Chương 491: Ngàn vàng khó mua sự hài lòng!

**Tiểu Kim:** Bổn công tử từ trước đến nay có nói mình là người tốt sao? Mai cô nương cũng không phải là kẻ thiện lương gì.

Quân Mạc Tà cười cười, tò mò hỏi: "Xin hỏi cô nương, nàng có quan hệ gì với Mai Tôn Giả?"

"Mai Tôn Giả?" Mai Tuyết Yên khẽ đảo mắt, trong lòng thầm mắng: "Đồ đần!" Nàng cười nói: "Đó là đại ca của ta."

"Quả nhiên là thế!" Quân Mạc Tà thầm nghĩ, hèn gì kỹ năng lại tương đồng đến vậy. Chết tiệt, bổn công tử hai lần chịu thiệt đều là do Thiên Địa Tù Lung gây ra. Hóa ra lại là hai huynh muội, một đôi huynh muội tệ hại!

Cũng khó trách Quân Mạc Tà lại nghĩ như vậy. Dù sao, Mai Tôn Giả khi ở Thiên Phạt Sâm Lâm đã uy hiếp toàn bộ quần hùng, nhìn thế nào cũng là một nam tử hán đại trượng phu, nghe âm thanh chiến đấu cũng thấy rõ là một nam tử dũng mãnh! Mà Mai Tuyết Yên trước mắt lại là nữ tử, hơn nữa còn là giai nhân mi mục như họa, phong hoa tuyệt đại. Hai người so sánh với nhau quả là một trời một vực!

Cho dù Quân Mạc Tà có trí tưởng tượng phong phú đến mấy cũng không thể nào tưởng tượng nổi Mai Tuyết Yên trước mặt hắn lại chính là Mai Tôn Giả đã từng ngược đãi hắn và đánh sưng mông hắn trên chiến trường Thiên Phạt Sâm Lâm.

"Quân công tử, nhân loại các ngươi có câu 'người quang minh chính đại không nói chuyện khuất tất'. Bổn tọa nói thẳng, chúng ta tìm ngươi chủ yếu là vì lệnh sư của ngươi. Ngươi hẳn cũng biết đại khái là vì chuyện gì, nói càng nhiều thì lại càng tỏ ra Thiên Phạt chúng ta hẹp hòi. Ha ha, nhưng lệnh sư lại là thần long thấy đầu không thấy đuôi, học vấn uyên bác."

Mai Tuyết Yên bình tĩnh nói: "Cho nên, chúng ta muốn biết tin tức của lệnh sư, không hề gây trở ngại gì. Mong công tử chuyển lời, bổn tọa và lệnh sư có chuyện quan trọng cần thương lượng."

Quân Mạc Tà gật đầu. "Đương nhiên rồi, nếu Quân công tử không tiện nói thì cứ xem như ta chưa từng nói vậy."

Mai Tuyết Yên mỉm cười, lấy lui làm tiến. Không phải là huyền thú của Thiên Phạt Sâm Lâm thì vĩnh viễn sẽ không hiểu được tầm quan trọng của Phạt Thiên Thánh Quả. Cho nên Mai Tuyết Yên ra ngoài lịch lãm nhưng vẫn lựa chọn đi theo Quân Mạc Tà trước, chủ yếu là do lo lắng cho chuyện này.

"Ừm, quả thực là có chút bất tiện, đa tạ Mai cô nương thông cảm." Quân Mạc Tà thuận miệng đáp lời, vừa nói vừa cười gian tà.

Mai Tuyết Yên đứng người ra một lúc mới nói: "Quân Mạc Tà, ngươi quả thật không phải quân tử!" Đến lúc này, nàng đã dán cho Quân Mạc Tà cái nhãn "kẻ xấu và không quân tử".

"Cô nương, lời này không phải có chút mâu thuẫn sao? Ta vừa rồi đã thừa nhận, ta chưa bao giờ là người tốt, đương nhiên không phải người tốt thì sẽ không phải quân tử gì rồi!" Quân Mạc Tà nhún vai, cười hắc hắc: "Làm người tốt rất dễ bị tổn thương, mà làm quân tử thì lại quá mệt mỏi. Cho nên, nàng có thể cho ta là lưu manh, ác bá hay là ác ma bại hoại cũng được, nhưng ngàn vạn lần đừng gán ta làm chính nhân quân tử, làm vậy sẽ hại nàng đó, ha ha ha…"

"Ngươi, ngươi đang nói gì? Nhân loại các ngươi không phải đều muốn trở thành chính nhân quân tử sao? Ta không hiểu tại sao ngươi lại không muốn! Chẳng lẽ đạo đức truyền thừa ngàn năm của các ngươi đều ném vào sọt rác hay sao? Haizz, chẳng lẽ do ta không hiểu được tiêu chuẩn đạo đức của nhân loại sao?" Mai Tuyết Yên tức giận nói. Từ lúc nàng xuất đạo tới nay đã đối phó với vô số nhân vật khó nhằn, nhưng gặp phải bại hoại Quân Mạc Tà thì lại đành bó tay chịu trói.

Quân Mạc Tà cười ha ha nói: "Đừng có vơ đũa cả nắm. Ta kể cho nàng một câu chuyện: Chuyện kể rằng có hai người cùng sống trong một khu với bảy tám gia đình khác. Một người được mọi người coi là ác ôn, lưu manh, kẻ bỏ đi. Người còn lại được mọi người công nhận là người tốt. Tên lưu manh thì khiến mọi người vừa sợ vừa hận, còn người tốt mỗi sáng sớm đều ra ngoài múc nước đổ đầy các lu nước của hàng xóm, lúc hàng xóm cần giúp đỡ thì luôn toàn lực ứng phó. Cho nên mọi người rất thích hắn, có hắn ở nhà thì mọi người rất yên tâm.

Đột nhiên, có một ngày, tên lưu manh đi cướp về, hoảng loạn chạy bừa lại vô tình đụng phải một người và đâm chết luôn người đó. May mắn là người bị hắn đâm chết cũng là một tên bại hoại lúc ấy đang chuẩn bị có ý đồ bất chính với một nữ tử đáng thương. Tuy hành động đó của hắn là vô tâm, thế nhưng lại là một chuyện tốt. Vì thế, mọi người tán dương hắn, nói hắn là lãng tử hồi đầu, hoàn toàn tỉnh ngộ nên đã trình báo với quan phủ, là nhân vật điển hình. Nhất thời, mọi người cũng đã quên những chuyện xấu của hắn trước đây."

Mai Tuyết Yên không biết hắn nói như vậy có nghĩa là gì, lại càng không rõ tại sao hắn lại kể chuyện cũ, nhưng chắc chắn là có dụng ý sâu xa nên cũng lắng nghe, không ngắt lời. Xà Vương Thiên Tầm cũng đang ngồi lắng nghe ở bên cạnh.

Quân Mạc Tà cười cười, lại kể tiếp: "Có một ngày, người được mọi người công nhận là người tốt kia đột nhiên mắc bệnh nặng nên buổi sáng không dậy nổi, toàn thân không một chút khí lực. Hắn rất khát nhưng trong chum nước lại không có lấy một giọt nước nào. Hắn kêu lên nhưng không có ai ở nhà. Hắn cố gắng xuống giường đi lấy nước, nhưng quá mệt mỏi và không có sức nên chỉ có thể tự mình lấy nước, sau đó đành phải nằm lại trên giường.

Buổi chiều, lúc hàng xóm đi làm về, bọn họ đã quen được người tốt múc nước. Nhưng khi về đến nhà, vừa nóng vừa khát, lại thấy lu nước trống rỗng, nhất thời nổi trận lôi đình. Cùng nhau đến nhà người tốt hỏi tội, khi đến nơi thì thấy người tốt đang nằm uống nước trên giường thì tất cả đều kích động, căm giận mắng: 'Thằng ích kỷ! Thì ra là giả vờ bệnh ở nhà nhàn rỗi! Ăn mảnh!' Vì thế, người này bị mọi người xa lánh, đều bị mọi người nói: 'Ở chung lâu như vậy giờ mới biết bị hắn lừa, hóa ra hắn chỉ là kẻ tư lợi mà thôi!'"

Quân Mạc Tà nói xong, cười trào phúng: "Cuối cùng cái gì là người tốt, cái gì là kẻ xấu? Tất cả chỉ là cái nhìn hạn hẹp của một đám ngu phu ngu phụ mà thôi. Cũng như cách mà dân chúng nhìn quan viên. Cho dù đó là một vị quan thanh liêm, một thân chính khí liêm khiết, thế nhưng không thể làm cho dân chúng no đủ thì mọi người liền mắng hắn là hỗn đản, là tên quan kém cỏi. Mà vị quan kia có thể coi là quỷ hút máu, lòng tham không đáy, hận trời không cao đủ chín thước, tài phú bao nhiêu cũng không vừa lòng, làm quan mặc kệ. Nhưng dân chúng dưới sự trị vì của hắn lại có thể an cư lạc nghiệp, cho nên mọi người đều cho hắn là vị quan tốt tạo phúc cho dân chúng, là vị quan đạo đức của xã hội!

Ta, Quân Mạc Tà, tại sao ta phải sống dưới con mắt của người khác? Làm người tốt có cái gì tốt? Làm kẻ xấu thì xấu chỗ nào? Ta là Quân Mạc Tà, ta chính là ta! Ta muốn làm chuyện gì, dù cho cả thiên hạ đều nói là không nên nhưng ta vẫn cứ làm, đang làm và sẽ làm... Đơn giản chỉ là vì ta thích! Khi ta không muốn làm, cho dù việc đó sẽ được muôn đời lưu danh, nhất định phải làm nhưng ta vẫn cứ không làm! Bởi vì ta không muốn làm! Quan niệm nhân sinh của ta đơn giản như vậy! Không có gì đơn thuần là tốt cũng như là xấu! Chỉ có một câu…" Quân Mạc Tà cười lớn: "Ngàn vàng khó mua sự hài lòng!"

Mai Tuyết Yên ngây người, thật lâu sau mới lắc đầu, than thở: "Nghe xong lý luận hoang đường của ngươi, ta thật không biết nói ngươi như thế nào, là rộng lượng hay cố chấp? Kỳ thực, lời ngươi nói cũng không tệ, có lẽ đây cũng là bệnh chung của nhân loại các ngươi!"

"Lời của nàng cũng không đúng toàn bộ, chưa chắc chỉ có chúng ta. Huyền thú các nàng không phải cũng như thế ư? Đối với kẻ xấu thì mọi người đều khinh bỉ. Vô hình chung trong lòng liền cảm thấy mình cao hơn một bậc. Cho nên khi tên xấu xa cải tà quy chính thì mọi người đều biết là rất khó khăn. Mà người tốt, luôn cần cù chăm chỉ trợ giúp người khác nên bọn họ đã quen nhờ sự giúp đỡ của hắn, trong lòng rất cảm kích, rồi trong lòng lại hình thành tư tưởng hắn mạnh mẽ hơn chúng ta. Nghĩ vậy nên khi người tốt có chuyện gì sơ sót liền chỉ trích nghiêm khắc hơn trăm lần so với những người khác! Hơn nữa là không thể tha thứ, không thể khoan dung, tựa như là khoái cảm khi kéo được một vị thần sa đọa! Hóa ra hắn còn không bằng chúng ta." Quân Mạc Tà bình tĩnh nói: "Cho nên nói làm người tốt rất mệt. Mà quân tử phải dựa trên cơ sở là người tốt cho nên lại càng khổ! Còn cái gọi là 'đại hiệp' lại càng ở trên quân tử và người tốt thì không còn mệt nữa, mà phải gọi là thảm."

"Cho nên ta mới tình nguyện làm kẻ xấu!" Quân Mạc Tà bình tĩnh nói: "Ta chỉ muốn làm cường giả! Là người tốt hay xấu không quan trọng. Ta chỉ thấy kỳ quái, nàng là người ở Thiên Phạt Sâm Lâm, vì sao cũng chấp nhất giữa người tốt và kẻ xấu? Các nàng không phải tôn thờ Cường Giả Vi Tôn sao? Chẳng lẽ quan niệm của các nàng đã biến hóa?"

Mai Tuyết Yên ngẩn ra. Không sai, nguyên tắc cơ bản và cũng là nguyên tắc quyết định chính là Cường Giả Vi Tôn, nhưng vì sao mình lại tranh luận kẻ tốt kẻ xấu ở đây? Người tốt hay xấu với mình thì căn bản là không có gì khác biệt, tất cả đều là người mà thôi? Chẳng lẽ mình hóa thành hình người thì đã tiếp thu quan niệm đạo đức của nhân loại sao? "Quân công tử nói không sai, xem ra là bổn tọa chấp nhất rồi." Mai Tuyết Yên tự giễu.

"Cũng không phải là nàng chấp nhất, mà là ta có lẽ chưa nhìn thấu cũng nên." Quân Mạc Tà cười một tiếng: "Kỳ thật, ta như vậy lại càng thích hợp với cuộc sống ở Thiên Phạt Sâm Lâm mà không phải ở chốn hồng trần này."

Mai Tuyết Yên nói đùa một câu: "Vậy cũng không đúng, với loại tính cách này của ngươi, cho dù là sinh hoạt ở đâu ngươi đều là người đầu tiên không chịu thiệt thòi, chỉ có ngươi và cũng chỉ là ngươi mà thôi."

Quân Mạc Tà lầm bầm hai câu, xoa xoa tay, lại còn đưa tay lên mũi ngửi. Trên mặt hắn hiện lên nụ cười đắc ý, vỗ nhẹ vào miệng hai cái, sau đó trở lại như cũ, hiển nhiên là đang nhớ tới lúc nãy mới chiếm tiện nghi của người ta.

Mai Tuyết Yên hừ một tiếng, khuôn mặt đỏ ửng, tức đến sôi máu. "Tên đáng khinh, thật là không nghe lọt tai được hai câu lời hay, cho chút thể diện liền được đà lấn tới!"

**Dị Thế Tà Quân****Tác giả:** Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 4:** Phong Tuyết Ngân Thành

Đề xuất Tiên Hiệp: Đã Nói Thể Nghiệm Nhân Sinh, Tiên Tử Ngươi Thế Nào Thành Sự Thật
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN