay về quá khứ.
Còn Tiêu Bố Vũ, kẻ đang đứng mũi chịu sào, lại tư tưởng lung lay, khuôn mặt thể hiện sự chân thành thoải mái, đối với sự bi phẫn cùng xấu hổ lúc trước có lẽ đã quên mất toàn bộ!
Thuật Nhiếp Hồn cùng Thôi Miên!
Đây chính là phương pháp thôi miên tâm lý của thế giới hiện đại, kết hợp với Thuật Nhiếp Hồn của Trung Hoa cổ xưa. Đây là mấu chốt mà Quân Mạc Tà đã thành công vận dụng!
Thừa dịp Tiêu Bố Vũ tinh thần suy sụp, nội tâm buông lỏng, Quân Mạc Tà tiến công một mạch nhanh như chớp giật!
Từ một Thiên Huyền sơ giai, lại có thể thôi miên một vị Thần Huyền tứ phẩm! Tình huống này xuất hiện là nhờ bí thuật của dị giới, thế nên đây đã được xem là một kỳ công!
Mọi người nhìn nhau kinh hãi!
Bạch y thiếu nữ trong mắt bắn ra thần quang kỳ dị, nhìn Quân Mạc Tà, tựa hồ không thể nhìn thấu được thiếu niên thần kỳ này. Đối với tình huống lần này, quả là mới nghe lần đầu, những bí thuật chưa từng thấy qua, dù là nàng tu luyện hằng ngày, cũng không tự chủ được cảm thấy mãnh liệt rung động!
- Ta cũng không biết bọn chúng rốt cuộc vì điều gì, thậm chí lúc ấy, Tiêu gia chúng ta vốn đã lên kế hoạch thâm nhập đại quân rất chu đáo, không ngờ bọn chúng lại chủ động liên hệ chúng ta. Bởi vì mục đích giống nhau, thật dễ dàng đạt tới thống nhất, sau đó hết thảy liền đều trở nên thuận lợi bất ngờ.
Trên mặt Tiêu Bố Vũ lộ ra vẻ đắc ý giống như một tiểu hài đồng, ánh mắt trống rỗng không hồn:
- Sau đó, bọn ta cũng không tìm ra tung tích của bọn chúng. Kẻ tiếp ứng bọn chúng tiến vào quân doanh, mỗi lần đều là một người khác nhau, đều có thân phận cao cấp, nhưng bọn ta cũng chưa từng gặp lại bọn chúng lần nào nữa, chắc là đã bị Huyết Kiếm Đường xử lý rồi.
- Ân, Huyết Kiếm Đường làm việc thật sự là cẩn thận ha ha... Đây cũng chính là nói, ngươi cũng không biết bọn chúng rốt cuộc có lai lịch thế nào, phải không?
Quân Mạc Tà hiểu rõ gật đầu, dùng một loại khẩu khí ôn hòa, cổ vũ nói.
- Phải!
Tiêu Bố Vũ trên mặt lộ ra thần sắc hổ thẹn, như một tiểu hài tử phạm sai lầm, gục đầu xuống:
- Lúc đó, mọi hành động ta đều không có tham gia, đều là Hàn Nhi cùng các huynh đệ của hắn làm. Ta sau này mới được nghe nói lại.
Tiếp theo, trên mặt hắn hiện lên vẻ kiêu ngạo, ngạo nghễ nói:
- Làm thì cũng đã làm rồi, hơn nữa, kẻ mạnh là kẻ nắm giữ đạo lý. Cái loại sự việc cỏn con, liên quan đến những tiểu nhân vật này, cũng không đáng để Tiêu Bố Vũ ta tự mình ra tay!
- Ân, nói không sai, tốt lắm, tốt lắm, kẻ mạnh chính là nắm giữ đạo lý.
Quân Mạc Tà trên trán nổi gân xanh, nghiến răng kiềm chế nói:
- Vậy sau này, kẻ đối phó với Quân Mạc Ưu, đối phó với Quân Mạc Sầu cũng là những kẻ này?
- Đúng, cũng là bọn người Huyết Kiếm Đường!
Tiêu Bố Vũ không chần chờ nói ngay.
- Lúc ấy, kẻ tham dự hành động cụ thể là có ai? Tiêu Hàn cùng các huynh đệ ư? Hẳn là có không ít người tham gia chứ?
Quân Mạc Tà cười ha ha, ánh mắt ôn hòa.
- Đúng vậy, lúc ấy ít người làm sao có thể làm nhanh gọn như thế được. Lúc đó chính là đang ở trong đại quân, nguy cơ trùng trùng a. Ân, ta còn nhớ rõ có Tiêu Hàn, Tiêu Lương, Tiêu Chân, Tiêu Trình, Tiêu Tiền…
Tiêu Bố Vũ liên tục nói ra mười bốn mười lăm cái tên, thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Rốt cục cũng khiến cho Quân gia đáng giận phải trả giá đắt! Dám trêu chọc Tiêu gia chúng ta thì nhất định phải trả giá thật nhiều!
- Trả giá không nhỏ, bất quá, Quân Vô Ý nhiều nhất cũng chỉ là đoạt vị hôn thê của Tiêu Hàn, nhưng các ngươi là thế lực lớn như vậy sao lại đem chuyện bé xé ra to như thế?
Quân Mạc Tà đem mấy cái tên này ghi nhớ kỹ trong lòng, lại chuyển sang hỏi vấn đề khác: Tại sao đội ngũ của Phong Tuyết Ngân Thành kia biết được chính xác tính toán của Tiêu Hàn? Hắn rốt cuộc dựa vào cái gì mà lại có ảnh hưởng lớn như vậy?
- Như thế nào là chuyện bé xé ra to? Trong chuyện này có liên quan rất lớn! Hiện tại Thành chủ Ngân Thành không có con trai (dưới gối không có con), chỉ có hai nàng; đại nữ nhi cùng Hàn Nhi vốn có đính ước từ nhỏ, nhị nữ nhi tương lai cũng rất có hy vọng sẽ gả vào Tiêu gia. Chúng ta đều mong muốn là nếu hai nàng đều gả cho Tiêu gia ta, như vậy, mấy chục năm sau, Phong Tuyết Ngân Thành chính là thiên hạ của riêng Tiêu gia chúng ta.
- Tổ tiên Tiêu gia chúng ta vì Ngân Thành, ngay cả mạng cũng đã dâng hiến, lại là người có thực lực huyền công mạnh nhất, là người huynh đệ kết nghĩa đầu tiên của Thành chủ Ngân Thành! Có thể nói Phong Tuyết Ngân Thành vốn dĩ là của Tiêu gia chúng ta. Tổ tiên chúng ta mất đi, Hàn gia dựa vào cái gì mà trở thành chủ nhân? Mấy trăm năm qua Tiêu gia chúng ta đều bị áp chế? Danh nghĩa là huynh đệ, thực tế là hạ nhân cao cấp, dựa vào cái gì? Vì một lời thề chó má không ra gì, liền hoàn toàn cướp đoạt hết toàn bộ hy vọng của Tiêu gia chúng ta! Dựa vào cái gì?!
Mặt Tiêu Bố Vũ đột nhiên trở nên dữ tợn:
- Đáng giận là Quân Vô Ý khi kế hoạch sắp thành công thì lại ra tay chặn ngang, khiến kế hoạch bố trí từ lâu nửa đường chết yểu. Tiêu gia chúng ta mấy trăm năm nay cũng chỉ chờ có cơ hội này, lại bị tên Quân Vô Ý chết tiệt phá hư. Quỷ tha ma bắt cái Quân gia đáng giận, tên Quân Vô Ý chết tiệt kia! Bọn chúng phải chịu khổ, nhất định phải thống khổ, phải trả giá thật nhiều! Ai dám cản trở kế hoạch của Tiêu gia ta, kẻ ấy nhất định phải chết!
Tiêu Bố Vũ oán hận nguyền rủa, mắng chửi.
Tin tức kinh người này vừa được tiết lộ, quả thật như là **Thạch Phá Thiên Kinh**!
Người Ngân Thành bên kia nhất thời sắc mặt đại biến! Còn lại Tam, Ngũ, Lục, Bát, Cửu năm vị trưởng lão trong nháy mắt đã chia làm hai phe. Tuy rằng bọn họ âm thầm triển khai khí thế trấn nhiếp, nhưng cũng không dám manh động, cũng không thể động, thế nhưng ánh mắt cùng thần thái đã biểu lộ cực kỳ rõ ràng!
Rất rõ ràng, Lục, Bát, Cửu ba vị trưởng lão trong ánh mắt đã sợ hãi đến cực điểm. Không hề nghi ngờ, ba vị này chính là người của Tiêu gia. Nhưng còn lại Tam trưởng lão cùng Ngũ trưởng lão thì thần tình căm giận, gần như muốn chửi ầm lên!
Hai người này chính là phe của Hàn gia.
Nhưng trong đó, kẻ bị đả kích nhiều nhất lại là nha đầu Hàn Yên Mộng kia. Đôi mắt xinh đẹp của nàng trừng thật to, cơ hồ không thể tin được sự thật đang đập vào tai mình. Không ngờ một đám các thúc thúc, bá bá, gia gia của Tiêu gia lại mưu tính với chính gia tộc của nàng.
Bí mật nhìn lướt qua bốn phía, Quân Mạc Tà tiếp tục hỏi:
- Tiêu gia quả nhiên lo xa nghĩ rộng. Nhưng đời sau Hàn gia chẳng lẽ cũng không có nam tử sao? Thành chủ tuy rằng không có con trai, nhưng trong gia tộc không phải chỉ có mình hắn. Anh em của hắn đâu? Chẳng lẽ anh em của hắn cũng không có nhi tử? Thế nào lại truyền cho Tiêu gia đây, xem ra có phần gượng ép.
- Haha, nếu đã có ý đoạt quyền thì đương nhiên đã sớm nghĩ đến chuyện này!
Tiêu Bố Vũ đắc ý nở nụ cười, nói:
- Khi nữ nhân thứ hai của Thành chủ ra đời, chúng ta đã làm ra một vài chuyện với huynh đệ Thành chủ, khiến bọn hắn ngoài ý muốn trở thành tàn phế, chính là để loại bỏ khả năng đó. Huống chi, trong đó cũng không thiếu người vốn là môn hạ của lão phu cùng đại ca, chúng ta tự nhiên là biết cách dạy dỗ chúng làm sao.
- Tiêu Hàn làm ra cái Hoàng Hoa Đường kia, ngươi hẳn cũng không phải không biết chứ? Đây chẳng phải là quyết định của Tiêu gia tộc các ngươi sao?
Quân Mạc Tà lại chuyển đề tài, ôn tồn hỏi. Trên trán hắn mồ hôi đã túa ra như hạt đậu, trên ngực cũng ướt đẫm.
Để liên tục thôi miên Tiêu Bố Vũ, hắn cần phải chống đỡ tinh thần lực của chính mình. Việc thôi miên một siêu cấp cường giả cỡ này vốn là một việc dị thường gian nan và khó khăn. Tu vi tinh thần của Quân Mạc Tà tuy rằng rất cường đại, nhưng hiện tại cũng đã có cảm giác lực bất tòng tâm. Do đó, một lần nữa khi nói đến chuyện có liên quan đến Quân gia, thông qua một đoạn thời gian đối thoại, Tiêu Bố Vũ đối với người phát ra tiếng nói trước mặt đã tiếp tục không còn chút cảnh giác nào.
- Không. Chuyện này hoàn toàn là do Hàn Nhi cùng mấy huynh đệ hắn tự chủ trương. Lúc chúng ta biết được thì mọi việc đã như ván đóng thuyền, cũng chỉ còn cách là để mọi chuyện cứ thế diễn ra. Chuyện này ở Tiêu gia cũng ít người biết. Dù sao loại chuyện ám muội, **thương thiên hại lý** như vậy càng ít người biết càng tốt. Mà nói cho cùng, cũng chỉ là một ít con kiến thôi, không ngờ lại mang lại lợi ích không tồi.
Tiêu Bố Vũ trên mặt thể hiện sự mâu thuẫn, có áy náy nhưng thể hiện ra nhiều nhất vẫn là sự tham lam.
Mọi người không nghĩ tới, người đàn ông tóc bạc, **đức cao vọng trọng** này, ít nhất cũng có dáng vẻ **lão nhân đạo mạo**, không ngờ lại là kẻ nhơ bẩn, xấu xa đến mức độ này. Nếu không phải tự chính miệng hắn nói ra, chính tai mình nghe được thì phóng mắt khắp **thiên hạ** ai có thể tin tưởng? Ai dám tin tưởng!
Vô cùng vô sỉ!
- Ân, ngươi làm không sai, ta quyết định thưởng lớn cho ngươi! Phần thưởng rất lớn, rất rất lớn.
Quân Mạc Tà trong mắt rực lửa, thanh âm kiềm lại.
- Phần thưởng rất lớn, rất rất lớn, vậy là thưởng cho cái gì?
Tiêu Bố Vũ trên mặt lộ ra vẻ vui mừng như tiểu hài tử hớn hở nhảy nhót khi được thưởng đồ ăn ngon, kẹo ngọt, thực sự vô cùng mong muốn có được.
- Ân, bất quá trước khi thưởng cho ngươi, ngươi phải ở tại nơi này **thoát y khiêu vũ** một lúc. Chờ ngươi khiêu vũ xong, phần thưởng sẽ có, ngươi nhất định sẽ rất hài lòng.
Quân Mạc Tà trong mắt lóe ra quang mang độc ác tới cực điểm.
Tình huống hiện tại, Quân Mạc Tà muốn nhấc tay giết hắn thật dễ như trở bàn tay! Nhưng nếu để cho lão cầm thú này chết dễ dàng như vậy, Quân Mạc Tà cảm thấy mình như thành **tội nhân thiên cổ**.
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Voz: 8 năm, 3 lần yêu tình đầu và cái kết