Chương 478: Ở trên đời này bất luận kẻ nào cũng không được vũ nhục huynh đệ ta!
Sắc mặt Độc Cô Vô Địch vô cùng đau khổ. Vị biểu thiếu gia kia là cháu của nhị phu nhân hắn, thuộc Hoàng gia ở Kim Đông thành.
Hoàng gia tuy cũng là một Huyền khí thế gia không lớn không nhỏ, nhưng so với Độc Cô thế gia và Quân gia, những Cự vô bá trấn áp một phương, thì còn kém xa vạn dặm.
Ấy vậy mà lúc này, hắn lại chẳng tự lượng sức mình mà đến cầu thân. Chẳng biết Nhị phu nhân suy tính thế nào, lại không thông qua Độc Cô Đại tướng quân mà trực tiếp đưa người đến diện kiến Lão gia tử và Lão phu nhân. Ngay tại đương trường, hắn đã bị Lão gia tử và Lão phu nhân cự tuyệt. Thứ nhất, gia thế không Môn đăng hộ đối; thứ hai, trong mắt các bậc trưởng bối, tên kia chẳng có chút bản sự nào.
Thậm chí, khi ấy Độc Cô Tung Hoành Lão gia tử còn thẳng thừng nói:– Đũa mốc chòi mâm son! Một con tôm nho nhỏ mà cũng dám đến Độc Cô thế gia cầu thân sao? Gả cho hắn còn không bằng gả cho Quân Mạc Tà, ít nhất gia thế của hắn còn tốt hơn gấp vạn lần!
Thế nhưng da mặt tên này quả thật quá dày. Cầu thân bị cự tuyệt, trên danh nghĩa lại chuyển thành đến vấn an cô cô ở Độc Cô thế gia, thực chất là muốn chờ Độc Cô Tiểu Nghệ trở về để dò hỏi ý tứ của nàng. Dù sao, hai người cũng coi như là Thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã cùng nhau chơi đùa, mặc dù lớn lên ít liên lạc nhưng vẫn còn vương chút tình cảm.
Hơn nữa, nghe nói Độc Cô gia đã từng cự tuyệt lời cầu thân của hoàng thất, xem ra là muốn chọn cho cô nương nhà mình một nơi tốt đẹp, chứ không quá chú trọng vấn đề Môn đăng hộ đối. Huống hồ, biểu muội chung tình với Quân Mạc Tà kia vốn chỉ là một kẻ Quần là áo lụa, người trong nhà đều không đồng ý. Vì thế, vị biểu thiếu gia này trong lòng càng thêm hy vọng.
Kết quả là hắn mặt dày mày dạn, tìm mọi cách để chờ Độc Cô Tiểu Nghệ quay về.
Hiện giờ hắn vẫn còn đang nài nỉ Nhị phu nhân. Ban đầu, Độc Cô Vô Địch cũng không quá để tâm đến việc tiểu tử này ở lại trong nhà, dù sao sản nghiệp Độc Cô thế gia cũng vô cùng lớn, thêm một người cũng chẳng đáng là bao.
Bất quá, hiện nay chung thân của Độc Cô Tiểu Nghệ đã được an bài. Cơ bản có thể xác định hôn sự của Quân Mạc Tà và Độc Cô Tiểu Nghệ, có thể nói là Gạo đã sắp thành cơm. Độc Cô Vô Địch đương nhiên không muốn giữ lại vị cháu trai bên vợ này cho thêm chướng mắt, vạn nhất hắn lại gây ra phiền toái gì thì nguy to rồi…
Đại tướng quân vốn định trong mấy ngày tới sẽ Tống cổ tên này về. Nào ngờ, ngay lúc này, cái tên đó lại được chính miệng Quân Mạc Tà nói ra.
Nơi đây là Độc Cô thế gia, không phải Quân gia. Quân Mạc Tà nếu đã nói ra những lời này, thì chứng tỏ hắn đã nắm chắc tương đối, thậm chí có thể xác định việc này là do vị thiếu gia kia Động tay động chân!
Nếu sự thật là như thế, vậy Độc Cô thế gia quả thực khó ăn nói rồi! Hoàng phu nhân chính là Nhị phu nhân của hắn, là chính thất được rước bằng kiệu lớn vào nhà, không phải tiểu thiếp tầm thường. Trên danh phận dù không bằng Đại phu nhân, nhưng cũng là Bình thê. Giờ nhìn ánh mắt và sắc mặt Quân Mạc Tà, có thể nhận ra rằng một khi hắn đã xác định chắc chắn, không chỉ Độc Cô thế gia mất mặt, mà cho dù người khắp thiên hạ có quỳ xuống cầu xin, hắn tuyệt đối cũng sẽ không Châm chước!
Quân Mạc Tà tiểu tử này từ trước đến nay bao giờ dễ dàng tha cho kẻ đắc tội với hắn chứ?
– Tiểu súc sinh! Lúc nào cũng gây phiền toái cho ta!Độc Cô Vô Địch 'tiếc rèn sắt không thành thép' mắng một câu. Hắn vô cùng chán nản: "Đáng lẽ ta sớm nên đuổi tiểu tử này về thì tốt rồi! Không nên nghe Nhị phu nhân nài nỉ, khốn nạn thật. Giờ xem đã xảy ra chuyện gì đây? Chỉ vì cháu tốt của ngươi mà đưa mọi người đến Quỷ môn quan!"
Tiểu tử Quân Mạc Tà là người dễ trêu chọc sao? Hắn trừng mắt một cái liền có thể giết người. Mà ngay cả Đường Nguyên mập mạp, vốn là người Hoàng gia cũng không dám đắc tội. Huống chi, Đường gia bản thân là Thiên Hương thế gia, lại thêm mập mạp giờ đã là Thân gia của hắn, chỉ cần tùy tiện treo giải thưởng, là có thể nhanh chóng tiêu diệt cả Hoàng gia tộc ngươi rồi!
Lá gan ngươi cũng quá lớn rồi!
Đám người xung quanh hoặc lo lắng, hoặc không biết phải làm sao. Còn Độc Cô Anh ba huynh đệ thì vẫn thờ ơ khoanh tay đứng xem tuồng. Độc Cô Vô Địch lặng lẽ ngoắc tay gọi một hộ vệ đến, dặn dò: "Mau đi mời Lão gia tử đến Trấn thủ. Vạn nhất Quân Mạc Tà nổi điên lên, thì ngay cả Độc Cô Vô Địch ta cũng thật sự không nắm chắc có thể Quát bảo chàng rể tương lai này dừng tay lại…"
Giữa bao nhiêu ánh mắt dõi theo, vị biểu thiếu gia này rốt cuộc cũng xuất hiện ở cuối con đường nhỏ, mang vẻ mặt tươi cười chân thành bước tới. Nhìn thấy tất cả mọi người đang đứng trước nhà vệ sinh, hắn tựa hồ khựng lại một chút. Tiếp đó, hắn liền khôi phục lại thần thái tự nhiên.
Đôi mi mắt đang khép hờ của Quân Mạc Tà khẽ nhích lên. Từ xa, hắn nhìn vị biểu thiếu gia trong Độc Cô thế gia, dù còn cách khoảng mười trượng, thế nhưng Quân Mạc Tà lại nhìn rõ mồn một, từng cử chỉ hành động đều không thoát khỏi ánh mắt hắn.
Chính là trên nét mặt hắn, vẻ khiếp sợ cùng tia kinh hoàng trong đôi mắt chỉ thoáng qua một giây rồi biến mất! Hơn nữa, khi hắn bước về phía này, hai bàn tay vốn buông thõng đã nắm chặt lại, tràn đầy vẻ đề phòng. Có thể nhìn thấy yết hầu trên cổ hắn phập phồng, và thời điểm hắn nhìn thấy mọi người, cả người hắn không tự chủ được mà cứng đờ lại một chút!
Đúng vậy, hẳn là tiểu tử này!Bề ngoài chứng cứ đã đầy đủ!
– Dượng, người tìm con ạ?Vị biểu thiếu gia rốt cuộc cũng đi đến gần, kính cẩn cúi người thi lễ với Độc Cô Vô Địch. Nhìn thẳng vào hắn, dáng người cao gầy, Ngọc thụ lâm phong, khuôn mặt tuấn nhã, trông thật ra có vài phần Cốt khí. Chỉ có điều ánh mắt hơi có chút Phản cảm, nhãn thần lộ ra vài phần Dâm tà, đôi môi hơi mỏng, có vẻ tàn nhẫn Cay nghiệt, thiếu tình cảm.
– Không phải ta tìm ngươi, là vị Quân công tử này tìm ngươi!Độc Cô Vô Địch trầm mặt, nhìn Quân Mạc Tà rồi nói:– Nếu Quân công tử có hỏi gì, ngươi cần phải thành thật trả lời, rõ chưa?
– Quân công tử? Chẳng lẽ là Quân Mạc Tà công tử?Vị biểu thiếu gia này quay đầu nhìn về phía Quân Mạc Tà, vuốt cằm mỉm cười, rất đúng mực nói:– Tại hạ họ Hoàng, Kim Đông Hoàng gia Hoàng Thư Lưu.
Trong mắt hắn thoáng hiện vẻ ngạc nhiên không thể tưởng tượng nổi: vị công tử có Xú danh quần là áo lụa nổi tiếng khắp Thiên Hương thành kia lại có bộ dạng Phong thần tuấn lãng đến vậy ư?
– Hoàng Thư Lưu? Tên này thật có Hàm ý sâu sắc, 'vàng giấu dưới sách'.Quân Mạc Tà gật đầu, đôi mí mắt mở ra:– Nghe nói hôm qua có người nói đã từng thấy ngươi cùng Đường thiếu gia đi vào nhà vệ sinh. Nhưng lại bị Đường thiếu gia ném ra ngoài.
Chuyện này đã được đồn đại khắp nơi, mọi người đều biết. Hoàng Thư Lưu ngạc nhiên nói:– Không sai, đúng là như thế. Chuyện ngày hôm qua đến giờ trong lòng ta vẫn còn sợ hãi. Không biết Quân công tử có gì Chỉ bảo?
– Chỉ bảo thì không dám, ta chỉ muốn làm rõ một số chuyện. Các hạ đã nhìn thấy Đường Nguyên thiếu gia ở đâu? Rốt cuộc là trên đường, hay là ở trong nhà vệ sinh?Quân Mạc Tà khẽ cười.
Trong lòng hắn không khỏi cảm thấy mất kiên nhẫn. Nếu nơi này không phải là Độc Cô thế gia, thì hắn cần gì phải phí nhiều lời như vậy? Trực tiếp dùng Nhiếp hồn đại pháp, tiểu tử này với tu vi nhiều nhất cũng chỉ là cấp bậc Ngân Huyền, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Nhưng vì đang ở Độc Cô thế gia, và Độc Cô Vô Địch lại ở ngay bên cạnh, Quân Mạc Tà tất phải giữ lại chút thể diện cho Độc Cô thế gia này.
Thật rắc rối a!
– Ha ha, nhà vệ sinh chẳng phải là nơi để Tẩy uế sao? Đêm qua ta đột nhiên cảm thấy bụng không thoải mái, nếu đến nhà vệ sinh ở phòng khách để 'giải quyết' e rằng làm động tĩnh quá lớn sẽ quấy nhiễu khách quý, liền tìm người hỏi thăm mà đi đến nơi này.Hoàng Thư Lưu mặt không đổi sắc khẽ mỉm cười nói.
– Phải không? Vậy xin Hoàng công tử chú ý, ta vừa hỏi chính là ngươi rốt cuộc nhìn thấy Đường Nguyên ở nơi nào, chứ không phải hỏi ngươi vì sao phải chạy xa như vậy để đi vệ sinh.Ánh mắt Quân Mạc Tà lạnh lẽo, tạo ra một cỗ áp lực vô hình, chậm rãi nói:– Hãy trực tiếp trả lời câu hỏi của ta.
– Ta đến nơi này đang chuẩn bị ngồi xuống, đột nhiên sau đó có một người xông đến, túm lấy cổ ta trực tiếp ném ta ra ngoài. Lúc ấy thật sự làm ta hoảng hồn đấy, ha ha ha.Hoàng Thư Lưu lắc đầu cười nói:– Mọi người cũng có thể tưởng tượng một chút, lúc ấy ta rất chật vật. Vừa kéo quần xuống xong thì bị xách lên, suýt chút nữa ta đã 'ra' đầy quần. Ha ha ha ha…
Hắn nở nụ cười và phát ra mấy tiếng 'ha ha', nhưng rồi phát hiện toàn bộ không ai đồng tình cười cùng hắn, hắn liền xấu hổ mà ngừng lại.
– Sau đó thì sao?Trong giọng nói của Quân Mạc Tà không mang theo chút tình cảm nào.
– Sau đó ta mới kịp phản ứng lại, hóa ra đúng là Đường đại thiếu. Lúc ấy ta mới tế nhị cầu xin nói: "Đường đại thiếu gia, ngài chờ ta một lát để ta kéo quần lên đã… ha… ha…" Bất quá, thoạt nhìn là biết Đường thiếu gia hẳn là đã uống quá nhiều, cũng chẳng hiểu ta nói gì, trực tiếp ném ta văng ra. Ôi, cái mông của ta suýt chút nữa nở thành tám cánh hoa rồi, lúc đó quần còn chưa kịp kéo lên đâu. Hơn nữa, bụng vốn không thoải mái, suýt nữa thì làm trò cười cho người ta.
– Đêm qua Đường Nguyên đi ra đại khái đã là đêm khuya. Hơn nữa, đêm qua không trăng không sao, tối tăm như vậy thì làm sao mà ngươi nhìn rõ được hắn lại đang ở trong nhà vệ sinh chứ? E rằng càng khó nhìn hơn. Bất ngờ bị tóm cổ không kịp đề phòng, mặt ngươi hẳn là phải cúi xuống, vậy thì càng không thể nhận ra là ai. Thế làm sao ngươi có thể nhận ra Đường Nguyên? Ngươi nhận ra Đường Nguyên sao? Ta thấy thực lực của các hạ đang ở cấp độ Ngân Huyền. Đường Nguyên thân thể mặc dù có chút to lớn nhưng thực lực lại thấp kém, hắn dựa vào cái gì có thể ném ngươi ra ngoài?Quân Mạc Tà không thèm để ý đến thái độ vừa cười vừa nói của hắn. Hắn tiếp tục lãnh khốc chất vấn.
– Bởi vì trước đó tại hạ đã từng thấy qua Đường công tử, cho nên làm sao dám chống cự.Hoàng Thư Lưu chớp mắt vội vàng trả lời.
– Nhưng Độc Cô gia hôm qua Dạ Yến tựa hồ cũng chỉ mời mình Quân Mạc Tà ta thôi, vậy sau khi ngươi nhìn thấy Đường Nguyên, lại không có nửa điểm bất ngờ nào sao?Quân Mạc Tà thương hại nhìn Hoàng Thư Lưu, nói:– Đây là ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Nếu để ta điều tra ra được, thì cho dù ngươi có chui dưới đũng quần của dượng ngươi, vẫn khó thoát khỏi cái chết. Ngươi cần phải hiểu rõ điều này.
Theo lời nói của Quân Mạc Tà, một áp lực tinh thần khổng lồ tuôn ra. Lúc nãy Hoàng Thư Lưu vẫn còn cảm thấy thoải mái, thế nhưng lúc này lại đột nhiên cảm thấy một cỗ áp lực tinh thần cường đại hơn gấp trăm lần so với vừa nãy, tựa như núi lớn đè ép xuống. Trong lúc nhất thời, Hoàng Thư Lưu có cảm giác xúc động muốn quỳ rạp xuống bái lạy.
– Ta… ta thật sự nhìn thấy hắn ở trong này, ta nói thật mà.Dưới áp lực khổng lồ của Quân Mạc Tà, Hoàng Thư Lưu chỉ cảm thấy ý nghĩ càng ngày càng mơ hồ, trên đầu từng giọt mồ hôi lạnh chảy ra. Trong lúc nhất thời, hắn chỉ muốn tìm lời giải thích.
Nhưng trình độ của hắn chỉ là Ngân Huyền, tinh thần lực làm sao có thể so sánh được với Quân Mạc Tà? Trong lúc nhất thời, hắn bị khí thế đè ép đến mức tâm thần đại loạn, hoảng sợ không lựa được lời nói:– Nhưng ta lấy… lấy… nhân phẩm của mình ra làm chứng, tin rằng dượng cùng vài vị biểu huynh cũng có thể làm chứng cho ta. Ta làm sao có thể làm cái loại sự tình tiểu nhân, đem người đẩy xuống hố phân chứ?
Những lời này vừa thốt ra, ngay cả Độc Cô Anh ba huynh đệ cũng phải thở dài, bởi vì ngay cả ba người bọn hắn nghe xong cũng đã hiểu ra chuyện gì xảy ra.
Quân Mạc Tà từ đầu đến cuối căn bản không hề hỏi Đường Nguyên rốt cuộc làm sao mà rơi xuống hố phân, vậy mà bản thân tên kia đã tự mình nói ra: "Ta làm sao có thể làm cái loại sự tình tiểu nhân, đem người đẩy xuống hố phân chứ".
Đây chẳng phải là 'Không đánh mà khai' đó sao?
Thấy thế nào? Quân Mạc Tà nhìn Độc Cô Vô Địch.Độc Cô Vô Địch thở dài một tiếng, nhắm hai mắt lại. Sau một lúc lâu, hắn mới nói:– Mạc Tà, suy cho cùng hắn vẫn là cháu trai của phu nhân ta. Con có thể nể mặt ta một chút được không?
– Nhưng người hắn Vũ nhục vốn là huynh đệ của ta!Quân Mạc Tà lạnh lùng cắt ngang lời vị nhạc phụ tương lai, rồi nói:– Ở trên đời này, bất luận kẻ nào cũng không thể Vũ nhục huynh đệ của Quân Mạc Tà ta!
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Voz: Chuyển sinh vào thế giới trung cổ