Chương 485: Lại thấy hai mỹ nữ
Quân Mạc Tà ẩn mình trong hư không. Hắn bị một luồng khí thế cuồng mãnh dội đến, đẩy bật ra xa hơn mười trượng, tựa như diều đứt dây!
Trong lòng hắn không khỏi thầm kêu một tiếng "Lợi hại!". May mà đã kịp ẩn thân, nếu không thì lần này e rằng khó giữ được bí mật. Xà Vương, quả nhiên xứng danh sánh vai cùng Bát Đại Chí Tôn!
Sau một lúc lâu, Xà Vương Thiên Tầm vẫn không phát hiện dù chỉ nửa điểm dị thường. Nàng không khỏi khẽ "ồ" lên một tiếng đầy kinh ngạc, lẩm bẩm:
- Ta rõ ràng cảm giác được phía sau có người theo dõi, cớ sao lại không thấy đâu? Chẳng lẽ thật sự là ảo giác? Không phải chứ! Sao ta có thể xuất hiện ảo giác được?
Nàng lần nữa cẩn thận dò xét, rốt cục xác định thật sự không có người ở phía sau theo dõi mình. Sau đó, thân ảnh nàng loáng lên, khẽ lách mình chui vào bụi cỏ, mà bụi cỏ vẫn không hề có chút động tĩnh nào, nhưng nàng đã ẩn thân vào trong đó, lặng lẽ quan sát đường đi.
Ánh mắt nàng tràn đầy kiên nhẫn, cứ tĩnh lặng như vậy! Tựa hồ có thể đợi chờ vô tận thời gian trôi đi! Kẻ nào đang truy tung nàng, nếu không còn thấy bóng dáng nàng, lại trải qua thời gian lâu như vậy, nhất định sẽ không nhịn được mà lộ diện dò xét!
Chỉ cần lộ diện, liền sẽ đón nhận công kích cường đại của Xà Vương!
Xà Vương tin tưởng có thể buộc kẻ này phải lộ diện!
Nhưng nàng đợi mãi không thấy động tĩnh gì từ bên trái lẫn bên phải. Thấy mặt trời trên đỉnh đầu đã dần ngả về tây, thế nhưng vẫn không hề có chút động tĩnh nào!
- Chẳng lẽ giác quan của ta đã sai?
Xà Vương Thiên Tầm nghi hoặc lẩm bẩm. Thời gian đã trôi qua một canh giờ! Nếu quả thật có người theo dõi, cho dù kẻ truy tung đã đạt đến cảnh giới Chí Tôn cao cấp, tình huống này cũng phải lộ diện để dò xét…
Đáng tiếc Xà Vương không biết, nơi nàng đang kiên nhẫn đợi chờ... lại căn bản chỉ cách nàng không xa!
Nhất đại Tà Quân, Vương giả Sát thủ một đời, nếu không có tính kiên nhẫn vượt xa người thường, có lẽ đã chết tám trăm lần rồi! Huống chi hiện giờ Quân đại thiếu gia đang ở vào trạng thái thần diệu của Âm Dương Độn, hoàn toàn ở thế địch sáng ta tối!
Bất quá, những gì Quân Mạc Tà lúc này đang nghĩ cũng vô cùng khác lạ…
Ánh mắt hắn tràn ngập hứng thú nhìn thân ảnh Xà Vương đang nằm phục trên mặt đất, trong lòng không ngừng tán thưởng: "Cặp mông này thật tròn trịa thon gọn, quả nhiên vượt trội để phòng thủ tốt! Xúc cảm nhất định là hạng nhất. Không, phải nói là trên cả hạng nhất mới đúng! Bổn công tử thật muốn thử chạm vào nắn bóp một phen! Cũng không biết so với tiểu gia hỏa kia thì thế nào đây, chắc hẳn chạm vào sẽ có cảm giác tốt hơn một chút…".
Sau một lúc lâu, không phát hiện gì thêm, Xà Vương rốt cuộc quyết định từ bỏ. Nhưng nàng vẫn không hề buông lỏng cảnh giác. Thân thể nằm sấp cứ thế, lại đột nhiên cực tốc lùi về phía sau, tựa như một con cá lớn đang bơi lội trong bụi cỏ. Sau đó dừng lại chốc lát, không thấy bất kỳ dị thường nào, nàng quay đầu lại phía sau. Một tiếng "Xoạt" vang lên, nàng lần thứ hai gia tốc. Bụi cỏ hoàn toàn không có dấu hiệu bị lay động, thân ảnh nàng trực tiếp biến mất khỏi bụi cỏ rậm rạp!
Đang độ đầu đông, bụi cỏ đã héo úa, thế nhưng lại không khiến một cọng cỏ khô nào rơi rụng!
Quân Mạc Tà mỉm cười, vẫn chậm rãi mà không gấp gáp theo sau.
Phản truy tung, ngươi có thể phản người, phản thú, nhưng có thể phản được U linh sao? Mà Quân Mạc Tà hiện tại vận chuyển Âm Dương Độn, không chỉ thân pháp thần tốc, mà còn tựa như một U linh tồn tại mơ hồ!
Một đường đi vào trong núi, tâm thần bất an của Xà Vương Thiên Tầm vẫn không tan biến, dọc theo đường đi nàng nghi thần nghi quỷ. Liên tục thay đổi gần mấy trăm phương hướng, vô số lần biến đổi thân pháp, vẫn không cách nào thoát khỏi cái cảm giác vi diệu đang bị theo dõi!
Sự bất lực này, làm cho vị Thiên Phạt Chí Tôn Thú Vương gần như bị trêu chọc đến suy sụp tinh thần!
Đây cũng chỉ có loài Thú Vương với năng lực cảm ứng cường đại, mới có thể cảm giác được thủ đoạn truy tung thần diệu của đại thiếu!
Chung quy lại chính là bản năng sinh tồn của dã thú, hay chính là giác quan thứ sáu – trực giác!
Bằng vào khả năng xảo diệu khi vận chuyển Âm Dương Độn của Quân Mạc Tà, nếu như đơn thuần chỉ là truy tung một vị cường giả nhân loại. Chỉ sợ có chui vào tận chăn của hắn cũng không bị phát hiện! Nói một cách khác, nếu là Quân Mạc Tà theo dõi Ưng Bác Không, Ưng Đại Chí Tôn tất nhiên sẽ hồ đồ thoải mái dẫn vị khách không mời mà quỷ thần không hay biết này về tận nơi ở của mình. Vậy mà Xà Vương Thiên Tầm có thể phát hiện, thậm chí còn có thể rõ ràng cảm ứng được mình bị theo dõi, đã là điều nằm ngoài dự liệu của Quân Mạc Tà rồi!
Kế hoạch bị phá sản, Xà Vương khẽ cười giòn một tiếng, nhảy lên đỉnh một thân cây cổ thụ, cất giọng hỏi lớn:
- Xin hỏi là cường giả phương nào đang theo dõi ta? Có điều gì xin chỉ giáo? Xin hãy hiện thân! Nếu có điều gì tra hỏi hay cần trợ giúp, tiểu nữ có khả năng cân nhắc!
Trong rừng vẫn hoàn toàn tĩnh lặng, không có bất kỳ lời đáp lại nào, chỉ có tiếng nói của nàng vang vọng trong rừng sâu.
Xà Vương Thiên Tầm vừa tức giận vừa sốt ruột. Xa hơn ở phía trước, chính là nơi tỷ muội hai người muốn nghỉ chân. Nếu quả thật mà mang theo vị truy tung thần bí cùng đến nơi đó, như vậy chính mình thật sự là mất mặt ngay tại Thiên Phạt Sâm Lâm này…
"Ở trước mặt Lão Đại mang theo địch nhân tới, cư nhiên lại còn không biết đối phương là ai."
Chuyện này còn gì là thể diện nữa!
Đúng lúc này, một thanh âm thanh thoát nhẹ nhàng cất lên:
- Thiên Tầm, làm sao vậy? Tâm muội sao lại rối loạn như vậy? Xác định có người theo dõi muội sao? Cho dù có người thực sự theo dõi cũng không cần phải kinh hoàng thất thố như vậy!
Cùng với tiếng nói nhẹ nhàng, một thân ảnh bạch y tuyệt mỹ hiện ra, tựa như Cửu Thiên Tiên Nữ hạ phàm, đột nhiên xuất hiện tại nơi này.
Trong khoảnh khắc nàng hiện thân, cả một vùng núi rừng nơi đây, dường như chỉ trong nháy mắt, tiên khí trở nên dạt dào, thậm chí từng cành cây ngọn cỏ, tựa hồ như cũng tràn ngập linh tính!
Thiên Tầm khẽ bay từ ngọn cây xuống, vẻ mặt hơi xấu hổ. Hôm nay nàng cũng không dịch dung, vẫn phô bày một phần mỹ mạo thoát tục của mình. Đứng ở trước mặt bạch y nữ tử Mai Tuyết Yên, đôi tỷ muội sánh vai nhau càng tôn lên vẻ rực rỡ. Mai Tuyết Yên bạch y tràn đầy khí độ ung dung, tuyệt đại tao nhã, còn Xà Vương Thiên Tầm lại có vẻ khả ái yêu kiều.
- Tỷ tỷ, tỷ không biết đó thôi, muội luôn cảm giác rõ ràng được có người theo dõi mình, nhưng cả một đoạn đường lúc nãy muội trước sau đã thay đổi mấy trăm loại phương pháp. Thử nghiệm toàn bộ bí thuật mà muội biết, nhưng loại cảm giác này vẫn như cũ tồn tại. Bị người theo dõi quả thật không đáng sợ, muội không thể phát hiện cũng không tính là gì, đó là vì thủ đoạn của người ta cao minh, nhưng cái loại người mà mình không biết mục đích khiến muội hoảng sợ, càng khiến muội gần như suy sụp. Bây giờ nếu lấy bản lĩnh Thần Thông của tỷ mà luận, ngay cả khi tỷ tự mình theo dõi, xuất hết toàn lực, muội vẫn có tự tin khám phá ra hành tung của tỷ. Còn về chuyện này, hiện tại muội lại có chút không xác định được. Tỷ tỷ, tỷ nói xem có phải muội quá đa nghi? Thiên Thượng Nhân Gian làm sao lại có cao thủ với thủ đoạn Thần Thông như vậy?
Xà Vương Thiên Tầm xưa nay luôn bình tĩnh, giờ phút này lại từ tận đáy lòng lộ ra vẻ mệt mỏi, hơi có chút do dự nói.
- Muội muội ngốc của ta, với tu vi của muội, hiện nay trên đời, cũng xem như là cường giả đứng đầu, sao lại có chuyện do dự đa nghi như vậy, thật sự không nên phát sinh trên người muội.
Bạch y thiếu nữ khẽ mỉm cười, nói:
- Ngươi đã cảm giác được có người theo dõi, vậy nhất định là có! Trực giác vốn là Thiên Phú Dị Năng của Huyền Thú chúng ta. Điểm này tuyệt đối không cần nghi vấn, chẳng qua là thủ đoạn theo dõi của người này tương đối cao minh thôi. Nhân loại có một câu nói rất có đạo lý, Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân. Ngươi cố nhiên có tự tin có thể khám phá ra hành động truy tung của tỷ, chẳng lẽ trong thiên địa không thể có người hơn tỷ, tồn tại ở đây sao?
- Tỷ tỷ, ý tỷ là người này chính là cao thủ trong cao thủ? Thậm chí có thể thắng được đại tỷ sao!
Xà Vương Thiên Tầm trong mắt lóe lên sắc bén, nóng lòng muốn tỷ thí với người này.
Bạch y thiếu nữ khẽ cười, nói:
- Có thể không thắng được ta, hoặc cũng có thể, có lẽ thuật truy tung của người này rất tinh thuần. Chúng ta đi thôi, mặc kệ người này vì lý do gì mà theo dõi muội, nhưng hắn đã theo dõi, nhất định có mục đích của hắn. Cả một đoạn đường đi tới hoàn toàn không có ý định hiện thân ra tay, chắc là trong thời gian ngắn hắn cũng chưa chắc sẽ hiện thân. Chúng ta cứ giả vờ hoàn toàn không để ý đến hắn, thời điểm cần đến, hắn nhất định sẽ tự mình lộ diện… Nói cho ta một chút, chuyến đi này của muội, rốt cuộc thu hoạch thế nào?
Nói xong, bạch y thiếu nữ không để mọi nghi ngờ quẩn quanh trong đầu, nàng khẽ mỉm cười, sóng mắt khẽ chuyển động, kéo cánh tay Xà Vương Thiên Tầm, tựa như hai tiểu cô nương đi du ngoạn. Sau khi đi mấy bước, liền ngồi xuống ngay gốc đại thụ nơi Quân Mạc Tà đang ẩn thân.
Đang ẩn thân trong trạng thái biệt tích, Quân Mạc Tà đại thiếu gia âm thầm kêu khổ.
Hắn vốn là ẩn thân cách chỗ Xà Vương vừa rồi bốn năm trượng, nhưng không biết như thế nào, đột nhiên trong lòng cảm nhận được một luồng áp lực cực kỳ cường đại, một luồng áp lực cho dù thực lực chính mình sau khi đột phá vẫn không thể kháng cự. Thật sự giống như nếu mình vẫn tiếp tục dừng lại ở chỗ này, sẽ có nguy hiểm cực kỳ to lớn xảy ra. Trong lòng hắn quả thật là áp lực dồn dập đến.
Quân Mạc Tà cho tới bây giờ cũng không hề hoài nghi trực giác của mình. Một lòng tin tưởng khả năng này đã không ít lần cứu mạng Tà Quân đại nhân. Cho nên lần này, trong nháy mắt cảm giác mới dâng lên, hắn liền vô thanh vô tức ẩn vào một gốc đại thụ.
Âm Dương Độn, Mộc Độn Thuật.
Ngay khi hắn dùng độn thuật chui mình vào trong đó, bạch y thiếu nữ đột nhiên hiện thân, và một luồng sát ý nồng đậm cũng chợt bùng lên.
Sau đó không biết là vô tình hay hữu ý. Bạch y thiếu nữ kéo tay Xà Vương Thiên Tầm, không ngờ lại ngồi xuống ngay gốc đại thụ nơi Quân Mạc Tà đang ẩn thân.
Lần này thì hay rồi!
Quân Mạc Tà đại thiếu gia không dám cử động dù chỉ một li.
Dù vẫn đang trong trạng thái Âm Dương Độn, hắn vẫn không dám có chút vọng động nào. Bởi vì chỉ cần hắn vừa động, tất nhiên sẽ tạo ra dòng khí dao động, dù cho tia dao động cực kỳ nhỏ bé, nhưng nơi này với khoảng cách gần như vậy, hai nữ nhân ngồi ở dưới rõ ràng không phải hạng tầm thường, sẽ bị phát hiện là điều không cần nghi ngờ. Thậm chí muốn thay đổi trạng thái công pháp cũng không được. Muốn toàn thân ẩn vào hư không, cũng cần phải biến tốc trong nháy mắt, nhưng lúc này không thể mạo hiểm như vậy!
Lại nói, Quân Mạc Tà cũng vô pháp khẳng định, bạch y nữ tử kéo Xà Vương Thiên Tầm ngồi dưới gốc cây này, đến tột cùng là vô tình hay hữu ý? Nếu là hữu ý mà đến, thì Quân Mạc Tà lại càng không dám động đậy.
May mà, Quân đại thiếu gia kiếp trước làm người, danh tiếng Sát Thủ Chi Vương được xưng tụng cũng không phải hư danh. Đừng nói ẩn mình một chốc lát như thế, cho dù có ẩn mình ba đến năm canh giờ, thậm chí ba đến năm ngày cũng không thành vấn đề! Một Sát thủ xuất sắc cho tới bây giờ đều có thói quen yên lặng chờ đợi!
Bạch y nữ tử trong mắt tràn ngập suy nghĩ sâu xa. Đối với cảm giác của Xà Vương, nàng tin chắc không sai. Xà Vương với tu vi như vậy, lại thêm trực giác Thiên Phú của Huyền Thú, nếu tiếp tục nghi thần nghi quỷ, vậy không khác gì một chuyện cười.
Cái cảm giác đó, không chỉ xuất hiện một lần!Không có lý do nào khác để giải thích.Cho nên nàng xác định, chắc chắn có người theo dõi.Nhưng điều chân chính khiến nàng kinh ngạc, lại là chính nàng cũng không xác định được, người đó có hay không chân chính tồn tại! Càng không thể giải thích được người truy tung kia rốt cuộc đang ở chỗ nào.Cho nên nàng mới quyết định lấy tĩnh chế động.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Dân Đại Hàng Hải: Ta Bắt Đầu Một Đầu Tàu Ma